Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 15: Con Gái Của Ai?
Cập nhật lúc: 20/04/2026 02:34
Chẳng ai thèm quan tâm vợ chồng Tống Vệ Dân lén lút quyết định cái gì. Dù sao trước đây họ cũng chẳng ngó ngàng tới Hỉ Bảo, từ hôm đó trở đi càng coi như không có đứa con này.
Trương Tú Hòa lờ mờ đoán được sự tình nhưng không vạch trần. Cô chỉ dần xa lánh hai vợ chồng nhà ấy đồng thời càng thêm thương xót con bé Hỉ Bảo.
Nửa tháng sau, Trương Tú Hòa bất ngờ phát hiện Hỉ Bảo mọc răng.
Thực ra Lạt Mao Đầu mọc răng trước còn có cái tật xấu là cứ b.ú mẹ lại nghiến răng nghiến lợi. Lần đầu bị con c.ắ.n đau điếng, Trương Tú Hòa quyết định cai sữa cho thằng bé luôn. May mà Mao Đầu sớm đã không coi sữa mẹ là món chính. Thằng bé này dễ nuôi, nước cơm húp sùm sụp, bột nấu nhừ cũng chén sạch, ăn khỏe ngủ khỏe nên chắc chắn hơn Hỉ Bảo nhiều. Bị cai sữa, nó cũng chẳng quấy khóc mấy. Có khóc thì tung lên cao vài cái là lại cười toe toét ngay.
Đến lượt Hỉ Bảo mọc răng, Trương Tú Hòa bắt đầu do dự. Khác với Mao Đầu, Hỉ Bảo dù đã ăn dặm được một hai tháng, thỉnh thoảng uống thêm nửa bát sữa mạch nha nhưng nguồn dinh dưỡng chính vẫn là sữa mẹ. Ở quê, hiếm ai cho con b.ú đến khi mọc răng, đa phần chưa đến nửa năm đã cai rồi.
Nhìn hai cái mầm răng trắng như gạo nhú lên trên lợi hồng hồng của Hỉ Bảo, Trương Tú Hòa không biết tính sao đành đợi bữa tối hỏi ý kiến mẹ chồng.
Bà Triệu nghe xong, bế Hỉ Bảo lên xem xét kỹ lưỡng:
“Để mẹ kiếm thêm đồ ăn dặm, xem Hỉ Bảo có chịu ăn không.”
Nói là làm, bà Triệu bắt đầu vắt óc nghĩ món ngon cho cháu. Nhà bình thường chỉ nấu nước cơm, cháo loãng, khá hơn chút thì nấu bột hoặc cháo ngô. Đội sản xuất của họ ít trồng ngô nhưng có thể đổi với đội khác. Ngoài ra, rau củ quả nấu chín nghiền nát cũng là món ăn dặm tốt.
Bà Triệu nghĩ, đến thằng Mao Đầu còn được ăn cháo mì, sao có thể để Hỉ Bảo chịu thiệt? Bà sai ba đứa con trai chạy ngược chạy xuôi, đổi được khá nhiều ngô, bí đỏ, thậm chí đổi được mấy con cá từ đội Lâm Thủy.
Trứng gà cũng không thể thiếu. Ba con gà mái nhà họ Tống mỗi ngày đẻ hai ba quả, tạm thời đủ dùng. Nhưng bà Triệu vẫn dặn em gái Triệu Hồng Hà tích cóp thêm, sau này đổi bằng lương thực hay trả tiền theo giá Cung Tiêu Xã đều được.
Chuẩn bị xong xuôi, bà Triệu bắt đầu trổ tài. Thời buổi này ít người nấu ăn ngon, phần vì lười, phần vì đói đến mức chẳng còn tâm trí đâu mà cầu kỳ.
Nhưng bà Triệu thì khác. Bà trổ hết ngón nghề, thử nghiệm từng món một: bột, cháo ngô, bột gạo cà rốt, rau nghiền, bột mầm đậu nành, bột bí đỏ, cá nghiền...
Cai sữa vốn là cửa ải khó khăn với trẻ nhỏ nhưng nhờ tài nấu nướng của bà nội, Hỉ Bảo bữa nào cũng ăn ngon lành, mặt mày hớn hở. Ngoài các món chính, bà còn làm thêm bữa phụ như canh trứng, trứng hấp và cả món ăn vặt để mài răng: bánh màn thầu thái miếng nhỏ, nhúng lòng trắng trứng rồi chiên mỡ lợn vàng giòn. Hỉ Bảo cầm một miếng gặm cả buổi không chán.
Không chỉ Hỉ Bảo, Lạt Mao Đầu cũng được hưởng sái, ăn đến bóng nhẫy cả miệng. Hai đứa sàn sàn tuổi nhau, chẳng lẽ cho đứa này ăn ngon lại bỏ đói đứa kia? Tuy nhiên so với mấy món cầu kỳ, Mao Đầu vẫn khoái món bột nấu nhừ nhất, bữa nào cũng chén sạch nửa bát tô.
Việc này làm mấy cô chị bận rộn hơn hẳn.
Ba con gà mái vốn do bọn trẻ phụ trách. Trước là tiểu Cường và tiểu Vĩ hay đi đào giun bắt sâu cho gà, giờ hai anh em đi học nên trọng trách dồn sang ba chị em Xuân Lệ. Con ch.ó Tiểu Hoàng cũng do Xuân Lệ chăm, nuôi được nửa năm, từ con ch.ó con bé tẹo giờ đã cao hơn cả Hỉ Bảo.
Có điều cả Hỉ Bảo và Mao Đầu đều không thân với ch.ó. Lúc trời lạnh hai đứa bé ru rú trong nhà, còn Tiểu Hoàng thì ở ngoài. Từ năm ngoái, Xuân Lệ đã nằng nặc đòi ba xây cho nó cái chuồng sau nhà. Ngày thường nó hay chạy theo ba cô chủ nhỏ đi chơi khắp xóm hoặc nằm ườn trong chuồng, chẳng thèm để ý đến hai đứa bé tí hon trong nhà.
Nhưng trẻ con lớn nhanh như thổi. Xuân Lệ rất thích chơi với hai em bé. Hai đứa em gái thấy thế cũng bắt chước sán lại gần nhưng chúng nó ghét tiếng khóc như còi tàu của Mao Đầu nên chỉ thích chơi với Hỉ Bảo thơm tho sạch sẽ.
Xuân Lệ bảo các em:
“Hồi trước các em cũng bé tí như Hỉ Bảo, sau này lớn dần, biết tự xúc cơm ăn còn biết nói nữa.”
Hai cô em nghe thế phấn khích lắm, tranh nhau đòi dạy em nói. Tiếc là lần nào Mao Đầu cũng dùng tiếng khóc để phản đối. Sau vài lần, đến Trương Tú Hòa cũng phải đầu hàng chỉ mong tai được yên tĩnh.
Hết cách, ba chị em quay sang dạy Hỉ Bảo nói và hiệu quả đến rất nhanh.
“Ăn!” Hỉ Bảo hào phóng cầm miếng màn thầu chiên đưa lên miệng bác Cả. Thấy bác ăn, con bé lại chia cho ba chị mỗi người một miếng rồi mới tự ăn. Mao Đầu đang chơi một mình bên cạnh thấy thế liền gào lên phản đối. Mãi sau mới được Hỉ Bảo chú ý, cho một miếng màn thầu dính đầy nước dãi. Quay đi quay lại thấy bác Cả lén bỏ miếng màn thầu xuống, con bé cuống lên, vớ lấy một miếng khác nhét vào mồm bác: “Ha ha, ăn!”
Thôi được rồi, ăn thì ăn.
Trương Tú Hòa đành ăn miếng màn thầu dưới ánh mắt giám sát của Hỉ Bảo, tiện thể tự hỏi sao Hỉ Bảo kém nửa tháng tuổi đã biết nói mà thằng con ngốc của mình vẫn chưa có động tĩnh gì?
Thắc mắc này mãi không có lời giải vì Mao Đầu kiên quyết từ chối học nói. Biểu hiện cụ thể là ai cứ lải nhải bên tai thì nó gào lên đáp trả, lại còn tự học được thói lườm nguýt như muốn nói: Sao người lớn phiền phức thế nhỉ?
Ngược lại, Hỉ Bảo hình thành một thói quen bất ngờ, đó là mỗi khi có đồ ăn ngon, người đầu tiên con bé tìm đến là Trương Tú Hòa:
“Ăn!”
So sánh mà tức c.h.ế.t người. Trương Tú Hòa nhìn thằng con ngốc nghếch ai cho gì cũng ăn rồi nhìn sang cô cháu gái xinh xắn hiểu chuyện, lòng dạ rối bời.
Không cam tâm, Trương Tú Hòa lén cho con trai ăn thêm bữa phụ nhưng cô cũng chẳng khá hơn đám Xuân Lệ là bao. Thằng con đã hình thành phản xạ có điều kiện, cứ thấy mẹ định dạy nói là gào lên, ép cô phải bỏ cuộc.
Cực chẳng đã, Trương Tú Hòa quay sang trêu Hỉ Bảo. Cô nghe các cụ bảo trẻ con hoặc là chậm nói, hoặc đã mở miệng thì sẽ nói rất nhanh. Nghĩ thế, cô bắt đầu lén dạy Hỉ Bảo:
“Nào, Hỉ Bảo gọi bác đi, gọi to lên nào, bác! Cả!...”
“Bác!”
Hỉ Bảo tưởng bác đang chơi với mình, vỗ tay đen đét cười toe toét, nước miếng chảy ròng ròng.
Trương Tú Hòa lấy khăn lau cằm cho cháu, tiếp tục dỗ:
“Nói theo bác nào, bác cả.”
“Bác! Bác bác bác bác bác!”
Hỉ Bảo là bé ngoan, dù nói câu nào là phun mưa câu ấy nhưng vẫn rất nỗ lực học theo.
Tuy nhiên có lẽ vì còn bé quá nên học cả buổi vẫn chỉ nói được mỗi từ “Bác”. Trương Tú Hòa không nản, cô có khối thời gian dạy từ từ. Hôm nay không được thì mai tiếp tục, kiểu gì chẳng biết nói.
Không chỉ Trương Tú Hòa, bà Triệu cũng thích dạy Hỉ Bảo nói:
“Hỉ Bảo, gọi bà nội đi nào... Bà nội sắp lên huyện mua thịt nấu cháo cho Hỉ Bảo đấy, chịu không?”
Hỉ Bảo được dạy gọi “bà nội” cả buổi, vừa định mở miệng thì nghe đến chữ "thịt", thế là đổi tông luôn:
“Thịt!”
Bà Triệu dở khóc dở cười nhưng vẫn khen lấy khen để:
“Giỏi quá, Hỉ Bảo thông minh nhất, biết nói ‘thịt’ rồi này.”
Bà giao cháu cho con dâu cả, dặn:
“Con trông Hỉ Bảo nhé, mẹ lên núi nhặt ít củi khô, trước khi mặt trời lặn sẽ về.”
Trương Tú Hòa vâng dạ, nhìn mẹ chồng đeo gùi ra khỏi cửa rồi lại tiếp tục lớp học ngôn ngữ bí mật.
Bên này, bà Triệu vốn định nhặt ít lá khô về nhóm bếp nhưng vừa lên núi chưa được bao lâu thì nghe tiếng gà kêu. Ban đầu tưởng nghe nhầm, lần theo tiếng kêu tìm đến thì phát hiện một con gà rừng xui xẻo bị mắc kẹt dưới hố bùn. Cái hố sâu đến nửa người, dưới toàn bùn lầy. Chắc vùng vẫy mệt lử nên con gà nằm bẹp dí dưới đáy hố kêu bi t.h.ả.m.
...
Chạng vạng, bà Triệu hớn hở về nhà với gùi củi đầy ắp. Không ai biết dưới lớp củi khô giấu một con gà rừng. Về đến nhà, bà tự tay làm thịt, lông gà vứt hết vào bếp lò đốt sạch để phi tang. Gà luộc xong, bà múc nửa bát thịt và một cái chân gà sai thằng tiểu Cường mang sang biếu nhà hàng xóm, kẻo mùi thịt bay sang lại khó giải thích.
Gà rừng bé tẹo chẳng được bao nhiêu thịt. Chia cho hàng xóm một ít, bà Triệu lọc chỗ thịt ức mềm nhất băm nhỏ, nấu cháo cho Hỉ Bảo và Mao Đầu.
“Hỉ Bảo lại đây, bà nội bón cháo thịt cho ăn nào.” Bà Triệu thầm nghĩ, Hỉ Bảo vừa học nói được chữ “thịt” là bà nhặt được gà rừng ngay. Ông trời quả nhiên không lừa bà, người đại lương thiện ngàn đời đúng là không tầm thường.
Vừa nghĩ thế, bà thấy Hỉ Bảo vỗ tay bôm bốp, chỉ vào Trương Tú Hòa gọi:
“Thịt! Ha ha... Mẹ!”
--
Hết chương 15.
