Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 108.1: Màn Hội Ngộ Của Chị Em Tống Gia (1)

Cập nhật lúc: 04/05/2026 10:07

Những mâu thuẫn nhỏ nhặt tương tự xảy ra rất nhiều, gộp lại khiến người ta không khỏi bực bội nhưng nếu thực sự truy cứu thì bản thân lại thấy thiếu tự tin.

Nói đến chuyện ăn uống hàng ngày, nhà bình thường đãi khách cũng chỉ là thêm món, gặp người quan hệ bình thường thì thết đãi cơm rau dưa, chỉ khi khách quý đến nhà mới đặc biệt hỏi han sở thích hoặc kiêng kị để làm một mâm cơm hợp ý. Nhìn thái độ của nước chủ nhà Mỹ thì suất ăn của nhân viên đi theo các đoàn cũng chẳng tệ đến mức nào, ít nhất cũng ngang ngửa nhân viên bản địa làm việc tại làng Olympic.

Lại nói đến số lượng phòng, tạm thời chưa rõ có phải do khâu liên lạc ban đầu có vấn đề hay không. Hỉ Bảo loáng thoáng nghe được đại ý là người đến quá đông, đặc biệt là phiên dịch. Họ không ngờ đoàn Trung Quốc lại mang theo đội ngũ phiên dịch hùng hậu như vậy, trong khi các nước khác không thế.

Hỉ Bảo nghe thấy thì Lưu Hiểu Lộ đương nhiên cũng nghe thấy, lập tức bất mãn lầm bầm bằng tiếng Trung:

“Các nước nói tiếng Anh thì cần gì mang phiên dịch? Đầu óc có vấn đề à?”

Dù nói thế nào thì việc tiếp đón chậm trễ là có thật nhưng chưa đến mức nâng lên thành tranh chấp. Hơn nữa lần này đến đây vì Olympic, chỉ cần vận động viên được đãi ngộ tốt còn những nhân viên đi theo như bọn họ cũng chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt.

Cuối cùng phòng ốc cũng được phân chia xong. Xét thấy các giáo sư lớn tuổi cần không gian yên tĩnh và giấc ngủ đầy đủ, dù phòng có thiếu đến mấy cũng phải ưu tiên cho họ trước. Người phải chịu thiệt thòi chỉ có thể là đám sinh viên đi theo học hỏi như Hỉ Bảo.

Cũng may đang là giữa hè, cùng lắm thì trải ga giường xuống đất ngủ cũng được. Còn những vấn đề khác tạm thời e là không có cách nào giải quyết.

Phía Bắc Đại có khá nhiều nữ sinh, không phân biệt cùng trường khác trường mà cứ gom hết vào một phòng. Tính cả Hỉ Bảo và Lưu Hiểu Lộ thì tổng cộng có chín người.

Phòng đôi mà nhét chín người đúng là thách thức lớn nhưng lúc này không phải lúc suy nghĩ những chuyện đó. Về phòng cất hành lý xong, mấy người còn chẳng kịp rửa mặt đã vội vã chạy xuống sảnh lớn.

Phiên dịch đi theo vận động viên đã được sắp xếp từ sớm nhưng sinh viên đi theo học tập thì chưa. Hỉ Bảo, Lưu Hiểu Lộ cùng mọi người vội vàng xuống lầu, dựa vào danh sách trên tay, bắt đầu đi theo giáo sư nhận người, đảm bảo gọi là có mặt.

“Tống Ngôn Hề, Lưu Hiểu Lộ, hai em sang đội bơi lội, đi theo giáo sư Phùng.”

Nghe tên mình Hỉ Bảo vội gật đầu. Chưa đợi cô kịp phản ứng, Lưu Hiểu Lộ đã hào hứng kéo cô chạy về phía đội bơi lội. Thực ra với Lưu Hiểu Lộ, đi theo giáo sư nào và ở hạng mục nào không quan trọng, quan trọng là bên cạnh có người quen để cô ấy đỡ sợ.

Hỉ Bảo cũng có suy nghĩ tương tự, có người quen bên cạnh bao giờ cũng yên tâm hơn, nhất là nơi đất khách quê người thế này.

Do cả hai đều dồn sự chú ý về phía đội bơi lội nên hoàn toàn không để ý đến nụ cười đầy ẩn ý của vị cán sự phụ trách danh sách. Sau khi đọc tên xong, anh ta còn cố ý liếc về phía Tạ thiếu vẻ mặt như muốn nói “Huynh đệ, tôi chơi đẹp chưa?”.

Tạ thiếu nhận được tín hiệu của anh em nhưng hắn chẳng buồn quan tâm. Tuy nhiên khi liếc nhìn về phía Hỉ Bảo đã chạy sang đội bơi lội, hắn đột nhiên phát hiện cô đang nhìn về phía đối diện với vẻ mặt kinh ngạc. Theo ánh mắt của Hỉ Bảo, Tạ thiếu nhanh ch.óng tìm được điểm dừng của cô: đó là một vận động viên trẻ tuổi có khuôn mặt điển trai. C.h.ế.t tiệt hơn là đối phương cũng đang nhìn Hỉ Bảo chằm chằm, hai người bốn mắt nhìn nhau hồi lâu không dứt ra được.

Tạ thiếu: “...”

Người ta bảo nam nữ nhìn nhau quá ba giây là không ghét nhau, quá bảy giây là nảy sinh tình cảm. Tạ thiếu nhẩm tính bên cạnh, chỗ này e là mười mấy giây rồi chứ? Còn chưa nhìn đủ à?!

Hỉ Bảo ngơ ngác. Cô vừa đứng vững đã cảm nhận được một ánh nhìn rực lửa, theo bản năng ngẩng đầu lên thì thấy Xú Đản đang bị vài vận động viên vây quanh dùng ánh mắt nhìn chằm chằm vào mình.

Xú Đản ngó nghiêng còn chê người đằng trước vướng víu, cố lách qua khe hở để kiên định nhìn Hỉ Bảo.

Trong số những người bị Xú Đản đẩy ra có cả đội trưởng và huấn luyện viên. Huấn luyện viên lập tức quay lại trừng mắt với Xú Đản:

“Không được chạy.”

“Vâng, không chạy.”

Xú Đản gật đầu lia lịa. Người không biết chuyện nhìn thấy cảnh này lại tưởng huấn luyện viên ỷ thế bắt nạt trẻ con. Rốt cuộc vẻ ngoài của Xú Đản quá dễ đ.á.n.h lừa, nhìn thế nào cũng ra dáng một thiếu niên ngoan ngoãn.

Huấn luyện viên cũng đau đầu lắm, vì chuyện này mà ông ấy không ít lần phải chịu oan. Xú Đản chạy mất thì trách ông ấy, ông ấy hơi to tiếng với Xú Đản mà bị người khác thấy là y như rằng có người ra bênh vực kẻ yếu. Khổ nỗi trí nhớ thằng bé này quá kém, đừng thấy bây giờ nó vâng dạ ngon lành nhưng vài phút sau hỏi lại khéo nó lại "một hỏi ba không biết".

Vì thế từ mấy tháng trước huấn luyện viên đã làm đơn xin đặc biệt lên cấp trên, tha thiết yêu cầu cho mẹ Xú Đản đi cùng. Tiếc là cấp trên đồng ý và bao trọn chi phí nhưng người Tống gia lại từ chối làm ông ấy suốt dọc đường đi cứ nơm nớp lo sợ, sợ Xú Đản lại giở chứng biến mất tăm. Thậm chí ông ấy còn không dám để Xú Đản đi cùng đoàn đại biểu mà đi chậm một giờ, ké chuyên cơ của lãnh đạo đội tuyển quốc gia, nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, cuối cùng cũng bình an đến nơi.

Nghĩ đi nghĩ lại huấn luyện viên vẫn chưa yên tâm, tính hay là đưa Xú Đản về phòng trước. Dù sao ở đây có người khác trông rồi, với lại Xú Đản không nhận trả lời phỏng vấn nên chẳng cần gặp phiên dịch làm gì.

Huấn luyện viên càng nghĩ càng thấy có lý, đang định mở miệng thì phát hiện ánh mắt Xú Đản đang dán c.h.ặ.t vào phía đội bơi lội, mục tiêu hình như là một cô bé sinh viên xinh đẹp?

... Khoan đã!!

“Cô bé kia! Chị gái Tống Đào, cháu cũng đến à? Lại đây, mau lại đây!”

Huấn luyện viên ban đầu hơi ngớ ra sau đó là mừng rỡ như điên, vội chỉ tay vào một nữ sinh vừa được phân công đến,

“Cháu sang bên kia, đổi với cô bé kia đi.”

Nữ sinh bị điểm danh không dám tin vào tai mình. Cô ta cũng là sinh viên Bắc Đại nhưng không đi theo giáo sư trường mà nhờ quan hệ họ hàng đi theo Bộ Ngoại giao, muốn nhân cơ hội này học hỏi. Trước kia nghe nói trong trường có đàn em bị thế chỗ, vừa hay hai nhà có chút xích mích nên cô ta hả hê xem kịch vui. Ai ngờ phong thủy luân chuyển, giờ đến lượt cô ta bị người khác thế chỗ.

Ở trước mặt huấn luyện viên và vận động viên, "cửa sau" to đến mấy cũng chẳng là gì, vả lại chỉ là sinh viên thực tập phiên dịch ai làm mà chẳng được?

Dưới ánh mắt ngơ ngác của mọi người, nữ sinh bị đổi chỗ ôm hận bước sang đội bơi lội, còn Hỉ Bảo sau thoáng do dự cũng nghe theo tiếng gọi con tim đi đến bên cạnh Xú Đản.

Huấn luyện viên của Xú Đản họ Lâm, là một người nói nhiều. Trước kia mỗi lần Hỉ Bảo và Mao Đầu đi thăm Xú Đản, hễ gặp ông ấy là y như rằng bị t.r.a t.ấ.n lỗ tai bằng đủ thứ chuyện trên trời dưới biển về Xú Đản, mà chín phần mười là chủ đề làm sao giải quyết cái tật "buông tay là mất" của cậu chàng.

Thấy Hỉ Bảo đến, huấn luyện viên Lâm mừng ra mặt!

“Chị gái Tống Đào sao lại ở đây? Ái chà, biết sớm cháu đến thì chú đã chẳng phải sầu. Chuyện khác cháu không cần lo, chỉ cần trông chừng Tống Đào là được.”

“Vâng, huấn luyện viên Lâm.”

Hỉ Bảo cười đáp ứng.

Tống Đào - thiếu niên Xú Đản vẫn nhìn Hỉ Bảo chằm chằm, nhìn trái nhìn phải không biết chán. Đến khi Hỉ Bảo đứng bên cạnh, cậu bỗng đưa tay ôm lấy cánh tay cô rồi nở nụ cười ngọt ngào lộ má lúm đồng tiền:

“Chị!”

Hỉ Bảo im lặng nhìn cậu em, cảm giác Xú Đản giờ mới nhận ra mình, là ảo giác sao?

Đương nhiên không phải.

Lại nói lúc Xú Đản mới theo huấn luyện viên vào sảnh, cậu chưa phát hiện ra Hỉ Bảo. Mãi đến khi Hỉ Bảo được phân sang đội bơi lội thì cậu mới như tìm thấy châu lục mới, mắt dán c.h.ặ.t vào mặt cô, càng nhìn càng quen, không chỉ quen mà còn thấy thân thiết lạ thường. Xú Đản cảm thấy mình quen người này, nhưng là ai nhỉ?

Không biết nha!

Cho đến khi huấn luyện viên phát hiện ra Hỉ Bảo và gọi cô là “Chị gái Tống Đào” thì Xú Đản mới bừng tỉnh đại ngộ. Suốt dọc đường đi, huấn luyện viên và đội trưởng đã lải nhải bên tai cậu cả ngàn lần rằng cậu tên là “Tống Đào”.

Cho nên “Chị gái Tống Đào” nghĩa là…chị gái cậu!!

Thế là Xú Đản gọi một tiếng chị đầy dễ thương, sau đó hỏi:

“Mẹ đâu? Mẹ ở đâu?”

Vừa hỏi vừa dáo dác nhìn quanh.

Hỉ Bảo đã dự cảm được hành động tiếp theo của cậu, vội nắm lấy tay cậu, tay kia vỗ vỗ mu bàn tay trấn an:

“Mẹ không đến, chị ở cùng em được không?”

Xú Đản nghe vậy thì có chút thất vọng nhưng vẫn gật đầu, khẽ đáp:

“Vâng.”

Nếu Xú Đản có đuôi, lúc này chắc chắn cái đuôi đã cụp xuống tủi thân co rúm lại thành một cục, nhìn vừa đáng thương vừa đáng yêu.

Hỉ Bảo không nỡ nhìn Xú Đản buồn bã, lại an ủi:

“Xú Đản ngoan, mẹ ở nhà xem em lấy huy chương vàng qua tivi, em phải thi đấu thật tốt nhé.”

Xú Đản từ bé đã dễ dỗ, dù Hỉ Bảo không giỏi an ủi người khác nhưng dỗ Xú Đản thì cô nắm chắc phần thắng. Trong chớp mắt Xú Đản lại vui vẻ trở lại, líu lo nói chuyện với Hỉ Bảo, hỏi xong mẹ lại hỏi bà nội rồi hỏi đến anh Mao Đầu đen thùi lùi, vẻ mặt tràn ngập niềm vui cửu biệt trùng phùng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.