Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 111.2: Cú Lật Mặt Của Ban Tổ Chức (2)

Cập nhật lúc: 05/05/2026 10:05

Đến nước đó thì Mỹ thật sự phải tự chơi bùn một mình.

Tống Cường thấy Mao Đầu dần bình tĩnh lại bèn nhắc đến chuyện khác:

“Tháng 4 năm nay Tổng thống Mỹ Reagan vừa sang thăm Trung Quốc, mới được bao lâu? Anh thấy chuyện này chắc do cấp dưới làm bậy e là giờ họ cũng đang vội dập lửa đấy.”

Cấp dưới gây họa đương nhiên cấp trên phải đi dọn dẹp.

Nhưng vấn đề là cấp trên có cam tâm tình nguyện chùi đ.í.t không? Tống Cường cảm thấy ít nhất trong nước ý kiến thống nhất còn bên Mỹ e là nội bộ sắp đ.á.n.h nhau to rồi.

Sự thật đúng là như vậy. Nhưng dù có nội chiến thì cũng phải xử lý xong vụ này đã. Đương nhiên nếu thấy đuối lý cũng không sao, hoàn toàn có thể bù đắp ở chỗ khác. Còn mong chờ một sự trọng tài công bằng chính trực thì hiển nhiên là không thể.

Phía Mỹ cãi nhau ròng rã một ngày một đêm cuối cùng cũng đưa ra cái gọi là "câu trả lời".

Vẫn giữ nguyên phán quyết: hủy kết quả thi đấu, chọn thời gian thi lại.

Lý do cụ thể thì có thể nói là vô liêm sỉ đến cực điểm.

“Bên kia bảo là lúc thi đấu, trên trời có con chim bay qua lao xuống chắn ngang đường chạy, gây áp lực tâm lý không nhỏ cho các vận động viên, ảnh hưởng đến phong độ thực tế. Cho nên phải thi lại!”

Tổng huấn luyện viên đội điền kinh vừa họp xong về, thông báo cái lý do trơ trẽn này cho mọi người.

Lập tức có người phản đối kịch liệt:

“Thế là ảnh hưởng đến tất cả mọi người, có gì mà phải thi lại?”

Tổng huấn luyện viên cười nhạt:

“Người ta bảo chính vì ảnh hưởng đến tất cả nên mới phải thi lại cho công bằng... Nếu chỉ ảnh hưởng đến vận động viên Mỹ, tôi thấy không chỉ đòi thi lại mà còn đòi thi lại một mình ấy chứ hoặc dứt khoát bấm giờ cho họ chạy, chạy bao nhiêu lần cũng được, bao giờ vượt qua kỷ lục của Xú Đản thì tính họ thắng thế có phải hay không! Dù sao người ta cũng có cần mặt mũi đâu.”

“Nhưng lý lẽ này không thông! Nếu ảnh hưởng toàn bộ vận động viên trên đường chạy thì thi lại làm gì? Thành tích này vẫn công bằng mà.”

“Lý lẽ?” Tổng huấn luyện viên cười lạnh, “Nói lý lẽ với người được, chứ nói lý lẽ gì với súc vật? Nó có nghe hiểu đâu?”

Người hỏi cứng họng.

Nghỉ một chút, tổng huấn luyện viên nói tiếp:

“Thôi được rồi, mấy câu hỏi này cậu có dám lên hỏi thẳng mặt họ không? Người ta đã quyết tâm không cần mặt mũi rồi thì cậu làm gì được họ? Bọn Mỹ bảo Olympic tổ chức trên đất họ thì họ phải cho mọi người trải nghiệm tốt nhất. Nếu chuyến đi này không hoàn mỹ là vô trách nhiệm với khán giả, với vận động viên nên phải thi lại!... Mẹ kiếp toàn nói láo!”

Biết lãnh đạo cũng đang tức điên, cấp dưới không dám ho he gì.

Thực ra lý do hay cái cớ gì cũng chỉ để lừa người, cụ thể thế nào... trong lòng ai mà chẳng rõ mười mươi?

Đơn khiếu nại cuối cùng bị bác bỏ chỉ là thời gian thi lại chưa chốt. Trước đó, bán kết 200m nam bắt đầu. Ban huấn luyện sợ Xú Đản bị ảnh hưởng tâm lý nhưng rất nhanh phát hiện lo lắng của họ là thừa. Xú Đản chẳng biết gì sất, bảo chạy là chạy. Sự khác biệt lớn nhất giữa tập luyện hàng ngày và thi đấu nằm ở chỗ Hỉ Bảo nói gì.

Ví dụ, lúc tập hàng ngày Hỉ Bảo thường ngồi im lặng ở hàng ghế đầu, không cổ vũ, không nói gì đặc biệt. Còn khi thi đấu chính thức Hỉ Bảo sẽ lặp đi lặp lại câu cổ vũ kia.

Đương nhiên với Xú Đản, quan trọng nhất không phải điều đó mà là số lượng "Mao Đầu".

Lúc vòng loại hai bên trái phải Xú Đản nếu không phải da vàng thì là da trắng, da đen cũng có nhưng ở xa nên cậu không để ý mấy, s.ú.n.g nổ là quên sạch. Nhưng đến bán kết số lượng "Mao Đầu" tăng lên. Đến chung kết thì cả đường chạy trừ cậu ra toàn là "Mao Đầu".

Trùng hợp thay ở bán kết 200m, Lewis lại ở làn chạy ngay cạnh Xú Đản.

Từ lúc bước lên đường chạy, Xú Đản đã nhìn chằm chằm Lewis còn vận động viên da trắng bên kia bị cậu ngó lơ hoàn toàn.

Lewis hoảng hốt.

Vụ việc thi lại ầm ĩ đã lan rộng toàn cầu. Tuy việc này về lý thuyết không liên quan đến Lewis, anh ta cũng chỉ là vận động viên, dù là hạt giống số một cũng không can thiệp được quyết định của Ban tổ chức. Nhưng không thể phủ nhận, Lewis chính là kẻ hưởng lợi.

Thi lại để làm gì? Chẳng phải để cho anh ta thêm một cơ hội đoạt lại chức vô địch vừa tuột mất sao?

Nhưng nói thật dù trước giải Lewis tự tin tuyên bố đoạt 4 huy chương vàng nhưng sau trận chung kết 100m mấy hôm trước, tâm trạng anh ta bắt đầu vi diệu.

Tự trách mình không cố gắng hết sức để rồi xảy ra bao rắc rối. Đồng thời cũng lo lắng vụ việc này sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp, rốt cuộc... người sáng suốt đều thấy trận đấu trước chẳng có lý do gì để hủy bỏ.

Ở Olympic chỉ có một trường hợp bị hủy thành tích là dùng doping, còn những quấy nhiễu thông thường không phải lý do để thi lại. Thử nghĩ xem, anh ăn cơm chuyên nghiệp mà chút tố chất tâm lý ấy cũng không có à? Đương nhiên nếu va chạm tay chân thì lại là chuyện khác.

Còn chuyện một con chim lao xuống chắn ngang đường chạy...

Lewis vẻ mặt đau khổ nhìn lại Xú Đản. Anh ta đương nhiên nhận ra vận động viên Trung Quốc này. Do dự mãi mới nói:

“Tống, tôi vẫn hy vọng có thể chiến thắng cậu một cách thực sự.”

Tống - Xú Đản kinh hãi nhìn hắn, thầm nghĩ anh Mao Đầu đáng sợ quá, lát nữa phải chạy nhanh hơn nữa mới được.

Lewis không ngờ bất đồng ngôn ngữ, vẫn chờ Xú Đản đáp lại. Nhưng Xú Đản chẳng thèm để ý, ngược lại vận động viên da trắng bên kia cười nhạo:

“Giả sử lần sau lại thua thì các anh lại thi lại à? Thi mãi đến khi anh thực sự thắng Tống mới thôi?”

Tiếng Anh rốt cuộc là ngôn ngữ phổ biến nhất, những người hiểu được trên đường chạy đều cười ồ lên:

“Thế thì hay đấy, chỉ sợ Olympic kết thúc rồi mà anh vẫn chưa thắng được Tống.”

Đây là sự sỉ nhục trần trụi nhưng Lewis ngoài trừng mắt ra thì không thể phản bác.

Sỉ nhục kiểu này nếu đến từ đối thủ thì còn bật lại được, đằng này là do người nhà mình áp đặt lên đầu thì biết làm sao?

Bán kết 200m nam chưa bắt đầu mà Lewis đã thua một ván.

Khi s.ú.n.g lệnh vang lên, anh ta nỗ lực đuổi theo và vượt qua những người khác, dùng thực lực chứng minh lần trước chỉ là t.a.i n.ạ.n nhưng kết quả cuối cùng lại làm anh ta thất vọng tràn trề.

Xú Đản sợ quá, vừa rồi cái tên "Mao Đầu" kia cứ nhìn cậu chằm chằm còn nói mấy câu nghe không hiểu, làm cậu vừa nghe tiếng s.ú.n.g là cắm đầu chạy thục mạng, lần đầu tiên giành vị trí thứ nhất ở vòng bán kết.

Một lần gọi là tai nạn, hai lần gọi là... anh phế thật rồi.

Liên tiếp hai lần bị Xú Đản cướp mất vị trí số một, dù lần trước bị hủy kết quả nhưng vẫn như một nhát d.a.o cứa vào lòng tự trọng của Lewis.

Chỉ là bán kết không trực tiếp nhưng vẫn có không ít truyền thông nước ngoài tranh nhau ghi hình để gửi về nước. Ai bảo trận này có Lewis và Xú Đản chứ? Tuy bán kết thường không ai bung hết sức nhưng thế thì sao? Mỹ muốn thi lại, bịa ra đủ lý do vớ vẩn vậy các nước khác muốn châm chọc Mỹ chẳng lẽ không được dùng bán kết làm bè à?

Bất kể có lý hay không, tóm lại là anh thua!

Về nhì thì sao? Thua là thua!

Các nước thi nhau châm chọc biến trận bán kết 200m nam vốn không mấy ai để ý thành tâm điểm nóng hổi. Thực ra họ cũng chẳng phải muốn bênh vực ai, chỉ là ngứa mắt cả hai bên. Ghét Trung Quốc thì đứng về phía Mỹ đòi thi lại, ngược lại khi chuyện thi lại đã chốt thì lại đứng trên cao điểm đạo đức chỉ trích Mỹ không biết xấu hổ.

Nói xuôi nói ngược đằng nào cũng trúng, đúng là một đám "quần chúng ăn dưa" xem náo nhiệt không chê chuyện lớn.

Xú Đản thì sao cũng được, đến nước này đoàn Trung Quốc cũng bình tĩnh lại. Các cụ bảo rồi, cái gì của mình thì là của mình ai cũng không cướp được. Đương nhiên nếu chẳng may bị cướp thật...

Bạn đến có rượu ngon ~ Sói đến thì có... s.ú.n.g săn!

Mẹ kiếp có giỏi thì cả đời đừng đến Trung Quốc!!!!!

Lúc này không ai ngờ độ dày da mặt của người Mỹ đã vượt xa sức tưởng tượng của người thường.

Ngay sau bán kết 200m nam, thời gian thi lại chung kết 100m được ấn định.

Chính phủ Mỹ tuyên bố: Để các vận động viên có đủ thời gian hồi phục, thời gian thi lại sẽ lùi lại, lùi mãi, lùi đến tận sau chung kết 400m nam.

Chính xác hơn là chiều cùng ngày diễn ra chung kết 400m nam sẽ tiến hành chung kết 100m nam.

Phải nói là đê tiện ở một tầm cao mới, vì từ mấy tháng trước danh sách đăng ký thi đấu của từng vận động viên đã nộp lên Ban tổ chức. Xú Đản ngoài tiếp sức đồng đội ra, ba nội dung cá nhân là: 100m, 200m và 400m.

Đúng rồi phải nói thêm một câu, Lewis tuy cũng đa năng nhưng mục tiêu 4 huy chương vàng của anh ta không hoàn toàn trùng khớp với 4 nội dung Xú Đản đăng ký.

Lewis không đăng ký thi chạy 400m.

--

Hết chương 111.Chương 111.2: "Đại chiến" Trung - Mỹ và cú lật mặt của ban tổ chức (2)

Đến nước đó thì Mỹ thật sự phải tự chơi bùn một mình.

Tống Cường thấy Mao Đầu dần bình tĩnh lại bèn nhắc đến chuyện khác:

“Tháng 4 năm nay Tổng thống Mỹ Reagan vừa sang thăm Trung Quốc, mới được bao lâu? Anh thấy chuyện này chắc do cấp dưới làm bậy e là giờ họ cũng đang vội dập lửa đấy.”

Cấp dưới gây họa đương nhiên cấp trên phải đi dọn dẹp.

Nhưng vấn đề là cấp trên có cam tâm tình nguyện chùi đ.í.t không? Tống Cường cảm thấy ít nhất trong nước ý kiến thống nhất còn bên Mỹ e là nội bộ sắp đ.á.n.h nhau to rồi.

Sự thật đúng là như vậy. Nhưng dù có nội chiến thì cũng phải xử lý xong vụ này đã. Đương nhiên nếu thấy đuối lý cũng không sao, hoàn toàn có thể bù đắp ở chỗ khác. Còn mong chờ một sự trọng tài công bằng chính trực thì hiển nhiên là không thể.

Phía Mỹ cãi nhau ròng rã một ngày một đêm cuối cùng cũng đưa ra cái gọi là "câu trả lời".

Vẫn giữ nguyên phán quyết: hủy kết quả thi đấu, chọn thời gian thi lại.

Lý do cụ thể thì có thể nói là vô liêm sỉ đến cực điểm.

“Bên kia bảo là lúc thi đấu, trên trời có con chim bay qua lao xuống chắn ngang đường chạy, gây áp lực tâm lý không nhỏ cho các vận động viên, ảnh hưởng đến phong độ thực tế. Cho nên phải thi lại!”

Tổng huấn luyện viên đội điền kinh vừa họp xong về, thông báo cái lý do trơ trẽn này cho mọi người.

Lập tức có người phản đối kịch liệt:

“Thế là ảnh hưởng đến tất cả mọi người, có gì mà phải thi lại?”

Tổng huấn luyện viên cười nhạt:

“Người ta bảo chính vì ảnh hưởng đến tất cả nên mới phải thi lại cho công bằng... Nếu chỉ ảnh hưởng đến vận động viên Mỹ, tôi thấy không chỉ đòi thi lại mà còn đòi thi lại một mình ấy chứ hoặc dứt khoát bấm giờ cho họ chạy, chạy bao nhiêu lần cũng được, bao giờ vượt qua kỷ lục của Xú Đản thì tính họ thắng thế có phải hay không! Dù sao người ta cũng có cần mặt mũi đâu.”

“Nhưng lý lẽ này không thông! Nếu ảnh hưởng toàn bộ vận động viên trên đường chạy thì thi lại làm gì? Thành tích này vẫn công bằng mà.”

“Lý lẽ?” Tổng huấn luyện viên cười lạnh, “Nói lý lẽ với người được, chứ nói lý lẽ gì với súc vật? Nó có nghe hiểu đâu?”

Người hỏi cứng họng.

Nghỉ một chút, tổng huấn luyện viên nói tiếp:

“Thôi được rồi, mấy câu hỏi này cậu có dám lên hỏi thẳng mặt họ không? Người ta đã quyết tâm không cần mặt mũi rồi thì cậu làm gì được họ? Bọn Mỹ bảo Olympic tổ chức trên đất họ thì họ phải cho mọi người trải nghiệm tốt nhất. Nếu chuyến đi này không hoàn mỹ là vô trách nhiệm với khán giả, với vận động viên nên phải thi lại!... Mẹ kiếp toàn nói láo!”

Biết lãnh đạo cũng đang tức điên, cấp dưới không dám ho he gì.

Thực ra lý do hay cái cớ gì cũng chỉ để lừa người, cụ thể thế nào... trong lòng ai mà chẳng rõ mười mươi?

Đơn khiếu nại cuối cùng bị bác bỏ chỉ là thời gian thi lại chưa chốt. Trước đó, bán kết 200m nam bắt đầu. Ban huấn luyện sợ Xú Đản bị ảnh hưởng tâm lý nhưng rất nhanh phát hiện lo lắng của họ là thừa. Xú Đản chẳng biết gì sất, bảo chạy là chạy. Sự khác biệt lớn nhất giữa tập luyện hàng ngày và thi đấu nằm ở chỗ Hỉ Bảo nói gì.

Ví dụ, lúc tập hàng ngày Hỉ Bảo thường ngồi im lặng ở hàng ghế đầu, không cổ vũ, không nói gì đặc biệt. Còn khi thi đấu chính thức Hỉ Bảo sẽ lặp đi lặp lại câu cổ vũ kia.

Đương nhiên với Xú Đản, quan trọng nhất không phải điều đó mà là số lượng "Mao Đầu".

Lúc vòng loại hai bên trái phải Xú Đản nếu không phải da vàng thì là da trắng, da đen cũng có nhưng ở xa nên cậu không để ý mấy, s.ú.n.g nổ là quên sạch. Nhưng đến bán kết số lượng "Mao Đầu" tăng lên. Đến chung kết thì cả đường chạy trừ cậu ra toàn là "Mao Đầu".

Trùng hợp thay ở bán kết 200m, Lewis lại ở làn chạy ngay cạnh Xú Đản.

Từ lúc bước lên đường chạy, Xú Đản đã nhìn chằm chằm Lewis còn vận động viên da trắng bên kia bị cậu ngó lơ hoàn toàn.

Lewis hoảng hốt.

Vụ việc thi lại ầm ĩ đã lan rộng toàn cầu. Tuy việc này về lý thuyết không liên quan đến Lewis, anh ta cũng chỉ là vận động viên, dù là hạt giống số một cũng không can thiệp được quyết định của Ban tổ chức. Nhưng không thể phủ nhận, Lewis chính là kẻ hưởng lợi.

Thi lại để làm gì? Chẳng phải để cho anh ta thêm một cơ hội đoạt lại chức vô địch vừa tuột mất sao?

Nhưng nói thật dù trước giải Lewis tự tin tuyên bố đoạt 4 huy chương vàng nhưng sau trận chung kết 100m mấy hôm trước, tâm trạng anh ta bắt đầu vi diệu.

Tự trách mình không cố gắng hết sức để rồi xảy ra bao rắc rối. Đồng thời cũng lo lắng vụ việc này sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp, rốt cuộc... người sáng suốt đều thấy trận đấu trước chẳng có lý do gì để hủy bỏ.

Ở Olympic chỉ có một trường hợp bị hủy thành tích là dùng doping, còn những quấy nhiễu thông thường không phải lý do để thi lại. Thử nghĩ xem, anh ăn cơm chuyên nghiệp mà chút tố chất tâm lý ấy cũng không có à? Đương nhiên nếu va chạm tay chân thì lại là chuyện khác.

Còn chuyện một con chim lao xuống chắn ngang đường chạy...

Lewis vẻ mặt đau khổ nhìn lại Xú Đản. Anh ta đương nhiên nhận ra vận động viên Trung Quốc này. Do dự mãi mới nói:

“Tống, tôi vẫn hy vọng có thể chiến thắng cậu một cách thực sự.”

Tống - Xú Đản kinh hãi nhìn hắn, thầm nghĩ anh Mao Đầu đáng sợ quá, lát nữa phải chạy nhanh hơn nữa mới được.

Lewis không ngờ bất đồng ngôn ngữ, vẫn chờ Xú Đản đáp lại. Nhưng Xú Đản chẳng thèm để ý, ngược lại vận động viên da trắng bên kia cười nhạo:

“Giả sử lần sau lại thua thì các anh lại thi lại à? Thi mãi đến khi anh thực sự thắng Tống mới thôi?”

Tiếng Anh rốt cuộc là ngôn ngữ phổ biến nhất, những người hiểu được trên đường chạy đều cười ồ lên:

“Thế thì hay đấy, chỉ sợ Olympic kết thúc rồi mà anh vẫn chưa thắng được Tống.”

Đây là sự sỉ nhục trần trụi nhưng Lewis ngoài trừng mắt ra thì không thể phản bác.

Sỉ nhục kiểu này nếu đến từ đối thủ thì còn bật lại được, đằng này là do người nhà mình áp đặt lên đầu thì biết làm sao?

Bán kết 200m nam chưa bắt đầu mà Lewis đã thua một ván.

Khi s.ú.n.g lệnh vang lên, anh ta nỗ lực đuổi theo và vượt qua những người khác, dùng thực lực chứng minh lần trước chỉ là t.a.i n.ạ.n nhưng kết quả cuối cùng lại làm anh ta thất vọng tràn trề.

Xú Đản sợ quá, vừa rồi cái tên "Mao Đầu" kia cứ nhìn cậu chằm chằm còn nói mấy câu nghe không hiểu, làm cậu vừa nghe tiếng s.ú.n.g là cắm đầu chạy thục mạng, lần đầu tiên giành vị trí thứ nhất ở vòng bán kết.

Một lần gọi là tai nạn, hai lần gọi là... anh phế thật rồi.

Liên tiếp hai lần bị Xú Đản cướp mất vị trí số một, dù lần trước bị hủy kết quả nhưng vẫn như một nhát d.a.o cứa vào lòng tự trọng của Lewis.

Chỉ là bán kết không trực tiếp nhưng vẫn có không ít truyền thông nước ngoài tranh nhau ghi hình để gửi về nước. Ai bảo trận này có Lewis và Xú Đản chứ? Tuy bán kết thường không ai bung hết sức nhưng thế thì sao? Mỹ muốn thi lại, bịa ra đủ lý do vớ vẩn vậy các nước khác muốn châm chọc Mỹ chẳng lẽ không được dùng bán kết làm bè à?

Bất kể có lý hay không, tóm lại là anh thua!

Về nhì thì sao? Thua là thua!

Các nước thi nhau châm chọc biến trận bán kết 200m nam vốn không mấy ai để ý thành tâm điểm nóng hổi. Thực ra họ cũng chẳng phải muốn bênh vực ai, chỉ là ngứa mắt cả hai bên. Ghét Trung Quốc thì đứng về phía Mỹ đòi thi lại, ngược lại khi chuyện thi lại đã chốt thì lại đứng trên cao điểm đạo đức chỉ trích Mỹ không biết xấu hổ.

Nói xuôi nói ngược đằng nào cũng trúng, đúng là một đám "quần chúng ăn dưa" xem náo nhiệt không chê chuyện lớn.

Xú Đản thì sao cũng được, đến nước này đoàn Trung Quốc cũng bình tĩnh lại. Các cụ bảo rồi, cái gì của mình thì là của mình ai cũng không cướp được. Đương nhiên nếu chẳng may bị cướp thật...

Bạn đến có rượu ngon ~ Sói đến thì có... s.ú.n.g săn!

Mẹ kiếp có giỏi thì cả đời đừng đến Trung Quốc!!!!!

Lúc này không ai ngờ độ dày da mặt của người Mỹ đã vượt xa sức tưởng tượng của người thường.

Ngay sau bán kết 200m nam, thời gian thi lại chung kết 100m được ấn định.

Chính phủ Mỹ tuyên bố: Để các vận động viên có đủ thời gian hồi phục, thời gian thi lại sẽ lùi lại, lùi mãi, lùi đến tận sau chung kết 400m nam.

Chính xác hơn là chiều cùng ngày diễn ra chung kết 400m nam sẽ tiến hành chung kết 100m nam.

Phải nói là đê tiện ở một tầm cao mới, vì từ mấy tháng trước danh sách đăng ký thi đấu của từng vận động viên đã nộp lên Ban tổ chức. Xú Đản ngoài tiếp sức đồng đội ra, ba nội dung cá nhân là: 100m, 200m và 400m.

Đúng rồi phải nói thêm một câu, Lewis tuy cũng đa năng nhưng mục tiêu 4 huy chương vàng của anh ta không hoàn toàn trùng khớp với 4 nội dung Xú Đản đăng ký.

Lewis không đăng ký thi chạy 400m.

--

Hết chương 111.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.