Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 108.2: Màn Hội Ngộ Của Chị Em Tống Gia (2)
Cập nhật lúc: 04/05/2026 10:07
Đổi là người khác có lẽ sẽ mất kiên nhẫn nhưng EQ của Hỉ Bảo cũng chẳng khá hơn Xú Đản là bao. Hơn nữa hai chị em này lại hiếm khi chỉ thích người nhà: Xú Đản yêu nhất mẹ rồi đến bà nội và anh Mao Đầu; Hỉ Bảo yêu nhất bà nội rồi đến mẹ và anh Mao Đầu. Hai chị em cứ thế chuyện trò rôm rả giữa sảnh lớn. Để tránh ảnh hưởng người khác, cả hai còn cố ý hạ thấp giọng. Đương nhiên càng nói càng ghé sát vào nhau.
Chưa nói đến thầy trò Bắc Đại đang ngẩn ngơ, riêng Tạ thiếu lúc này khóe mắt đã giật giật, liên tục ra hiệu cho anh bạn thân qua hỏi xem chuyện gì.
Cực chẳng đã anh bạn đành đi hỏi thật. Nhưng phải đợi mọi người phân công xong xuôi, anh ta mới gọi đoàn đội điền kinh lại hỏi rất công thức:
“Huấn luyện viên Lâm, vị nữ đồng chí này là...”
“Là chị gái Tống Đào.” Huấn luyện viên Lâm chẳng hề giấu giếm, thuận miệng trả lời xong liền quay sang Hỉ Bảo, “Lát nữa cháu chuyển hết hành lý sang đây đi, Tống Đào ở phòng hai người, vốn dĩ chú định đích thân trông chừng nó, giờ có cháu rồi thì cháu ở phòng bên cạnh nhé. Đúng rồi, cháu tên gì ấy nhỉ?”
Hỉ Bảo đương nhiên không có lý do từ chối:
“Cháu tên Tống Ngôn Hề, cháu đi lấy hành lý ngay đây ạ.”
Sợ Xú Đản làm loạn, Hỉ Bảo vội an ủi:
“Chị quay lại ngay, nhiều nhất ba phút thôi.”
“Vâng.”
Xú Đản dùng ánh mắt và thần thái diễn tả nỗi lưu luyến không rời nhưng bản chất cậu vẫn là đứa trẻ ngoan, ngoài việc đứng im như hòn vọng phu chờ chị thì không có hành động tùy hứng nào khác.
Cảnh tượng này đương nhiên lọt vào mắt những người chưa giải tán.
Tạ thiếu hoàn toàn không ngờ lại có chuyện chen ngang thế này, làm hỏng hết kế hoạch của hắn. Vốn dĩ hắn định tranh thủ nửa tháng này đẩy nhanh tiến độ theo đuổi, dù không rước được người đẹp về dinh ngay thì ít nhất cũng để lại ấn tượng tốt.
Kết quả Hỉ Bảo đổi địa điểm, đổi cả chỗ ở, coi như chuyển hộ khẩu sang đội điền kinh lại còn ở bộ phận nòng cốt nhất. Khổ nỗi bên đó lại là nơi Tạ thiếu hoàn toàn không chen chân vào được.
Tạ thiếu bị cú bẻ lái này làm cho choáng váng, hồi lâu không tìm được đối sách chỉ đành trơ mắt nhìn Hỉ Bảo bước nhanh đi, trong đầu hiện lên kết cục thê t.h.ả.m làm công cốc suốt nửa tháng trời.
Sinh viên Bắc Đại chịu cú sốc này chẳng kém Tạ thiếu là bao, đặc biệt là cô nữ sinh bị đổi chỗ và nhóm Lưu Hiểu Lộ ai nấy đều ngơ ngác.
Đến khi cán sự cho giải tán, họ vội vàng đuổi theo Hỉ Bảo đang về phòng lấy hành lý.
“Tống Ngôn Hề, cậu Tống Đào ở đội điền kinh là em trai cậu à?”
Vì vali chưa mở ra bao giờ, Hỉ Bảo về phòng kéo vali đi luôn, nghe thấy câu hỏi mới khựng lại một chút rồi trả lời:
“Ừ.”
Ừ... à...
Bị câu trả lời ngắn gọn súc tích làm nghẹn họng, các bạn học chỉ biết nhìn theo bóng lưng Hỉ Bảo kéo vali đi xa, mãi chưa hoàn hồn.
Đến khi Hỉ Bảo đi khuất, một người trong nhóm mới đóng sầm cửa lại bực bội nói:
“Thảo nào người ta chẳng sốt ruột tí nào, hóa ra là được cơ cấu sẵn!”
“Kể cũng phải, hai người họ nhìn giống nhau thật, nhất là ngũ quan, y đúc luôn. Mà các cậu biết cậu Tống Đào kia không? Tớ nhớ hồi Đại hội thể thao toàn quốc năm ngoái báo đài đưa tin rầm rộ lắm.”
“Tống Đào á! Chính là 'người bay trăm mét', phá kỷ lục Đại hội, không chỉ lên báo mà còn lên cả Bản tin Thời sự nữa.”
“Tống Ngôn Hề này rốt cuộc là số đỏ kiểu gì thế...”
Người không quen còn ngạc nhiên thế, Lưu Hiểu Lộ càng khỏi nói. Cô nhớ mang máng hồi năm nhất Hỉ Bảo có nhắc đến chuyện anh chị em trong nhà, hình như có một cậu em trai thật nhưng em trai thì ai chả có?
Lưu Hiểu Lộ ngạc nhiên xong lại bắt đầu thở dài, nhìn em trai người ta rồi nghĩ đến thằng em ngốc nhà mình, tuyệt vọng quá đi mất! Lúc này bên tai còn truyền đến không ít tiếng xì xào oán trách, Lưu Hiểu Lộ nhíu mày không vui, không tham gia vào câu chuyện mà đứng dậy đi thu dọn đồ đạc.
...
Người Mỹ tuy ở một số mặt hơi "hố" nhưng phòng ở của vận động viên lại rất ổn. Cơ bản là phòng đơn, thi thoảng có phòng đôi dạng căn hộ (suite). Lẽ ra phòng suite điều kiện tốt lại thường ở góc, nhiều cửa sổ, yên tĩnh hơn phòng gần cầu thang nên ưu tiên cho lãnh đạo nhưng ở đội điền kinh lại là ngoại lệ.
Các lãnh đạo rất hào phóng, chỉ cần Xú Đản đừng gây chuyện thì phòng ốc gì đó không quan trọng. Dù sao phòng đơn cũng chẳng tệ.
Hỉ Bảo vừa sang đã bị mấy người tranh xách hành lý rồi cưỡng ép đẩy Xú Đản cho cô. Theo lời họ thì chỉ cần đồng chí Tống Đào ngoan ngoãn, làm cu li chút cũng chẳng sao.
Đủ thấy bình thường Xú Đản hành hạ họ thê t.h.ả.m cỡ nào.
Phòng mới bên ngoài có phòng khách nhỏ, kê hai ghế sô pha đơn và một bàn trà nhỏ, bên cạnh có nhà vệ sinh, ngoài ra là hai phòng ngủ độc lập. Đương nhiên trong phòng ngủ tủ quần áo, tủ đầu giường, bàn ghế đầy đủ. Còn có giáo viên sinh hoạt đặc biệt đến hỏi han xem thiếu gì để bổ sung.
Vì chưa ở khách sạn bao giờ, Hỉ Bảo xem xét kỹ từ trong ra ngoài, thấy cái gì cũng có bèn bảo không thiếu gì. Còn Xú Đản hỏi cũng như không, giáo viên sinh hoạt chỉ dặn cậu phải ngoan ngoãn nghe lời chị, sau đó trút được gánh nặng mà chuồn lẹ.
Có thể nói cuộc hội ngộ bất ngờ nơi đất khách này, người vui nhất không phải Xú Đản mà là những người trong đội điền kinh. Họ thực sự như trút được gánh nặng. Tuy phiên dịch không thể lên sân thi đấu nhưng trong sinh hoạt hàng ngày lại giúp đỡ rất nhiều. Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh nhìn Xú Đản trên sân thi đấu, những người này hận không thể tung hoa ăn mừng.
Nhưng ngay sau đó họ chợt nhớ ra.
Lễ khai mạc sắp đến rồi.
Ai cũng biết khi vận động viên diễu hành vào sân lễ khai mạc thì nhân viên đi cùng không được vào. Nghĩ giờ Xú Đản đã có người quản, huấn luyện viên Lâm quay về triệu tập mọi người đến phòng ông họp kín.
“Lúc diễu hành vào sân, các cậu cảnh giác một chút, sai sót khác không sao nhưng nhất định phải trông chừng Tống Đào. Tôi chỉ sợ nó lơ là cái là đi lạc sang đội tuyển nước khác... Cười cái gì mà cười! Các cậu tưởng nó nhớ mặt các cậu à? Đừng nói đội khác, ngay cả đội điền kinh mình, nó nhớ mặt được mấy người đâu!”
Đây là sự thật đau lòng. Xú Đản là người nổi tiếng trong đội tuyển quốc gia, tiếc là dù tất cả vận động viên đều biết cậu nhưng cậu vẫn chẳng nhớ nổi ai. So với vận động viên các môn khác, đội điền kinh ít ra còn được cái quen mặt. Nhưng mà cũng chẳng có tác dụng gì.
Xú Đản đối xử bình đẳng với tất cả mọi người, công bằng vô cùng: chỉ cần không gặp một thời gian ngắn là quên sạch sành sanh, hỏi lại đảm bảo không nhớ một ai. Trông chờ vào trí nhớ của cậu thà dựa vào người ngoài còn hơn.
Huấn luyện viên Lâm cũng hết cách, một mặt đốc thúc vận động viên đội mình mặt khác còn phải sang các đội khác chào hỏi. Nghĩ đi nghĩ lại, cách khả thi nhất chỉ có một: muốn Xú Đản không chạy thì đừng tạo cho cậu chút cơ hội nào, kẹp c.h.ặ.t cậu ở giữa kiên quyết không cho phá vây.
Nếu không thì đội tuyển Trung Quốc toi đời.
Ngoài những biện pháp đó, huấn luyện viên Lâm còn dặn dò tất cả vận động viên tham gia lễ khai mạc nhất định phải nghĩ cách che chắn cho Xú Đản, ai đứng gần thì che chắn, dù sao cũng cùng hội cùng thuyền. Nếu lộ ra vấn đề của Xú Đản thì mất mặt cả đội tuyển quốc gia.
Đội tuyển quốc gia: Tôi cũng cần thể diện mà!
May mắn thay trong hoàn cảnh danh dự quốc gia là trên hết, ngay cả những vận động viên không liên quan cũng sẵn lòng giúp đỡ. Mọi người đều biết đội điền kinh có một tên ngốc, chính là cậu chàng đẹp trai nhất hội mỗi tội não cá vàng.
Nói xong chuyện lễ khai mạc, huấn luyện viên Lâm còn đặc biệt dặn thêm một câu: Tuyệt đối đừng cho Xú Đản vay tiền, đương nhiên cũng đừng hỏi vay tiền cậu ta nếu không hậu quả tự chịu. Thử nghĩ xem, bạn hỏi vay tiền cậu ta cậu ta quên thì thôi, nhỡ cậu ta nhớ chuyện cho vay mà quên chuyện bạn đã trả, ngày nào cũng đòi nợ thì làm thế nào?
Trong lúc Hỉ Bảo và Xú Đản ngồi trong phòng khách nhỏ uống trà c.ắ.n hạt dưa ăn hoa quả tán gẫu thì huấn luyện viên Lâm đã dẫn đội viên chạy khắp các phòng vận động viên. Tuy mệt nhưng kết quả mỹ mãn, mọi người đều đồng ý giúp đỡ, nhất định phải giữ gìn hình tượng đội tuyển quốc gia. Thà bị mang tiếng cao lãnh còn hơn để lộ cái trí nhớ tệ hại của Xú Đản.
Từ điểm này có thể thấy, Hỉ Bảo và Xú Đản đúng là chị em ruột cùng cha cùng mẹ để giữ vững hình tượng không sụp đổ, quả thực làm những người xung quanh lao tâm khổ tứ.
Quay lại chuyện chính, Hỉ Bảo nhanh ch.óng hiểu ra đi theo Xú Đản là chuyện hạnh phúc cỡ nào. Vận động viên có đầu bếp riêng lo ngày ba bữa, đồ chiên rán rác rưởi chắc chắn không có nhưng dù là cơm dinh dưỡng thì hương vị cũng rất tuyệt, ít nhất Hỉ Bảo thấy ngon hơn cơm nhà ăn Bắc Đại. Cô không kén ăn, Xú Đản ăn gì cô ăn nấy lại còn có sữa tươi và hoa quả mỗi ngày, cuộc sống cứ gọi là mỹ mãn.
Con người ta ra ngoài quan trọng nhất là ăn và ở. Không cần quá sang trọng, chỉ cần yên tĩnh để ngủ ngon. An uống cũng vậy, không cần sơn hào hải vị nhưng ít nhất đừng quá khó nuốt.
So với cảnh mấy người chen chúc một phòng thì Hỉ Bảo thực sự quá hạnh phúc. Cô một mình một phòng, không lạ giường cũng không phải chen chúc nhà vệ sinh chung, thậm chí còn có thể đi dạo quanh làng Olympic hoặc theo Xú Đản đến sân tập làm quen trước.
Về lý thuyết phiên dịch phải đi theo đội nhưng thực tế khác xa tưởng tượng. Vận động viên lặn lội sang đây đâu phải để giao lưu với người Mỹ, quan trọng nhất vẫn là thành tích, tốt nhất là mang về mấy tấm huy chương vàng. Chuyện ngoại giao đã có nhân viên chuyên nghiệp lo. Phiên dịch chủ yếu dùng trong lễ trao giải, phối hợp trả lời phỏng vấn phóng viên nước ngoài. Những lúc khác tuy không được đi đâu xa, phải sẵn sàng có mặt khi cần nhưng thực ra mấy ngày đầu gần như chẳng có việc gì làm.
