Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 901
Cập nhật lúc: 07/05/2026 20:00
“Chỉ cần cô ta giúp chúng ta thì chuyện này còn có hy vọng. Cụ thể thế nào thì chờ đến khi gặp anh cả con rồi lại nói, không biết giờ này anh cả con có chịu gặp chúng ta không, không biết nó đã biết chuyện này chưa...”
Hạ Toàn vừa nói vừa nhíu mày, đây là điều khiến ông ta lo lắng nhất. Nếu Chí Phi đã biết thì không còn đất diễn nữa. Chí Phi vốn đã oán ông ta dùng cái c.h.ế.t để ép buộc chuyện của Hữu Đức, chuyện mới qua được mấy ngày cơ chứ? Một bên là đứa con cả mà nó hết mực xem trọng, một bên là đứa em trai tối ngày chỉ biết gây họa, còn muốn g.i.ế.c con của nó, thật sự là không cần phải lựa chọn, người nào cũng sẽ đứng về phía con mình mà thôi! Hơn nữa Chí Phi đã nhượng bộ chuyện của Hữu Đức rất nhiều lần, bây giờ đến cả Tiểu Thiên cũng đã bị đuổi về, chứng tỏ nó đã không nhịn được nữa. Hạ Toàn chỉ nói một nửa rồi không nói nữa khiến cho Hạ Hữu Đức vô cùng bất an.
“Cha, con không muốn vào tù nào, nếu con vào đó, chắc chắn sẽ liên lụy Tiểu Thiên. Cả đời này con không biết cố gắng nhưng con trai của con không giống vậy. Mấy năm nay con làm nhiều chuyện trái lương tâm như thế đều là vì con trai của con. Nếu nó bị liên lụy thì chi bằng để con c.h.ế.t đi cho xong.” Hạ Hữu Đức nhắc tới con trai là lại bật khóc. Sao lại xui xẻo như vậy chứ? Đang yên đang lành tại sao đám người nhà họ Vương c.h.ế.t tiệt này lại xuất hiện. Tiểu Thiên đã sắp được hưởng ngày lành rồi...
“Bộ cha không biết sao? Đừng làm phiền cha, không phải cha đang nghĩ cách à?”
Hai người mang theo tâm tình thấp thỏm tìm tới đơn vị công tác của Hạ Chí Phi nhưng lại nghe nói Hạ Chí Phi không ở đó mà đã quay về xử lý việc nhà. Lời này như một cây b.úa nện vào tim hai cha con Hạ Toàn.
“Cha! Làm sao bây giờ? Có phải anh cả đã biết rồi không?” Hạ Hữu Đức lại bị dọa khóc.
“Con đừng hoảng hốt, chúng ta tới nhà bọn họ trước, biết đâu chừng là vì chuyện khác thì sao?” Trong lòng Hạ Toàn lúc này chỉ ngóng trông thật sự là vì chuyện khác.
Hai người rời khỏi đơn vị của Hạ Chí Phi, đi thằng đến nhà họ Hạ. Lúc đến nơi, vừa mở cửa ra đã phát hiện Hạ Chí Phi đang đen mặt dạy dỗ Hạ Minh, hai vợ chồng Hạ Thành cũng đứng bên cạnh.
“Đây là sao vậy? Ban ngày ban mặt không đi làm mà ở nhà dạy con sao?” Hạ Toàn tiến vào, đồng thời mang theo cả Hạ Hữu Đức.
Hạ Chí Phi đang tức giận vì hai đứa con không ra hồn của mình, lại thấy cha mang theo Hạ Hữu Đức vào nhà thì cơn giận càng bùng lên, ông ta cau mày: “Cha, không phải con đã nói rồi sao? Sau này không cho nó bước chân vào đây.”
“Hôm nay có chút tình huống đặc thù, Chí Phi, bây giờ con rảnh không? Cha có một số chuyện muốn nói riêng với con, con...” Hạ Toàn xấu hổ nhìn những người khác.
“Ông nội, chú ba cháu lại gặp rắc rối gì à?” Tuy Hạ Minh đang bị giáo huấn nhưng vẫn không quên trào phúng.
“Chỗ nào cũng có con, nếu để cha phát hiện ra con lại lười biếng lén xin nghỉ thì cha sẽ đ.á.n.h cho con ba ngày không ngủ được!” Hạ Chí Phi trừng mắt nhìn liếc đứa con nhỏ, sau đó lại nhìn về phía hai vợ chồng Hạ Thành: “Nếu hai người các con lại vì mấy chuyện không gì này mà bị mời đến cục cảnh sát, để cha phải tới bảo lãnh nữa thì cút ra khỏi cái nhà này!”
Trời biết, sáng nay ông ta đang đi làm bình thường thì đột nhiên có người tới báo con trai ông ta đ.á.n.h nhau rồi bị đưa tới cục cảnh sát, nhà người ta náo loạn muốn bồi thường. Lúc ông ta tới đó, ông ta vừa phải đền tiền vừa phải xin lỗi người ta! Vất vả lắm người ta mới không kiện Hạ Thành, thật là mất hết thể diện! Điều đáng giận nhất chính là Hạ Thành lại đ.á.n.h nhau vì cậu em vợ kia. Vốn dĩ muốn đưa Hạ Thành về nhà giáo huấn một trận nhưng lại thấy con trai nhỏ cũng xin nghỉ ở nhà, thật là thêm dầu vào lửa.
“Cha, sau này bọn con không dám nữa.” Bây giờ trong lòng Hạ Thành vẫn còn sợ hãi, hơn nữa... sau khi anh ta đ.á.n.h người, tất cả những người còn lại đều chạy, bao gồm cả nhà vợ anh ta. Cuối cùng vẫn phải nhờ cha anh ta đến bảo lãnh.
