Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 16: Hỉ Bảo Và Những Món Quà Từ Trên Trời Rơi Xuống
Cập nhật lúc: 20/04/2026 02:34
Điều đáng sợ nhất là không khí bỗng dưng im bặt.
Đang giờ cơm tối, cả nhà họ Tống quây quần trong gian nhà chính, tiếng gọi to của Hỉ Bảo khiến ai nấy đều nghe rõ mồn một. Trong tích tắc, trừ mấy đứa trẻ con chưa hiểu chuyện thì ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía này.
Hỉ Bảo tất nhiên chẳng hiểu gì, chỉ vẫy tay về phía Trương Tú Hòa gọi lớn:
“Mẹ! Thịt! Thịt!”
Trương Tú Hòa ngượng chín mặt, vội vàng giải thích với Hỉ Bảo:
“Bác là bác Cả. Nào, gọi ‘bác Cả’ đi con.”
“Mẹ!!”
Thấy con bé gọi thế, Trương Tú Hòa biết có giải thích cũng bằng thừa, đành thở dài bưng bát cháo thịt đã chuẩn bị cho Lạt Mao Đầu ra dỗ:
“Bác có thịt đây, con tự ăn đi.”
Hai bát cháo thịt trông y hệt nhau, nhưng vì Mao Đầu ăn khỏe nên bát của thằng bé đầy hơn Hỉ Bảo một chút. Hỉ Bảo nhìn nhìn, rồi nở nụ cười hài lòng, quay đầu gọi bà Triệu:
“Ăn!”
Bà Triệu tỉnh bơ, thuận tay đút cho Hỉ Bảo một thìa:
“Bao giờ mới chịu gọi bà nội đây hả Hỉ Bảo? Nào, gọi bà nội đi con.”
Hỉ Bảo đang mải ăn, cháo thịt ninh nhừ, tuy chỉ nêm tí muối nhưng hương vị cực ngon. Nuốt ực một cái, con bé lại há to miệng “a” một tiếng trông y hệt chim non đòi ăn.
Nhoáng cái Hỉ Bảo đã chén sạch non nửa bát cháo thịt. Lạt Mao Đầu ăn còn nhanh hơn. Những người khác, trừ hai người bón cơm đã để phần thịt, ai nấy đều cắm cúi gắp lia lịa. Tính ra từ đợt chia thịt Tết đến giờ, đây mới là bữa thịt thứ hai trong năm.
Còn về màn kịch nhỏ lúc nãy, chẳng biết vô tình hay cố ý, mọi người đều đồng loạt chọn cách im lặng.
Cũng không hẳn là im lặng hoàn toàn. Đêm về phòng, Tống Vệ Quốc vẫn cằn nhằn vợ vài câu. Trương Tú Hòa oan ức lắm, cô thề là chỉ dạy con bé gọi “bác Cả” ai ngờ nó lại gọi thế? Nhưng nghĩ lại cô thấy vui, điều này chứng tỏ Hỉ Bảo có duyên mẹ con với cô!
Cuối cùng Tống Vệ Quốc chán chẳng buồn lý sự với vợ nữa, cô muốn làm gì thì làm.
Ở phòng phía tây đối diện, Tống Vệ Dân trong lòng cũng chẳng dễ chịu gì. Chịu ảnh hưởng từ ba mẹ, thực ra anh ta không trọng nam khinh nữ. Ngược lại vì Hỉ Bảo là con đầu lòng nên anh ta cũng khá thương con bé. Tiếc là...
Viên Lai Đệ vào phòng, thấy chồng mặt ủ mày chau ngồi bên mép giường bèn hỏi:
“Anh nghĩ gì thế?”
“Nghĩ đến Hỉ Bảo.”
Tống Vệ Dân rầu rĩ đáp, ánh mắt vô thức dừng lại trên cái bụng đã lùm lùm của vợ.
“Có gì mà nghĩ?” Viên Lai Đệ đỡ bụng ngồi xuống cạnh chồng, “Mẹ em nói cấm có sai, con gái là thứ vô tích sự, mới tí tuổi đầu đã không nhận mẹ ruột, chờ em già rồi trông cậy gì nó nuôi?”
“Nó còn bé mà em?”
“Bé đã thế, lớn lên còn thế nào? Các cụ bảo ‘ba tuổi ranh đã thành tính’, nó đúng là đồ vô ơn bạc nghĩa!” Viên Lai Đệ càng nói càng tức, n.g.ự.c và bụng phập phồng, “Xưa nay chỉ nghe chuyện ba mẹ không nhận con, chứ chưa nghe chuyện ngược lại bao giờ. Con gái thế thì có tác dụng gì? May mà em chẳng trông mong gì ở nó.”
Tống Vệ Dân định khuyên can nhưng Viên Lai Đệ đã gạt đi:
“Anh đừng khuyên em, em không mong được hưởng phúc từ nó, anh cũng đừng bắt em phải nhớ thương nó. Dù sao em cũng mang nặng đẻ đau sinh nó ra, em chẳng có lỗi gì với nó cả!”
“Chuyện không phải... Thôi được rồi, nghe em, nghe em tất.”
Tống Vệ Dân cuối cùng cũng chịu thua. Thực ra ba anh em nhà này tính y hệt nhau, không cãi lại vợ được thì đành nhận thua cho xong chuyện.
...
Ngày hôm sau, bà Triệu đi làm mà lòng đầy tâm sự. Bà trằn trọc cả đêm qua, dư vị miếng thịt gà rừng thơm phức cứ lởn vởn trong đầu. Làm được nửa buổi thì bà kiếm cớ chuồn về nhà sớm, quyết tâm thử lại lần nữa để kiểm chứng năng lực của "người đại lương thiện" xem rốt cuộc lớn đến đâu.
Về nhà, bà Triệu ôm lấy Hỉ Bảo dỗ dành:
“Nào, nói với bà nội đi, Hỉ Bảo muốn ăn thịt thịt.”
Hỉ Bảo vừa ngủ trưa dậy, mắt nhắm mắt mở nhìn bà, mãi không ho he tiếng nào. Bà Triệu không nản mà dạy đi dạy lại mấy lần. Hỉ Bảo chưa phản ứng thì Mao Đầu bên cạnh đã nổi đóa, trợn tròn mắt gào lên kinh thiên động địa.
“Thịt! Ăn thịt thịt!”
Hỉ Bảo giật mình, cuối cùng cũng thốt ra câu nói bà nội mong chờ.
Bà Triệu sướng rơn, khen lấy khen để rồi nhìn sang thằng Mao Đầu đang khóc ngằn ngặt, tiện tay xốc nó lên tung hứng:
“Cái thằng này, suốt ngày đòi bay, giỏi thì tự bay cho bà xem nào!”
Được tung lên cao, Mao Đầu nín bặt, cười toe toét, tay chân múa may loạn xạ nhìn từ xa trông như hòn than nhỏ đang nhảy nhót.
Thấy cháu không quấy nữa, bà Triệu tranh thủ xách gùi vội vàng lên núi.
Lần này có chuẩn bị trước, bà đi thẳng đến chỗ hôm qua, chẳng mấy chốc đã tìm thấy cái hố đất ở đầu ruộng. Tiếc là cái hố vẫn y nguyên nhưng chẳng thấy con gà rừng nào. Bà chưa bỏ cuộc, ngồi canh chừng một lúc lâu, thấy không có con gà xui xẻo nào bay qua mới đứng dậy vừa nhặt củi vừa ngóng tình hình. Nhưng đến khi gùi đầy ắp củi vẫn chẳng thấy bóng dáng con gà ngốc nào.
Sai ở đâu nhỉ? Bà Triệu nghĩ mãi không ra. Thấy trời đã muộn, bà đành tiu nghỉu lết xuống núi.
Ai ngờ đâu mới đi được nửa đường, từ xa bà đã thấy một cục gì xám xịt nằm giữa đường mòn. Bà vội vàng chạy lại xem, trời ơi, là một con thỏ rừng béo múp míp.
Ngó nghiêng xung quanh không thấy ai, bà nhanh tay nhặt con thỏ nhét vào gùi còn cẩn thận phủ củi lên ngụy trang hoàn hảo. Xong xuôi, bà rảo bước như bay về nhà.
Vừa đi bà vừa thắc mắc. Con thỏ cầm lên tay là biết đã c.h.ế.t, lông dính m.á.u nhưng sờ vẫn còn ấm. Đường lên núi xuống núi chỉ có một, nếu nó c.h.ế.t ở đó từ trước thì sao lúc lên bà không thấy? Vậy rốt cuộc ai đ.á.n.h c.h.ế.t con thỏ rồi bỏ đó?
Về đến nhà bà vẫn chưa nghĩ ra đầu đuôi câu chuyện. Nhưng kệ, lý do gì thì bà cũng vớ bở rồi. Một lần lạ hai lần quen, nhân lúc cả nhà chưa về, một mình bà xử lý con thỏ trong nháy mắt.
Lột da róc xương, bà thái thịt thỏ thành miếng vuông vức, để lại phần ức mềm nhất, béo nhất để nấu cháo thịt. Chỗ còn lại bà cho vào nồi, một phần xào, một phần nấu canh.
Khi cả nhà về thì cơm nước đã xong xuôi. Vẫn là cháo khoai bánh ngô như mọi ngày nhưng có thêm bát canh bí đao thịt thỏ to tướng và một âu thịt thỏ hầm khoai tây.
Nấu độn rau củ là thói quen thời buổi này, thịt hiếm nên xào chung với rau cho đầy đặn vả lại rau ngấm mỡ thịt ăn cũng ngon tuyệt.
Nghe nói bà Triệu lại nhặt được củi kèm thịt trên núi, ánh mắt cả nhà nhìn bà khác hẳn.
Cả đội sản xuất bao nhiêu người lên núi nhặt củi, chỉ mỗi bà đi nhặt củi mà kiếm được thịt. Tài thật!
Bà Triệu lười giải thích với lũ ngốc này, bà còn bận bón cháo cho Hỉ Bảo. Hỉ Bảo nghe tiếng động liền ngó nghiêng tìm người, thấy Trương Tú Hòa thì vẫy tay tíu tít:
“Mẹ! Thịt!”
Rồi chỉ vào bát cháo thịt trên bàn:
“Ăn ăn ăn.”
“Hỉ Bảo từ từ nào.” Bà Triệu hơi ghen tị nhưng không nỡ mắng cháu, quay sang quát con trai con dâu, “Còn ngẩn ra đấy làm gì? Ăn đi chứ, đừng để người ta ngửi thấy mùi mò sang. Nhanh lên!”
Thịt thỏ thơm hơn thịt gà lại béo ngậy chứ không khô xác như gà rừng. Bị mùi thơm quyến rũ, cả nhà họ Tống lao vào bàn ăn như hổ đói, cứ như nhịn ăn mấy năm rồi.
Thế nhưng có một người phản ứng rất kỳ quặc.
Viên Lai Đệ cầm miếng bánh ngô, bẻ nhỏ thả vào bát cháo khoai cho mềm rồi xúc ăn. Cô ta ăn không chậm nhưng tuyệt nhiên không liếc mắt đến hai đĩa thịt. Tống Vệ Dân ngồi cạnh huých tay vợ:
“Ăn thịt đi em!”
Thấy vợ không phản ứng, anh ta gắp hai miếng bỏ vào bát cô ta.
Không ngờ Viên Lai Đệ gắp trả lại ngay, thì thầm:
“Em không ăn.”
Thấy chồng ngạc nhiên, cô ta bồi thêm một câu:
“Bà bầu ăn thịt thỏ thì đẻ con bị sứt môi đấy.”
Có cả vụ này nữa á? Tống Vệ Dân ngớ người. Mọi người nghe thấy cũng khựng lại nhưng chẳng ai để tâm, thích ăn thì ăn, không ăn thì họ ăn hộ.
Đúng lúc này Viên Lai Đệ như có điều bất bình, lẩm bẩm một câu:
“Sao lại không phải là gà nhỉ?”
Nghe thế, bà Triệu ném cho cô ta cái nhìn sắc lẹm.
Viên Lai Đệ theo bản năng ôm bụng:
“Mẹ...”
Ngập ngừng một chút, cô ta không kìm được thắc mắc,
“Mẹ nhặt được ở đâu thế?”
“Hỏi làm gì? Định về nhà mẹ đẻ báo tin à?” Bà Triệu sa sầm mặt, quát, “Chuyện này tất cả nuốt vào bụng cho tôi, đứa nào bép xép ra ngoài thì cút về nhà mẹ đẻ mà ở!”
Hai cô con dâu Trương Tú Hòa và Vương Bình nhìn nhau im thin thít. Nhà mẹ đẻ họ ở xa, hơi đâu mà đi mách lẻo, thà ăn thêm miếng thịt cho đỡ sợ còn hơn. Còn anh em Tống Vệ Quốc, Tống Vệ Đảng ăn vài miếng cho đỡ thèm rồi tíu tít gắp cho bọn trẻ, dặn chúng ăn từ từ kẻo nghẹn.
Bà Triệu quét mắt một vòng thấy mọi người (trừ vợ chồng con trai thứ ba) đều cắm cúi ăn, bà lại giục:
“Sao còn chưa xong? Nhanh lên, ăn xong nhớ lau miệng cho sạch đừng để người ta thấy.”
Rồi liếc sang Viên Lai Đệ đang ôm bụng vẻ sợ sệt,
“Sao? Tưởng chửa là thành bà hoàng à? Không ăn thì về phòng nghỉ, dám về nhà mẹ đẻ bép xép chuyện này thì đừng hòng quay lại!”
Bà Triệu không hề chuyện bé xé ra to.
Thời buổi này, ngọn cỏ cành cây đều thuộc về tập thể. Bình thường nhặt củi thì không ai nói gì nhưng thú rừng thì khác. Mỗi đội sản xuất đều có chỉ tiêu nộp thú săn được cho đội để tính công điểm. Tự ý chia nhau ăn là hành vi đào góc tường chủ nghĩa xã hội.
Đó cũng là lý do hôm qua bà chia nửa bát thịt cho hàng xóm. Đã ăn rồi thì cùng hội cùng thuyền, đừng hòng tố giác. Hôm nay bà không chia, hàng xóm ngửi thấy mùi cũng chỉ nghĩ là thức ăn thừa hôm qua, chứ ai mà ngờ có người may mắn nhặt được thú rừng hai ngày liên tiếp.
...
Đêm khuya thanh vắng, bà Triệu không nhịn được thì thầm với ông lão Tống:
“Thế nào? Giờ ông biết tôi nói không sai rồi chứ? Hỉ Bảo ấy mà, chính là người đại lương thiện ngàn đời đầu t.h.a.i xuống đấy.”
Ông Tống vẫn bán tín bán nghi, im lặng hồi lâu. Bà Triệu tưởng ông ngủ rồi thì ông mới ngờ vực hỏi:
“Có tà môn thế thật à?”
“Ông nói cái gì đấy? Nói câu nào lọt tai chút được không?” Bà Triệu bực mình đẩy chồng một cái, “Lúc ăn ông có bảo tà môn không? Không thì ông nghĩ con thỏ ở đâu ra? Cỡ tôi thế này mà săn được thỏ á? Tôi chạy nhanh hơn thỏ chắc?”
Ăn no căng bụng dễ buồn ngủ, ông Tống lúc này mắt díp lại rồi còn nghĩ mai phải dậy sớm, chẳng muốn tranh cãi với bà vợ đành ngậm ngùi nhận thua:
“Ừ ừ, bà nói đúng cả.”
Lúc này bà Triệu mới hài lòng, ông Tống cũng được yên giấc.
Có lẽ nghe lời vợ chính là nét đặc sắc nhất của đàn ông Tống gia!
--
Hết chương 16.
