Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 111.1: Cú Lật Mặt Của Ban Tổ Chức (1)
Cập nhật lúc: 05/05/2026 10:04
Xú Đản vừa dứt lời không khí xung quanh chìm vào im lặng c.h.ế.t ch.óc. Những người vừa rồi còn tức giận đến muốn nổ tung tại chỗ, giờ như quả bóng bị châm kim, xẹp lép nhìn Xú Đản với ánh mắt tràn đầy ai oán.
Dù đã chung sống nhiều năm, huấn luyện viên và đồng đội lúc này cũng cạn lời. Huấn luyện viên Lâm đặc biệt suy sụp ôm n.g.ự.c làm bộ dạng "Tây Thi đau tim", trông còn cay mắt hơn cả người bắt chước thật.
“Về trước đi, về rồi tính...”
Cán sự dẫn đoàn một mặt hô hào mọi người về trước, một mặt thầm may mắn tiếng Trung chưa phổ biến, ít nhất tạm thời không lo chuyện xấu trong nhà lan ra ngoài. Còn chuyện tiếp theo, từng việc một đã lên lịch kín mít, truyền thông nước ngoài cũng dễ đối phó thôi. Vừa gây chuyện tày trời còn muốn phỏng vấn á? Sao không đi phỏng vấn tổ tông nhà các người đi?
Quả nhiên khi họ ngồi xe chuyên dụng về làng Olympic, chưa kịp xuống xe đã bị truyền thông các nước vây kín. Lúc này mới thấy cái lợi của việc bất đồng ngôn ngữ. Phía cán sự dẫn đoàn, nhiều người là sinh viên giỏi biết tiếng Anh nhưng họ ra hiệu cho mọi người phía sau im lặng, ý bảo cứ giả câm vờ điếc là xong.
Còn Xú Đản là nhân vật được truyền thông nước ngoài quan tâm nhất thì khỏi cần diễn. Đừng nói tiếng Anh nghe không hiểu, dù phóng viên có cố gắng phát âm chữ “Tống” chuẩn đến đâu, cậu vẫn ngơ ngác không biết người ta gọi mình.
Khó khăn lắm mới vượt qua trùng vây, các cán sự bận tối mắt tối mũi. Nào là thông báo với Lãnh sự quán, báo cáo về nước hay đệ trình đơn khiếu nại lên Ban tổ chức Olympic, Ủy ban Olympic... tất cả đều là việc của họ. Ngược lại đội điền kinh chủ yếu lo việc nội bộ.
Chung kết 100m đã kết thúc, à không, tạm thời hạ màn nhưng các môn thi khác vẫn chưa xong.
Bên điền kinh, các nội dung cá nhân vòng loại đều đã xong, trừ Xú Đản ra cả đội bị loại sạch. Nội dung tiếp sức 4x100m đồng đội chưa thi nhưng xác suất qua vòng không cao.
Vốn hy vọng đã mong manh lại gặp phải chuyện này. Cả đoàn từ huấn luyện viên đến vận động viên trừ Xú Đản ra, ai nấy đều bị ảnh hưởng tâm lý. Về đến khách sạn vẫn không nhịn được tụ tập ở hành lang hoặc trong phòng mà trút giận, tức đến mức không thể bình tĩnh lại ngay được.
“Lũ Mỹ c.h.ế.t tiệt! Chủ nghĩa đế quốc c.h.ế.t tiệt!”
“Tôi thấy đây là âm mưu của bọn Mỹ, chúng cố ý làm thế. Cho chúng ta mừng hụt rồi bảo hủy kết quả. Giờ thi đấu tiếp theo tính sao? Có thi nữa không?”
“Thi chứ! Sao lại không? Cậu tưởng mình bỏ cuộc thì chúng nó sẽ tỉnh ngộ à? Chúng nó chỉ mong gắn cho chúng ta cái mác hèn nhát thôi!”
“Đúng, phải thi, không những thi mà còn phải giành huy chương vàng! Phải cho chúng nó biết, dù có thi lại thì bố mày vẫn là bố mày!”
...
Hỉ Bảo đưa Xú Đản về phòng, lát sau giáo viên sinh hoạt mang cơm trưa dinh dưỡng đến, dặn hai người cứ ăn trong phòng tạm thời đừng ra ngoài.
Xú Đản ngơ ngác không hiểu gì nhưng cậu vốn ngoan, nhìn Hỉ Bảo thấy cô gật đầu liền vui vẻ đồng ý, mở hộp cơm ra cắm cúi ăn.
Hỉ Bảo thì vẫn nhớ hỏi thăm tình hình bên ngoài nhưng giáo viên sinh hoạt cũng không rõ cụ thể, chỉ bảo có tin mới sẽ báo ngay.
Thực ra đừng nói đoàn Trung Quốc, ngay cả phía Mỹ quá nửa cũng đang trong trạng thái ngơ ngác. Dù truyền thông nước ngoài có chặn đường hóng tin thì cũng chỉ biết được mỗi câu “kết quả chung kết 100m nam bị hủy” còn cụ thể thế nào thì chịu.
Truyền thông nước ngoài còn đang nghe ngóng mong cướp được tin độc quyền, đương nhiên cũng có người đi chặn đường Ban tổ chức Olympic nước chủ nhà. Cùng lúc đó trong nước rốt cuộc cũng nhận được tin về biến cố mới nhất.
Biến cố quá đột ngột, mà trước đó các đài truyền hình trong nước đã phát sóng tin vui đặc biệt này rồi. Ai ngờ ngay lúc cả nước đang ăn mừng thì lại có tin chen ngang, là một cú lật kèo chấn động.
Đoàn thể thao Trung Quốc lần đầu tham dự Olympic cũng là lần đầu bước lên vũ đài thế giới sau khi thành lập nước Trung Hoa mới, kết quả lại gặp chuyện bất công thế này. Đặc biệt sau khi xem đi xem lại băng ghi hình, Bộ Thể thao từ trên xuống dưới đều không thấy có gì bất thường. Nếu bắt bẻ thì chỉ có việc Xú Đản ngó nghiêng với vẻ mặt kinh hãi trước khi xuất phát nhưng nói thật, luật nào quy định cấm vận động viên biểu cảm khuôn mặt đâu? Họ là vận động viên chứ có phải diễn viên đâu mà bắt khống chế cơ mặt?
Sau khi xác định vấn đề không nằm ở phía mình, trong nước lập tức khởi động phương án khẩn cấp kịch liệt lên án sự mờ ám trong thi đấu, yêu cầu Ban tổ chức trọng tài trả lại công bằng cho cuộc thi.
So với giọng điệu thống nhất của truyền thông trong nước, phản ứng của người dân còn kịch liệt hơn nhiều.
Đúng như dự đoán, Mỹ lập tức soán ngôi Nhật Bản trở thành quốc gia bị người dân căm ghét nhất. Các loại "quốc mắng" phiên bản địa phương vang lên khắp ngõ ngách, mục tiêu đương nhiên chỉ có một. Với dân số đông đảo như vậy e là cả nước Mỹ cùng tổ tông mười tám đời cũng không được yên ổn, thậm chí còn lờ mờ xuất hiện làn sóng tẩy chay hàng Mỹ.
Trong số đó nơi kích động nhất đương nhiên là quê nhà lão Tống gia.
Xú Đản đoạt giải được phát sóng toàn thế giới, tuy trong nước không trực tiếp nhưng các đài lớn đều chèn tin vui đặc biệt. Cả thôn, cả xã, cả huyện đều chú ý chuyện này, cú lật kèo sau đó càng khiến người ta khó chấp nhận.
Bà cụ Triệu c.h.ử.i thề ngay tại trận.
“Lũ Mỹ coi mình là trẻ ranh ba tuổi chơi bùn chắc? Thua là giở thói vô lại, đòi thi lại? Thế lần sau thua nữa thì sao? Lại thi lại? Thua tiếp lại thi lại à? Mẹ kiếp thế còn thi đấu cái gì nữa? Tự chơi một mình không vui hơn à? Đúc thêm mấy cái huy chương, thích đeo mấy cái thì đeo, thi thố cái quái gì nữa!”
Mắng sướng miệng xong, bà cụ Triệu mới chợt nhớ ra Hỉ Bảo cũng đang ở Mỹ...
Thế thì không cần lo, Hỉ Bảo có thể không đáng tin lắm nhưng còn ông trời ở đó mà? Phải tin tưởng ông trời chứ.
Nói thì nói vậy, mắng vẫn phải mắng, không chỉ người nhà mắng mà còn phải dẫn dắt cả thôn cùng mắng nên trù ẻo thì cứ trù ẻo, linh nghiệm hay không không quan trọng, quan trọng là xả được cục tức này đã.
Thế là sau nhiều năm, bà cụ Triệu lại lần nữa dẫn dắt bà con làm chuyện lớn oanh liệt còn không quên gọi điện quấy rối Tống Cường, bảo anh ta tém tém lại, cấm bán hàng Mỹ!
Tống Cường: “...”
Đau đầu cúp điện thoại, Tống Cường lại phải đối mặt với Mao Đầu đang đến gây sự:
“Hỉ Bảo nói mày đi đóng phim cơ mà, sao vẫn chưa đi? Giờ đang nghỉ hè, sao rảnh thế?”
Mao Đầu lườm ông anh trai.
Còn đóng phim cái nỗi gì! Không cần ra khỏi cửa cậu cũng nghe tin Xú Đản gây ra chuyện động trời rồi. Một mặt là xót xa cho em trai em gái bị bọn Mỹ bắt nạt nơi đất khách, mặt khác cậu cũng xót xa cho chính mình.
Em trai em gái đã lên tivi nước ngoài, đặc biệt là thằng em ngốc nhà mình qua chuyến này coi như nổi tiếng toàn quốc triệt để, đến lãnh đạo tối cao lên sóng cũng không nhiều bằng nó. Dọc đường đi đâu cũng thấy ảnh và tin tức về Xú Đản. Tin mới nhất chắc chưa có ngay nhưng Xú Đản vốn là ngôi sao thể thao mới nổi, tìm bừa mấy tấm ảnh cũ in thêm, giật cái tít to đùng là thành tin trang nhất ngay. Mao Đầu muốn giả vờ không thấy cũng không được.
Mao Đầu thở dài thườn thượt, thấy mệt tim quá!
May mà lúc này cậu chưa biết Xú Đản nhận nhầm anh trên đường chạy, nếu không chắc không chỉ mệt tim mà còn tắc thở luôn.
“Thôi được rồi, mày lo việc của mày đi, Xú Đản không thiệt đâu.” Tống Cường cũng sầu nhưng vẫn phải an ủi thằng em đang sốt ruột, “Mày nghĩ xem, nếu vừa đoạt giải bị tước luôn thì còn đỡ, đằng này đài truyền hình cả nước đều báo tin vui rồi giờ lật kèo thì tính sao? Thể diện quốc gia để đâu? Chuyện này sao mà êm xuôi được?”
Mao Đầu nghĩ cũng phải nhưng cậu sợ Xú Đản bị đem ra làm vật hy sinh.
“Anh nói nghe đơn giản, nhỡ cấp trên giao thiệp qua lại rồi để Xú Đản chịu thiệt thòi này thì sao?”
“Thì sao cái gì! Cùng lắm thì học Liên Xô tẩy chay Olympic!”
Tống Cường mấy năm nay bôn ba khắp nơi, học vấn có thể không bằng Mao Đầu nhưng mắt nhìn người và sự việc thì hơn đứt.
Từ tháng 5, Liên Xô và một số nước đã lấy cớ này nọ tuyên bố không tham gia Olympic lần này, mặc cho Ủy ban Olympic thuyết phục thế nào cũng không lay chuyển. Cớ bên ngoài là lo ngại Mỹ dung túng các hoạt động phản đối Liên Xô nhưng thực tế là trả đũa việc Mỹ tẩy chay Olympic Moscow 1980.
Nhiều khi lý do không quan trọng mà kết quả mới là then chốt.
Ví dụ như lần này 16 quốc gia do Liên Xô đứng đầu tẩy chay Olympic Los Angeles, Mỹ tuy khó chịu nhưng chẳng làm gì được.
Chuyện cũ chưa qua, mới hơn hai tháng lại sinh chuyện mới. Quan trọng hơn Trung Quốc giờ không còn là nước nhỏ yếu để ai muốn nắn bóp thế nào cũng được. Nếu chuyện này xử lý không thỏa đáng e là danh sách tẩy chay Mỹ lần sau lại dài thêm vài cái tên.
