Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 900
Cập nhật lúc: 07/05/2026 20:00
“Tiền này cô cầm đi, tối nay mua cái gì ngon ngon mà ăn, giúp bản thân bình tĩnh lại. Chờ chuyện của bọn họ có kết quả thì tôi sẽ liên lạc với cô. Đến lúc đó phải xử lý thế nào thì chúng ta lại thương lại.” Hạ Toàn tỏ thái độ tốt đến mức xưa nay chưa từng có.
Chu Kiều Kiều muốn chính là thái độ này, tuy hai mươi đồng hơi ít nhưng có còn hơn không!
“Mấy người yên tâm đi, cho dù chồng tôi bị bắt thì tôi cũng sẽ nghĩ khiến anh ấy không khai mấy người ra. Đương nhiên, chuyện này phải chờ đến khi tôi gặp được chồng thì mới nói chính xác được.” Chu Kiều Kiều hứa hẹn dù trong lòng không hề chắc chắn, bây giờ Vương Thanh Kỳ đã bị bắt, lỡ đâu khai ra người họ Hạ thì sẽ được nhẹ tội thì sao, như vậy anh ta sẽ không chịu câm miệng. Cô ta phải cứu Vương Thanh Kỳ ra, nếu không cứu được thì chỉ có thể nghĩ cách giảm thiểu sát thương.
“Được, tôi biết cô là đứa trẻ ngoan, chúng tôi đi xử lý việc này trước, hay là hôm nay cô ở lại đây ăn cơm đi?” Hạ Toàn muốn giữ người nên lời nói ra đều rất lịch sự.
Chu Kiều Kiều trực tiếp cự tuyệt: “Không cần, tối nay chúng ta vẫn nên gặp nhau ở tiệm cơm quốc doanh ngay con ngõ số ba đi.”
Lần sau gặp bọn họ phải tìm một nơi an toàn mới được. Trông bộ dáng của đám người nhà họ Hạ này lúc nào cũng có thể làm chuyện ch.ó cùng rứt giậu.
Không thể giữ Chu Kiều Kiều ở lại, Hạ Toàn có chút thất vọng, nhưng ông ta cũng Chu Kiều Kiều chạy mất, chồng cô ta đã xảy ra chuyện, một mình cô ta có thể chạy đi đâu? Vả lại nếu cô ta muốn chạy thì đã không tìm tới chỗ này.
“Cha, chúng ta đi thôi.” Hạ Hữu Đức chỉnh lý xong xuôi, vừa trở lại đã thấy cha mình đang dùng vẻ mặt ôn hòa nói chuyện với con nhóc Chu Kiều Kiều c.h.ế.t tiệt kia, trong lòng thầm mắng một câu đen đủi. Nếu không phải tại người nhà họ Vương thì cả nhà ông ta có thành ra thế này không?
“Kiều Kiều, có chuyện gì thì cứ tới đây, tối nay cứ theo lời cô, chúng ta gặp nhau ở tiệm cơm quốc doanh.” Hạ Toàn ra cửa còn không quên quan tâm Chu Kiều Kiều nhưng vừa bước ra ngoài ý cười trên mặt ông ta hoàn toàn biến mất.
Hạ Hữu Đức thấy ông ta thay đổi sắc mặt như vậy thì không nhịn được oán trách: “Cha nói nhiều với Chu Kiều Kiều kia như vậy làm gì? Nhà ta bây giờ đã thành cái dạng gì rồi? Nếu không phải vì nhà họ Vương tham lam thì con đâu có bị liên lụy thành như thế này? Hiện tại nhà ta đã sắp tan nát, còn chưa biết con trai con có bị liên lụy hay không đâu. Bây giờ con còn muốn bọn họ c.h.ế.t quách cho xong, sao cha còn tỏ thái độ ôn hòa như vậy để làm gì?” Hạ Hữu Đức càng nói càng uất cứ. Hạ Toàn lúc này thật sự là hận rèn sắt không thành thép.
Hữu Đức thật đúng là không có một chút tiền đồ! Căn bản không thể so sánh với anh cả của nó. Đáng tiếc... ông ta chẳng thể nào thân cận với con trai cả của mình.
“Nếu không phải vì mày thì tao còn phải khách sáo với cô ta sao? Hiện tại chuyện của mày có bị lộ ra hay không đều phải dựa vào cô ta.” Hạ Toàn bất đắc dĩ giải thích với con trai.
Hạ Hữu Đức sửng sốt: “Có ý gì?”
“Còn không hiểu?” Hạ Toàn vô cùng kinh ngạc, sao con trai lại ngu như vậy? Thấy bộ dáng ngờ nghệch của con trai, Hạ Toàn tức giận hỏi lại: “Mày cảm thấy nếu mày đi tìm Vương Thanh Kỳ, bảo Vương Thanh Kỳ không khai mày ra thì người ta có giúp mày không?”
“Đương nhiên là không rồi.” Hạ Hữu Đức trả lời rất dứt khoát, Vương Thanh Kỳ và anh trai của anh ta lúc này hẳn là đang hận không thể kéo ông ta vào tù ngồi để hai người đó được thả ra.
“Vậy không phải là đúng rồi sao? Bọn họ không nghe chúng ta nhưng có thể nghe lời Chu Kiều Kiều.”
