Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 81.1: Chuyện Vụn Vặt Thường Ngày (1)
Cập nhật lúc: 28/04/2026 02:06
Bà cụ Triệu còn có thể nói gì nữa? Với cái tính tình của Hỉ Bảo, bà chỉ có thể thấy may mắn, may có ông trời trông nom không thì lo đến bạc đầu!
Đoàn người từ quê lên, sau khi giải quyết xong hai gã bạc tình liền vui vẻ đi du ngoạn Bắc Kinh. Nhờ cải cách mở cửa, giờ đây rất nhiều mặt hàng không cần tem phiếu nữa, dù trong người không có phiếu lương thực cùng lắm ngày nào cũng đi ăn quán. Cảm nhận lớn nhất của bà cụ Triệu ở Bắc Kinh là người bán đồ ăn vặt quá nhiều mà lại đặc biệt kiếm lời. Như cái hàng bán trứng trà đầu phố, trứng gà ngoài chợ có sáu hào một cân thế mà hắn bán một quả trứng trà năm hào! Thế này chẳng phải c.ắ.t c.ổ người ta sao? Không ngờ việc buôn bán vẫn rất đắt khách.
Nếu không phải không ở Bắc Kinh lâu, bà cụ Triệu cũng muốn ra đầu phố dựng cái sạp bán trứng trà và khoai nướng, kiểu gì cũng kiếm hơn làm ruộng.
Nói thì nói vậy nhưng hôm sau khi Hỉ Bảo đi học, bà cụ Triệu vẫn đi theo đoàn người trong thôn. Dù sao bà cũng là người đã từng đến đây, ít nhiều cũng có thể làm hướng dẫn viên. Hỏi rõ mọi người muốn mua gì làm quà, bà dẫn thẳng cả đoàn ra chợ đồ cũ. Dù sao một số đồ dùng công nghiệp vẫn cần phiếu, hơn nữa đồ ở chợ đồ cũ rẻ mà!
Thế là Hỉ Bảo phát hiện ra mỗi chiều tan học về trong nhà lại xuất hiện thêm vài món đồ mới. Hôm thì là hai ba lọ gia vị, hôm thì là cái ghế gấp nhỏ. Hôm nay về Hỉ Bảo càng kinh ngạc khi thấy trên nóc tủ đứng mọc thêm một cái bình hoa to tròn, bên trên cắm một bó... rau cần?!
Hỉ Bảo không khỏi kính nể bà nội, gu thẩm mỹ này đúng là độc nhất vô nhị.
“Bà nội, con đến giúp bà xào rau đây!”
Cuộc sống tươi đẹp luôn trôi qua nhanh ch.óng. Sau mấy ngày về nhà là được gặp bà, bà cụ Triệu thông báo vé tàu đã mua xong, thứ hai tuần sau mọi người phải về rồi.
Mà hôm nay đã là thứ sáu.
Hỉ Bảo hơi buồn, cũng may bà cụ Triệu biết cháu gái không nỡ nên nói xong liền lảng sang chuyện khác:
“Hai hôm nữa bọn con được nghỉ phải không? Bà bảo con Lệ về, lại bảo thằng Cường đón Xú Đản về, cả nhà mình ăn bữa ngon.”
“Vâng ạ, gọi cả anh Mao Đầu nữa, không cho cái tên Từ Hướng Đông kia đi cùng đâu.”
Hỉ Bảo cũng không ghét Từ Hướng Đông nhưng cũng chẳng thích nổi. Cứ nghĩ đến việc một tuần mới được gặp Mao Đầu một lần, trong khi Từ Hướng Đông ngày nào cũng dính lấy anh trai mình là cô lại tức anh ách!
“Đúng rồi, thằng Cường mới đưa cho bà cái gì ấy, bà để trên bàn trong phòng sách của con đấy.” Bà cụ Triệu nhét miếng cà chua trộn đường vào miệng Hỉ Bảo, thuận tay đuổi cháu gái ra ngoài, “Sắp xong rồi, đừng để bẩn quần áo, lên nhà trên đợi đi.”
Hỉ Bảo vâng dạ bưng hai đĩa thức ăn xào xong lên nhà chính. Đặt đĩa xuống, cô vào phòng sách xem cái thứ Bà cụ Triệu nói, đoán chắc là cái đài cassette bỏ túi mà Tống Cường nhắc đến dạo trước.
Quả nhiên trên bàn sách đặt một cái hộp bìa cứng màu trắng in hình đài cassette, bên cạnh là một cái túi nhỏ đựng năm cuộn băng từ.
Nhìn cái hộp Hỉ Bảo hơi ngạc nhiên. Dù Tống Cường đã nói đài cassette mẫu mới chỉ to bằng hộp cơm nhưng cô vẫn tưởng anh cả nói quá, giờ nhìn tận mắt mới thấy là thật.
Chiếc đài cassette bỏ túi kiểu mới nhỏ nhắn nhẹ nhàng, quả thật còn nhỏ hơn cái hộp cơm nhôm bình thường, kiểu dáng lại rất thời trang đẹp mắt. Hỉ Bảo không kìm được tò mò, bỏ băng vào nghe thử. Khác với cái đài to ở nhà, chiếc đài nhỏ này tiếng tuy không to nhưng lại cực kỳ rõ. Điều khiến cô bất ngờ hơn là năm cuộn băng không chỉ toàn tiếng Anh mà giọng đọc nghe không giống người trong nước mà là giọng Anh bản xứ.
Đang nghe say sưa thì Bà cụ Triệu gọi ăn cơm, Hỉ Bảo vội ấn nút tạm dừng rồi đặt đài xuống chạy ra ngoài.
“Bà nội, anh cả giỏi thật đấy, anh ấy kiếm được đài cassette bỏ túi thật này nhưng nhìn giá chắc chắn không rẻ đâu.” Hỉ Bảo biết giá đài cassette bình thường trên thị trường, nhẩm tính một chút cảm thấy không có mấy trăm đồng thì không mua được, “Con đoán ít nhất cũng phải 300 đồng.”
“Hữu dụng là được, đắt một tí cũng không sao.” Bà cụ Triệu giục Hỉ Bảo ăn nhanh lại nhắc, “Cố gắng đừng mang đến trường, nếu mang thì phải khóa kỹ, mất là không tìm lại được đâu.”
Hỉ Bảo gật đầu lia lịa:
“Con chỉ nghe ở nhà thôi, với lại dạo này ký túc xá có bạn ốm, con không về đâu.”
“Ừ thế thì được, chú ý một chút, hai hôm nay trời lạnh hẳn, miền Bắc đúng là khác quê mình thật.”
Bà cụ Triệu lầm bầm, trong lòng thầm may mắn giờ nhiều thứ không cần phiếu, ít nhất mua quần áo bông không cần phiếu vải chứ không thì đám người từ quê lên chắc ốm gần hết vì lạnh. Nhưng ai mà ngờ trời trở lạnh nhanh thế chứ?
Thật sự không ngờ tới, ít nhất là với những người lần đầu đến Bắc Kinh.
Đại học Bắc Kinh vì đợt không khí lạnh đột ngột này mà ốm la liệt, đương nhiên không phải bệnh nặng gì mà chỉ là cảm lạnh, đa phần là ho hắng sụt sùi, ngay cả giáo viên cũng có người dính chưởng. Tuy nhiên dù ốm, trừ khi liệt giường không dậy nổi chứ chẳng ai xin nghỉ học. Chỉ là trong giờ học lớp học vốn yên tĩnh thi thoảng lại vang lên tiếng ho và buổi tối đi ngủ ít nhiều cũng gây phiền toái cho bạn cùng phòng.
Lưu Hiểu Lộ bị ốm, cô ấy này cứ cảm lạnh là dễ bị viêm họng nhất là về đêm, tiếng ho gần như không ngớt. Hỉ Bảo mấy hôm nay ở nhà nên không cảm nhận rõ nhưng những người khác trong ký túc xá thì càng thêm khó chịu với cô ấy.
Sự khó chịu vốn đã tồn tại sẵn. Trong tám người ở ký túc xá chỉ có Hỉ Bảo và Lưu Hiểu Lộ là gia cảnh khá giả. Tuy không biết cụ thể nhưng ở thời đại điều kiện sống chung còn kém, việc cơm áo không lo, hoàn toàn không có áp lực kinh tế như hai người đã đủ khiến người ta hâm mộ. Mà hâm mộ nhiều thì khó tránh khỏi biến thành ghen tị.
Thứ bảy hôm nay Hỉ Bảo vẫn như mọi khi, ăn bữa sáng tình yêu bà cụ Triệu làm xong thì đeo túi đến trường. Cô đi khá sớm vì còn phải về ký túc xá lấy sách nhưng vừa vào phòng đã thấy là lạ. Lưu Hiểu Lộ thường ngày hay đợi cô cùng đi nay đã đi trước, ngược lại Vương Đan Hồng thấy cô về thì sán lại nhiệt tình.
“Tống Ngôn Hề, bà cậu vẫn chưa về quê à? Cậu sướng thật đấy, bà tớ chẳng bao giờ đến thăm tớ đâu, bà chỉ thích cháu trai thôi.” Vương Đan Hồng đứng bên bàn dài nhìn Hỉ Bảo lấy chìa khóa mở ngăn kéo, đối chiếu thời khóa biểu lấy sách vở cần dùng rồi lại khóa ngăn kéo không nhịn được nói, “Sao cậu cứ phải khóa thế? Cùng phòng với nhau, ai lấy đồ của cậu làm gì?”
“Bà tớ bảo khóa.”
Hỉ Bảo nói thật, lại mở tủ lấy bình nước quân dụng ra đeo lên. Bình nước đương nhiên rỗng không, phòng nước sôi 7 giờ mới mở cửa, cô có thể tranh thủ đi lấy một bình trước giờ học tiết kiệm chút uống được cả buổi sáng.
“Cậu nghe lời thật đấy.” Vương Đan Hồng sắc mặt kỳ quái, ánh mắt dừng lại ở chiếc bình nước quân dụng cũ kỹ không nhịn được hỏi, “Nhà cậu không phải rất có tiền sao? Sao còn dùng cái này? Bình nước kiểu mới bên ngoài bán cũng đâu có đắt.”
“Đây là ba tớ tặng, tớ dùng từ hồi tiểu học đến giờ.”
Khóa tủ, đeo túi, Hỉ Bảo cùng Vương Đan Hồng ra khỏi phòng. Xuống cầu thang, Vương Đan Hồng không nói gì nhưng khi xếp hàng ở phòng nước sôi cô ta lại hỏi:
“Ba cậu làm gì? Đi bộ đội à?”
“Ừ.”
Hỉ Bảo xếp xuống cuối hàng, thấy Vương Đan Hồng không đi thì hơi ngạc nhiên. Trước kia buổi sáng cô hay đi cùng Lưu Hiểu Lộ vì cô ấy cũng cần lấy nước còn Vương Đan Hồng thường lười đợi, đi trước để xí chỗ đẹp trong lớp. Hôm nay thế này đúng là lạ.
Lạ thì lạ nhưng Hỉ Bảo cũng không hỏi. Bản tính cô vốn thế, cộng thêm lời dặn của bà cụ Triệu, đối với bạn học hay bạn cùng phòng cô luôn giữ thái độ lạnh nhạt xa cách. Nhưng vì hình tượng tốt, lễ phép chu đáo nên dù xa cách thì quan hệ với mọi người vẫn giữ ở mức không xa không gần.
Hỉ Bảo bình tĩnh bao nhiêu thì Vương Đan Hồng sốt ruột bấy nhiêu.
Mãi đến khi Hỉ Bảo lấy đầy nước, Vương Đan Hồng vẫn chưa tìm được cơ hội thích hợp. Cô ta tưởng Hỉ Bảo sẽ chủ động hỏi ai ngờ cô cứ bình chân như vại. Bất đắc dĩ, khi sắp đến khu giảng đường cô ta đành mở miệng:
“Tống Ngôn Hề, dạo này cậu hay về nhà ở đúng không? Tớ thấy phích nước của cậu để không cũng phí, cho tớ mượn dùng nhé.”
Mùa đông Bắc Kinh đến sớm, dù còn vài ngày nữa mới sang tháng 11 nhưng trời đã rất lạnh. Trước kia Vương Đan Hồng còn có thể dùng nước lạnh rửa mặt rửa chân, cần uống nước thì xin bạn nhưng vào mùa đông nước nóng ai cũng thiếu, làm sao cho cô ta “xin” mãi được? Đêm qua cô ta vừa cãi nhau với Lưu Hiểu Lộ vì chuyện này, suy nghĩ cả đêm cuối cùng cô ta quyết định nhắm vào Hỉ Bảo.
Thấy Hỉ Bảo không trả lời ngay mà có vẻ đang suy nghĩ, Vương Đan Hồng tưởng có hi vọng vội thuyết phục thêm:
“Dù sao cậu cũng không dùng, để không thì phí. Hơn nữa phích nước dùng có mòn đi đâu, cho tớ mượn nhé, cầu xin cậu đấy.”
Hỉ Bảo đúng là đang suy nghĩ nhưng là suy nghĩ xem từ chối thế nào.
Thực ra nếu hôm nay Vương Đan Hồng không nhắc đến, cô cũng quên béng mất là trong tám người cùng phòng chỉ có Vương Đan Hồng không mua phích nước. Tuy nhiên ông trời ưu ái Hỉ Bảo nhiều thứ nhưng lại quên "cài đặt" kỹ năng từ chối khéo léo cho cô. Suy nghĩ một lát, Hỉ Bảo quyết định nói thẳng:
