Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 857
Cập nhật lúc: 05/05/2026 21:11
Hạ Hữu Đức không ngừng tính kế, lúc này Hạ Thiên mới bình tĩnh một chút: “Cha lại muốn làm gì?”
“Không có gì, người nhà họ Vương đã tới đây rồi, không phải nên làm việc giúp chúng ta sao? Ngày mai cha đi bảo tên Vương Thanh Phú kia lo liệu chuyện này! Làm Vương Thanh Hòa biến mất là biện pháp tốt nhất, còn không phải là...” Hạ Hữu Đức cười ha hả.
Hạ Thiên cũng sợ hãi nhưng anh ta cũng thấy đây là cách hay nhất.
“Bọn họ sẽ chấp nhận sao?” Hạ Thiên nghi hoặc.
“Bọn họ nguyện ý hay không thì cũng phải đồng ý, nếu không thì lập tức về quê đi, bây giờ quay về thì công việc ở huyện cũng không còn nữa, cuối cùng phải về thôn, nhưng thanh danh của bọn họ ở trong thôn đã sớm thối hoắc, vì thế mà bọn họ buộc phải đồng ý với cha.” Hạ Hữu Đức cảm thấy bản thân bây giờ rất có quyền, chuyện này hẳn là sẽ ổn. Hạ Thiên nhìn bộ dáng chắc như đinh đóng cột của ông ta, trong lòng càng thấp thỏm bất an, kế hoạch thì hay đấy, nhưng người này là cha anh ta?
“Sẽ không xảy ra vấn đề gì nữa chứ? Cha bức bọn họ tới đường cùng, bọn họ sẽ không c.ắ.n ngược chứ?”
Hạ Thiên cau mày, tuy anh ta chưa từng tiếp xúc với người nhà họ Vương nhưng tin tức cha và ông nội trao đổi gần đây đều khiến cho anh ta cảm thấy cả nhà kia là một đám vô lại! Hơn nữa còn rất may mắn.
Hạ Hữu Đức lại không nghĩ vậy: “Bọn họ có thể làm gì chứ? Bây giờ bọn họ có muốn c.ắ.n người thì cũng không còn răng đâu.”
“Vậy về nhà trước đi, ngày mai lại đi tìm bọn họ.” Hạ Thiên bây giờ chỉ cảm thấy lạnh lẽo từ trong ra ngoài, trong lòng cũng oán trách người cha đang đứng bên cạnh. Nếu không phải cha không có tiền đồ thì anh ta cũng đâu cần vắt óc nghĩ cách chiếm lợi ích của nhà bác cả. Cha không chỉ không có tiền đồ mà còn hay làm chuyện ngu xuẩn, liên lụy tới anh ta. Mắt thấy chuyện sắp thành công mà anh ta lại bị đuổi khỏi nhà bác cả, bây giờ làm sao hẹn người ta tới nhà? Nhưng nếu Vương Thanh Hòa biến mất, bác cả sẽ lại đối xử tốt với anh ta, lúc đó anh ta đưa người về nhà, bác cả thấy bạn gái của anh ta thì sẽ biết ngày sau anh ta càng có tiền đồ. Những chuyện khác đều sẽ nước chảy thành sông. Vì tương lai tươi đẹp này mà Hạ Thiên vẫn ngầm đồng ý hành động của cha anh ta.
Hạ Hữu Đức lúc này đang nghẹn một bụng oán hận, căn bản không muốn về nhà.
“Con về trước đi, cha đi gặp hai tên phế vật kia.” Hạ Hữu Đức cảm thấy bản thân đã lỗ to, vừa thuê nhà, vừa sắp xếp công việc cho đám người đó, cuối cùng lại nháo thành thế này! Nếu không phải sáng nay hai tên vô dụng kia xảy ra vấn đề thì sao ông ta lại tới muộn? Nếu không tới muôn thì sẽ không bị hai tên nhóc khốn nạn Hạ Minh và Vương Thanh Hòa kia nhìn thấy.
Hạ Thiên cũng không cự tuyệt, đen mặt ôm đồ của mình về nhà. Hạ Hữu Đức và con trai chia tay ở ngã rẽ.
Sau khi ông ta tới nơi ở đã thuê cho đám người kia thì không ngừng đập cửa.
Trong nhà, Chu Kiều Kiều và Vương Thanh Kỳ đang thu dọn phòng ở, ở đây có tổng cộng hai phòng ngủ, chỉ là căn nào cũng nhỏ. Trong phòng chỉ có thể đặt một cái giường và một cái tủ, ngay cả nơi ăn cơm cũng không có, toàn bộ nơi này chẳng khác nào đống đổ nát, Chu Kiều Kiều nhìn căn nhà chật hẹp, trong lòng đã nghẹn muốn c.h.ế.t.
Cô ta vốn đã không thoải mái lại nghe thấy tiếng đập cửa như đòi mạng ở ngoài, Chu Kiều Kiều tức khắc đen mặt: “Gõ cái gì mà gõ? Tối thế này rồi mà còn làm ồn.”
“Để anh đi xem.” Vương Thanh Kỳ thấy anh hai ở phòng bên không có ý đứng dậy thì tự mình đi ra mở cửa.
Vương Thanh Kỳ mở cửa, vừa thấy người đứng bên ngoài là Hạ Hữu Đức thì sắc mặt của anh ta cũng không tốt lắm. Tên cáo già Hạ Hữu Đức này lại dám dùng một căn nhà nát lừa bọn họ. Chu Kiều Kiều nhìn thấy Hạ Hữu Đức thì cũng rời khỏi phòng đi ra cửa.
