Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 113.2: Chung Kết 200m (2)

Cập nhật lúc: 05/05/2026 10:07

“Trước Olympic, anh từng công khai tuyên ba muốn một mình đoạt 4 huy chương vàng, giờ anh còn giữ ý định đó không? Anh có muốn nói gì về tình hình hiện tại không?”

“Anh có hài lòng với thành tích của mình không? Trận thi lại chung kết 100m ba ngày sau anh có tự tin đoạt giải không? Nếu lại thua, anh có xin thi lại nữa không?”

“Xin anh chia sẻ cảm tưởng về việc thất bại trong việc tranh huy chương vàng...”

Lewis rất muốn hét lên: Ông đây đã được hai cái huy chương vàng rồi! Còn phá kỷ lục thế giới nữa!!

Đúng vậy, mấy hôm trước anh ta đã đoạt huy chương vàng nhảy xa nam, đồng thời cùng đồng đội đoạt huy chương vàng tiếp sức 4x100m nam phá kỷ lục thế giới. Còn hôm nay, tuy lỡ hẹn với chức vô địch nhưng anh ta vẫn giành huy chương bạc.

Và trận thi lại chung kết 100m nam ba ngày sau, Lewis vẫn có hy vọng đoạt vàng. Dù thất bại thật thì hai vàng một bạc cũng không phải thành tích tồi.

Nói thì nói vậy, cuối cùng Lewis vẫn lạnh lùng từ chối phỏng vấn. Trước khi đi anh ta còn cố ý quay lại nhìn về phía đội Trung Quốc, thầm nhủ trong lòng: Lần sau, tôi nhất định sẽ thắng cậu, Tống.

Xú Đản bị vô số người vây quanh, phải tốn sức chín trâu hai hổ mới thoát ra được, tủi thân túm c.h.ặ.t cánh tay Hỉ Bảo không buông:

“Chị, chị không được bỏ em! Chị ơi!”

Huấn luyện viên Lâm và mọi người bên cạnh cũng hoàn hồn, mang quốc kỳ đến muốn Xú Đản chạy quanh sân một vòng. Nhưng mà Xú Đản nhìn thì hiền lành nhưng đôi khi tính trẻ con nổi lên, dở chứng thì khó dỗ vô cùng. Khéo làm sao, lúc này Xú Đản lại lên cơn bướng bỉnh.

Muốn chị!

Chỉ muốn chị thôi!!

Trừ phi mẹ đến, bằng không cứ phải túm lấy chị!!!

Lòng huấn luyện viên Lâm đắng ngắt, đứa trẻ này bình thường ngoan lắm mà? Sao nói dở chứng là dở chứng ngay thế? Ở chỗ khác thì thôi, đằng này lại là ngay lúc này!

Các huấn luyện viên đứng ngay trên đường chạy họp khẩn, bàn bạc đối sách cuối cùng đưa ra kết luận là...

“Tống Ngôn Hề, cháu chịu khó chút, chạy cùng cậu ấy một vòng đi. Về nhà chú nhất định sẽ nói với lãnh đạo và trường cháu. Biểu hiện của cháu cực kỳ xuất sắc, đã đóng góp to lớn cho sự nghiệp Olympic!”

Chẳng phải người ta hay bảo trẻ con biết khóc mới có kẹo ăn sao? Xú Đản tuy không khóc nhưng cái tính bướng bỉnh nổi lên thì trong tình huống đặc biệt này chỉ có thể chiều theo cậu.

Chạy cùng Xú Đản một vòng thì không sao nhưng cái gì mà đóng góp to lớn cho sự nghiệp Olympic? Hỉ Bảo nhất thời không biết nói gì, đành rút tay từ từ ra khỏi lòng Xú Đản thở dài:

“Được rồi, cầm cờ lên, mình đi thôi.”

May mà một vòng sân cũng chỉ 400m, Hỉ Bảo chạy bên cạnh Xú Đản không quên nhắc cậu chạy chậm thôi, nhanh quá cô theo không kịp.

“Chị, em biết rồi. Mình chạy chậm chút nhé, để họ quay hai chị em mình đẹp hơn, về quê mẹ nhìn thấy chúng mình trên TV, tuyệt biết bao!” Xú Đản hớn hở đội quốc kỳ lên đầu còn biết học người ta vẫy tay chào khán giả hai bên, “Lần này mẹ chắc chắn nhìn thấy rồi nhỉ? Bà nội cũng thấy được chứ?”

“Được chứ.”

Hỉ Bảo vừa khẳng định vừa không nhịn được suy nghĩ: Xú Đản cố ý à? Cố ý kéo cô cùng lên TV? Bà nội và mẹ chắc chắn sẽ vui, nhưng mà...

Ôi, tội nghiệp anh Mao Đầu.

Mao Đầu chưa nhìn thấy cảnh này. Lúc này cậu đang ở đoàn phim, tuy chung kết 200m nam cực kỳ hấp dẫn nhưng thời này thiết bị điện t.ử chưa phổ biến, cậu lại bận quay đêm nên hoàn toàn không biết Xú Đản lại đoạt giải quán quân lần nữa.

Tuy nhiên Mao Đầu sớm muộn gì cũng sẽ biết.

Còn lúc này bên phía Tống gia tiếng hoan hô đã vang dội trời xanh.

Cũng từ ngày này, họ cảm nhận rõ ràng tốc độ vô song của Xú Đản và nghe được danh xưng mà bình luận viên trên TV dành cho cậu: Người bay trăm mét!!

Thành công của "Người bay trăm mét" Xú Đản không thể tách rời những năm tháng chạy khắp nơi tìm mẹ. Đương nhiên cũng có phần gien di truyền. Dù sao người trong thôn từ nay về sau hễ nhắc đến Xú Đản là không quên nhắc đến bà nội cậu - người đi lại như bay.

__Chạy còn nhanh hơn lợn rừng nổi điên ấy chứ!!

__Người nhà họ sinh ra đã chạy nhanh hơn người khác rồi!!

Tuy nhiên nếu truy đến cùng thì sở dĩ Xú Đản thành công, công đầu phải thuộc về Viên Lai Đệ.

Mặc dù Viên Lai Đệ chẳng thấy vui vẻ gì.

Cũng chẳng vui vẻ gì còn có các nữ sinh viên Bắc Đại đặc biệt là người bị Hỉ Bảo thế chỗ. Họ không được đi theo đến sân điền kinh mà ở lại khách sạn làng Olympic, giúp làm công việc biên dịch văn bản, ghi chép âm thanh... Tuy nhiên vì phần lớn các môn thi đã kết thúc nên lúc này họ không bận lắm, ít nhất còn có thời gian xem truyền hình trực tiếp.

Khách sạn có TV và đã sớm được chuyển sang kênh Olympic.

Đến giờ mọi người ở lại khách sạn tụ tập trước TV, tận mắt chứng kiến Xú Đản như bị ch.ó hoang đuổi, vèo một cái lao qua vạch đích...

Khi cảnh tượng đó xuất hiện trên màn hình, mọi người đồng loạt reo hò chúc mừng Trung Quốc có thêm một tấm huy chương vàng.

Sau đó có người không cười nổi nữa.

Hỉ Bảo xuất hiện trong ống kính. Tuy không phải cô cố ý chen vào mà là ống kính vốn tập trung vào Xú Đản, chỉ di chuyển theo cậu sang bên cạnh. Thế là Hỉ Bảo lọt vào khung hình lại còn là cận cảnh to đùng.

Thế đã đành, trong hoạt động ăn mừng tiếp theo Hỉ Bảo khác hẳn mọi khi mà như hình với bóng với Xú Đản. Dù trước kia cô cũng đi theo Xú Đản nhưng thường lùi lại khoảng cách an toàn, tức là ngoài ống kính. Nhưng hôm nay không biết thế nào tóm lại hễ có Xú Đản là có Hỉ Bảo.

Nữ sinh viên Bắc Đại: “...”

Bạn học Nghiêm - người vốn được phân về đội điền kinh nhưng xui xẻo bị Hỉ Bảo thế chỗ: “...”

Đã bảo phiên dịch đi theo không được vào sân cơ mà?

Hơn nữa Hỉ Bảo có phiên dịch đâu? Dù sao ống kính đi đến đâu cũng chẳng thấy cô làm gì, chỉ đi theo em trai, đi đâu theo đó.

“Như cái đuôi ấy! Chẳng phải ỷ vào em họ là tuyển thủ quốc gia sao? Ghê gớm lắm à! Nếu để tôi đi, tôi nhất định làm tốt hơn cô ta!”

Lưu Hiểu Lộ liếc nhìn bạn học Nghiêm đang ghen tị đến phát điên, khóe miệng hơi nhếch lên lộ nụ cười đắc ý, thầm nghĩ: Có em trai là nhà vô địch Olympic mà không ghê gớm à? Thằng em ngốc nhà cô ấy ngoài ăn với uống ra thì làm được cái tích sự gì!

“Cậu cười cái gì?”

Tức muốn c.h.ế.t lại quay sang thấy nụ cười của Lưu Hiểu Lộ, bạn học Nghiêm bản năng cảm thấy đối phương đang cười nhạo mình lập tức bật lại.

Nào ngờ Lưu Hiểu Lộ chỉ nhìn cô ta với vẻ mặt kỳ quặc, khó hiểu hỏi:

“Tôi cười gì á? Tôi vui chứ sao, nước mình thêm một tấm huy chương vàng, tôi vui lắm!”

Bạn học Nghiêm nghẹn họng, cục tức mắc ở cổ họng không lên không xuống, tức đến mức trợn trắng mắt. Kết quả vừa quay người lại thấy Tạ thiếu - một trong những cán sự dẫn đoàn đứng ngay cạnh mình lập tức thu lại vẻ mặt hầm hầm, giọng điệu trở nên dịu dàng lạ thường:

“Cán sự Tạ, sao hôm nay anh không đến hiện trường thi đấu?”

“Có việc.”

Tạ thiếu đáp nhạt thếch một câu rồi quay người rời khỏi chỗ TV.

“Đừng nhìn nữa, người đi rồi, có nhìn nữa cũng không phải của cậu đâu.” Lần này không phải Lưu Hiểu Lộ nói mà là một nữ sinh khác vốn ngứa mắt cô nàng này lên tiếng, “Người ta thích ai, trong lòng cậu không rõ à?”

“Cần cậu xía vào chắc!”

Lườm người vừa nói một cái cháy mắt, bạn học Nghiêm bực bội quay người bỏ đi.

Trong mắt người ngoài, gia thế cô ta rất tốt nhưng nói thật trong nhà đâu chỉ có mình cô ta, tài nguyên chỉ có bấy nhiêu. Nếu không phải bản thân cô ta đủ tranh đua thì e là lợi ích đều dành hết cho các anh em trai. Nhưng Tạ thiếu thì khác, nghe nói anh là cháu trai được Tạ lão tướng quân yêu quý nhất, bản thân lại xuất sắc, nếu mà...

Không thử sao biết không thành? Dù sao cô ta đã quyết định đi du học, nhỡ thất bại thì sang Mỹ ở vài năm, sau này ai còn nhớ mấy chuyện cỏn con này?

Quyết định chủ ý, bạn học Nghiêm vội vàng đuổi theo. Thấy bóng lưng Tạ thiếu sắp biến mất ở khúc quanh ngoài cửa khách sạn, cô ta gọi to:

“Cán sự Tạ, đợi đã! Á…”

...

Đội điền kinh vẫn đang ở nhà thi đấu, rốt cuộc một tiếng rưỡi sau khi thi đấu kết thúc mới rời đi, lên xe buýt về làng Olympic.

Cán sự phụ trách liên lạc các bên đã tìm đủ cớ câu giờ một lúc lâu, mắt thấy cả đoàn điền kinh đã đông đủ mà cái tên họ Tạ kia vẫn chưa tới! Anh ta bất đắc dĩ chỉ đành phẩy tay cho xe chạy trước, trong lòng thầm mắng: Rõ ràng bảo sẽ đến mà lại cho leo cây, còn muốn theo đuổi vợ không đây? Lại liếc nhìn tân nhà vô địch Olympic và chị gái cậu ta đang ngồi ở giữa xe, anh ta cảm thấy con đường truy thê của ai đó sẽ gian nan lắm đây.

Quả thực rất gian nan.

Tạ thiếu cũng không ngờ lại có người ngốc đến mức không để ý bậc thang, lăn lông lốc từ cửa khách sạn xuống sân xi măng như cái thùng nước. Tuy chỉ có năm bậc thôi nhưng đang là giữa mùa hè, lăn một vòng xuống, khuỷu tay và đầu gối trầy xước hết cả. Tạm thời không rõ có gãy xương hay không nhưng cũng không thể vứt người bệnh ở đấy mặc kệ, Tạ thiếu đành quay lại đưa người đi bệnh viện trước.

Đưa đi bệnh viện, thông báo cho giáo viên Bắc Đại, sau đó... chẳng còn sau đó nữa.

Dù Tạ thiếu đã rất sốt ruột quay về nhưng cuối cùng vẫn không kịp. Đội điền kinh đã kết thúc mọi lịch trình và về khách sạn ăn bữa trưa thịnh soạn. Sau đó ai về phòng nấy nghỉ ngơi, muốn đi chơi cũng chẳng ai quản. Dù sao tiếp theo đội điền kinh chỉ còn hai trận thi đấu mà lại toàn là nội dung cá nhân của Xú Đản.

Chính xác hơn là màn trình diễn cá nhân của Xú Đản.

--

Hết chương 113.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.