Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 858
Cập nhật lúc: 05/05/2026 21:11
Hạ Hữu Đức thấy đôi vợ chồng này thì lạnh mặt nói: “Anh hai mấy người đâu? Bảo cậu ta ra đây, mấy người đúng là hại nhà tôi thật t.h.ả.m!” Chu Kiều Kiều nghe vậy thì sửng sốt, cái gì mà bọn họ hại người nhà họ Hạ? Hôm nay cô ta chịu nhiều uất ức như vậy, cô ta còn chưa nói gì đâu, Hạ Hữu Đức còn cáo trạng trước? Dựa vào đâu chứ?
Vương Thanh Phú ở trong phòng cũng đi ra. Trông anh ta vô cùng mỏi mệt, công việc bây giờ không nhẹ nhàng như lúc trước, hơn nữa trước đây tốt xấu gì cũng là nhân viên chính thức, dù là ở huyện thành thì tiền bạc cũng không thiếu, bây giờ tới tỉnh thành chỉ làm nhân viên thời vụ, công việc không hề ít, đừng nói là hưởng thụ phồn hoa của tỉnh thành, bây giờ cái gì cũng không có!
Nơi ở cũng bị thu nhỏ rất nhiều, mọi thứ đều không tốt. Nếu không phải vì tương lai thì bây giờ anh ta đã quẳng gánh quay về rồi.
“Cả nhà mấy người đúng là sao chổi! Tôi mới đưa mấy người tới đây mà mấy người đã kiếm chuyện, làm hại tôi bị Vương Thanh Hòa và Hạ Minh phát hiện tôi đã đưa hai người tới nhà máy. Chuyện này nháo lòng trời lở đất, anh cả tôi đã đuổi con trai tôi ra khỏi nhà. Nhà mấy người làm hỏng chuyện lớn của tôi! Tôi để mấy người tới đây là để mấy người giúp tôi đối phó với Vương Thanh Hòa chứ không phải để mấy người khiến cho cả nhà tôi bị anh cả xử lý.” Hạ Hữu Đức nhìn bọn họ rống giận.
Cơn giận của ông ta khiến cho mọi người ngơ ngác, Chu Kiều Kiều cũng cau mày: “Chú Hạ, chú có ý gì thì cứ nói thẳng đi? Bây giờ chú muốn chúng tôi làm sao?”
“Rất đơn giản, mấy người nghĩ cách làm Vương Thanh Hòa biến mất. Thằng hai Vương, là vì cậu trì hoãn nên chúng ta mới lỡ việc, cậu phải chịu trách nhiệm, chuyện này giao cho cậu.” Hạ Hữu Đức chỉ vào Vương Thanh Phú.
Vương Thanh Phú ngơ ra, chỉ vào bản thân: “Tôi? Làm Vương Thanh Hòa biến mất?” Hạ Hữu Đức gật đầu.
“Chú điên rồi hả? Chú biết Vương Thanh Hòa mạnh thế nào không? Một mình ta ba phút có thể đ.á.n.h c.h.ế.t tám người như tôi.” Vương Thanh Phú trừng mắt, không nhịn được mắng người.
Hạ Hữu Đức cái gì cũng không biết nhưng cũng biết sức lực của Vương Thanh Hòa rất lớn, chuyện này ông ta có nghe nói.
“Cùng lắm tôi cho cậu tiền, cậu tìm thêm vài người. Tôi mặc kệ, trong vòng ba ngày cậu ta phải biến mất, nếu không tôi sẽ khiến cho công việc của mấy người ngâm nước nóng.” Hạ Hữu Đức lạnh lùng nói.
Vương Thanh Phú cảm thấy bản thân đã nhịn đủ rồi, dù sao hai vợ chồng thằng năm cũng ở tỉnh thành, hai đứa nó kiếm tiền cho anh ta tiêu là được!
“Được thôi, tôi không làm.” Vương Thanh Phú giận dữ.
Hạ Hữu Đức nghe vậy chỉ cười lạnh: “Người trẻ tuổi, đừng vội tỏ thái độ? Cậu không làm thì trở về huyện đi, công tác của cậu ở trong huyện cũng không còn nữa. Cậu chỉ có thể về thôn.”
Vương Thanh Phú sửng sốt, sắc mặt trở nên khó coi: “Ông có ý gì?”
“Có ý gì sao? Lúc ấy cậu dựa vào chúng tôi mới có được công việc, cậu quên rồi sao?” Hạ Hữu Đức có chút đắc ý, thiệt thân cả nửa ngày trời, bây giờ ông ta mới có dịp khoe mẽ ưu thế của bản thân. Vương Thanh Phú trầm mặc hồi lâu, không thể về thôn được, người trong thôn cứ thấy bọn họ là đòi đ.á.n.h. Người nhà anh ta tạo nghiệt không ít, quay về để chờ c.h.ế.t đói sao?
“Hoặc là cậu nghĩ cách cho tôi, tôi cho cậu tiền, tự cậu tìm người. Yên tâm, tôi sẽ cho cậu địa chỉ tìm người.” Hạ Hữu Đức không muốn dính vào chuyện này, chỉ muốn tìm kẻ c.h.ế.t thay.
Vương Thanh Phú thoáng nhìn thằng năm, Vương Thanh Kỳ hoảng sợ: “Anh muốn gì? Em không đi, em...”
