Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 113.1: Chung Kết 200m (1)

Cập nhật lúc: 05/05/2026 10:06

Tống gia.

Đã là đêm khuya nhưng nơi này vẫn náo nhiệt lạ thường.

Chiếc bàn gỗ cũ dùng để ăn cơm được khiêng ra giữa sân trên đó đặt chiếc TV, phía sau dây điện kéo dài lòng thòng cùng ổ cắm. Trước màn hình TV, hai hàng dân làng ngồi ghế đẩu nhỏ phía trước, hàng giữa ngồi ghế đẩu vuông hoặc ghế tựa, hàng sau đứng thậm chí có người còn trèo lên ghế đứng xem.

Cả sân chật kín người, mọi người tụ tập chờ xem TV, tranh thủ lúc chương trình chưa bắt đầu thì rôm rả tán gẫu.

“Nhà ông bà đúng là được hưởng phúc, trong nhà có đứa cháu tài giỏi thế này, tổ tông Tống gia cũng được nở mày nở mặt. Người ta gọi là gì nhỉ? Quang... quang tông diệu tổ!”

“Thời đại nào rồi còn nhắc chuyện đó làm gì? Tôi bảo này, đợi Xú Đản từ nước ngoài về khéo lại đón cả ba mẹ ông bà lên Bắc Kinh hưởng phúc ấy chứ. Đúng không?”

“Con cháu Tống gia có tiền đồ thật đấy, nhìn khắp làng trên xóm dưới nhà ai có liền hai sinh viên đại học? Lại còn hai ông chủ làm ăn lớn! Nhưng mà vẫn không bằng Xú Đản, Xú Đản mới là người có bản lĩnh thực sự!”

“Đừng có Xú Đản Xú Đản mãi thế, phải gọi là Tống Đào! Không nghe trên TV nói à? Đó là Tống đến từ Trung Quốc! Ái chà, bà cụ Tống ơi, Đào nhà bà đại diện cho cả nước Trung Hoa mới đấy!”

Bà cụ Triệu cười tít cả mắt, một mặt sai mấy cô con dâu mang hạt dưa kẹo bánh ra, một mặt phe phẩy cái quạt hương bồ lớn trên tay. Nghe dân làng nhắc đến mình, bà cụ mới cười tủm tỉm đáp:

“Thì cũng là do nhà nước coi trọng Xú Đản nhà tôi thôi, cũng là phúc phận của nó.”

“Vẫn là do bà cụ Tống dạy dỗ tốt, nếu không cả thôn bao nhiêu đứa trẻ sao người ta không chọn đứa khác mà lại chọn trúng Xú Đản? Đúng rồi, nói không chừng Xú Đản giống bà đấy, nhớ năm xưa bà chạy còn nhanh hơn lợn rừng ấy chứ!!”

Nghe câu này, nụ cười trên mặt bà cụ Triệu lập tức cứng đờ.

...

Hôm nay là chung kết 200m nam Olympic. Do những sự cố liên tiếp xảy ra trước đó, trong nước đã khẩn cấp phái quan chức ngoại giao đến Olympic, thương lượng với phía Mỹ để quyết định tiếp sóng trực tiếp trận chung kết được mong đợi này.

Sở dĩ nói là được mong đợi chủ yếu vì trong số các vận động viên vào chung kết, có ngôi sao mới nổi rực rỡ của thể thao Trung Quốc - Tống Đào và hạt giống số một của Mỹ - Lewis. Đương nhiên, sáu vận động viên còn lại cũng đều là những người xuất sắc nhất trong làng chạy nước rút của quốc gia họ. Hơn nữa đội hình trùng khớp với trận chung kết 100m trước đó rất cao.

Trận thi lại chung kết 100m sẽ diễn ra sau ba ngày nữa nhưng tình hình trước mắt cũng chẳng khác là bao. Hơn nữa hàm lượng huy chương vàng của chung kết 200m nam cũng cực cao, được vạn người mong chờ cũng là lẽ thường tình.

Điều duy nhất khiến Ban tổ chức Olympic nước chủ nhà Mỹ đau đầu là không chỉ một quốc gia yêu cầu phát sóng trực tiếp, mà còn không ít phóng viên nước ngoài cứ chặn đường hỏi một câu: Lần này các người thua có đòi thi lại nữa không?

Hỏi thế thì bảo họ trả lời thế nào?!

Cực chẳng đã tổng huấn luyện viên đội điền kinh Mỹ đành phải tổ chức họp báo trước một ngày, đại ý là: bất kể kết quả thế nào xin hãy tin tưởng chúng tôi, tin tưởng mỗi vận động viên đều sẽ dốc hết sức mình. Đồng thời hy vọng mang đến cho khán giả toàn thế giới một trận đấu điền kinh mãn nhãn.

Khi đội điền kinh Mỹ họp báo, đoàn đại biểu Trung Quốc không cử người đi nhưng phóng viên đi theo đoàn thì có đến góp vui. Khi về họ đưa hết ảnh, băng ghi âm, ghi chép cho các cán sự dẫn đoàn xem.

Đối với việc này các cán sự chỉ có một suy nghĩ.

__Bất kể kết quả thế nào á? Nói còn hay hơn hát!

Chỉ cần nghĩ đến tấm huy chương vàng bị cướp trắng trợn kia, ai nấy đều uất ức trong lòng, vừa hay lại gặp đúng đối thủ cũ. Cả đoàn trên dưới đồng lòng, chỉ mong Xú Đản đoạt lại chức vô địch lần nữa.

Còn Xú Đản...

Cách giờ thi đấu chính thức còn nửa tiếng cậu đã khởi động xong. Giờ đang đứng cạnh Hỉ Bảo tò mò nhìn đông ngó tây, chốc chốc lại có phát hiện mới:

“Chị nhìn xem, cái sân này đẹp thật đấy, chạy ở đây chắc sướng chân lắm!”

Hỉ Bảo ngước nhìn trời, hôm nay thời tiết đẹp thật, trời quang mây tạnh gió nhẹ hiu hiu, rõ ràng là tháng Tám mà không quá nóng, hít sâu một hơi còn ngửi thấy mùi cỏ xanh thơm ngát.

“Chị! Chị nhìn người kia xem, có phải anh Mao Đầu không?”

Xú Đản lại có phát hiện mới, ngạc nhiên trợn tròn mắt. Nếu Hỉ Bảo không thấy tình hình không ổn mà túm c.h.ặ.t lấy cậu, khéo cậu đã chạy bay đến tận nơi để xem có phải Mao Đầu thật không.

Nhưng mà người đó chỉ là một nhân viên bình thường thôi.

Bên kia, huấn luyện viên Lâm căng thẳng đến mức người run bần bật, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Quay đầu nhìn hai chị em Hỉ Bảo và Xú Đản vẫn cười nói như không có chuyện gì, trong lòng ông ấy vừa thở dài vừa thấy thế cũng tốt. Chứ nếu cậu chàng mà cũng run như cầy sấy giống ông ấy thì chưa lên sân đã thua rồi. Chạy nhanh đến mấy, hiểu biết đến mấy cũng chẳng làm rạng danh đất nước được.

Sợ nỗi lo lắng của mình ảnh hưởng đến Xú Đản, huấn luyện viên Lâm lặng lẽ lùi ra xa vài bước, cố gắng kiềm chế bản thân không lại gần.

Nhưng thời gian trôi qua từng phút từng giây, cuối cùng ông ấy vẫn không nhịn được đi đến bên cạnh Hỉ Bảo, hạ giọng nói:

“Tống Ngôn Hề, cháu cổ vũ Tống Đào đi.”

Hỉ Bảo ngạc nhiên quay lại nhìn huấn luyện viên Lâm, thấy ông ấy như sắp hồn lìa khỏi xác thì bật cười nói:

“Chỉ là chạy 200m thôi mà? Cháu thấy đối thủ có sáu người là từ trận trước, lần trước họ đã không lại Xú Đản rồi. Mới cách nhau mấy ngày thì ăn thua gì?”

Với người ngày thường chăm chỉ dùi mài kinh sử như cô, điều cô không tin nhất chính là cái gọi là "nước đến chân mới nhảy".

Miệng huấn luyện viên Lâm đắng ngắt:

“Cháu cứ an ủi cậu ấy... à không, cổ vũ cậu ấy đi.”

Hiểu rồi, chỉ là cầu sự an ủi tâm lý thôi. Hỉ Bảo tính tình tốt gật đầu rồi quay sang cổ vũ Xú Đản vài câu. Tuy cô mãi chỉ nói đi nói lại mấy câu cũ rích nhưng Xú Đản lại rất hưởng ứng, bất kể Hỉ Bảo nói gì cậu cũng gật đầu lia lịa:

“Vâng, được, chị nói đúng.”

Thấy cũng chẳng còn gì để nói, Hỉ Bảo chợt nhớ ra một chuyện, quay sang hỏi huấn luyện viên Lâm:

“Lát nữa cháu có thể đưa Xú Đản ra sân không?”

“Được được, đều được cả, miễn là đoạt giải quán quân thì cái gì cũng dễ nói.”

Theo quy định thì chắc chắn không được vì Hỉ Bảo không phải người của đội điền kinh nhưng quy tắc là do người đặt ra, mà người có thể sửa đổi quy tắc lúc này đã căng thẳng đến mức mất hồn mất vía rồi. Nghe thấy tiếng loa thông báo lần một, huấn luyện viên Lâm chỉ biết giục Xú Đản ra sân.

“Xú Đản, mình đi thôi.”

Hỉ Bảo nắm tay Xú Đản, đưa cậu đến làn chạy đã định còn mình thì đi về phía vạch đích.

Gần như vừa đứng vào làn chạy, Xú Đản bắt đầu có biểu hiện lạ nhìn đông ngó tây, mặt đầy vẻ hoảng sợ. Cảnh tượng này lọt vào mắt khán giả và bình luận viên trông quen mắt lạ thường.

Cùng một công thức, cùng một quá trình, cùng một kết quả.

Có thể tưởng tượng được sau trận đấu này, cả thế giới sẽ đi tìm hiểu xem “Tống đến từ Trung Quốc” rốt cuộc thuộc trường phái nào, sao cứ đến chung kết là lại kỳ quặc thế? Cậu ta đang sợ cái gì vậy?

Bảy ông anh Mao Đầu đấy!

Xú Đản sợ muốn c.h.ế.t rồi!!

Vừa sợ hãi, trận chung kết 100m bị hủy bỏ hôm nào lại tái hiện trên sân đấu, điểm khác biệt duy nhất là lần này chạy 200m. Khán giả tại chỗ và trước màn hình TV may mắn được chứng kiến Xú Đản chạy như điên cuồng trốn chạy, khoảng cách giữa cậu và đối thủ cứ thế nới rộng ra từng chút, từng chút một...

Cho đến khi lao qua vạch đích không chút do dự.

Cả sân vận động đầu tiên im lặng như tờ, sau đó bùng nổ tiếng hò reo kinh thiên động địa. Có vui sướng, có không dám tin và phần nhiều là hò hét loạn xạ theo phong trào.

Cách biệt chừng ba thân người, đương nhiên đó là khoảng cách giữa Xú Đản và Lewis còn với các vận động viên khác thì khoảng cách càng lớn hơn. Chẳng cần xem lại băng ghi hình cũng chẳng cần giám định, chỉ cần mắt thường cũng thấy rõ ai là nhà vô địch, ai lại phải ngậm ngùi về sau.

“Không còn nghi ngờ gì nữa! Nhà vô địch là Tống! Tống đến từ Trung Quốc! Cậu ấy đã đoạt huy chương vàng chung kết 200m nam!”

Bình luận viên các nước đều đang gào thét trong đó kích động nhất đương nhiên là phía Trung Quốc, bình luận viên gào đến lạc cả giọng nhưng dù vậy cũng không bằng sự điên cuồng của đội điền kinh.

Bên này, Xú Đản vừa hớn hở chạy đến trước mặt Hỉ Bảo. Chưa kịp kể phát hiện mới nhất của mình thì đã bị huấn luyện viên Lâm lao tới ôm chầm lấy.

Hỉ Bảo giật mình lùi lại hai bước, trơ mắt nhìn Xú Đản bị "độc thủ" tấn công. Huấn luyện viên Lâm vừa ôm eo vừa xoa đầu cậu, ngay sau đó các huấn luyện viên và đồng đội khác cũng chạy tới vươn những "ma trảo" rục rịch. Người xoa người nắn, tranh thủ chiếm tiện nghi của Xú Đản.

Xú Đản mặt nghệt ra.

Ngệt hơn cả Xú Đản là Lewis và đám người Mỹ.

Vốn tưởng lần trước chỉ là may mắn, không ngờ hiện thực lại tàn khốc thế này. Nhưng dù họ có mặt dày đến đâu cũng không thể tìm cái cớ vớ vẩn nào để đòi thi lại nữa. Hoặc có thể nói, họ rất muốn thi lại cũng sẵn sàng vứt bỏ thể diện nhưng Ban tổ chức Olympic có đồng ý không? Ủy ban Olympic có chịu không?

Nhìn đội điền kinh Trung Quốc ăn mừng nhảy nhót, Lewis hoàn toàn không biết nói gì. Khổ nỗi ngày thường anh ta quá phô trương, giờ thi đấu kết thúc cánh phóng viên đã xông lên. Ngoài phần lớn chạy sang phía đội Trung Quốc vẫn có phóng viên dí micro vào tận mặt anh ta.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.