Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 114.2: Chung Kết 400m Nam (2)

Cập nhật lúc: 05/05/2026 10:07

Chuyện lợn rừng xuống núi đương nhiên không xảy ra vì Hỉ Bảo vẫn dùng bài cũ rích: lôi mẹ ở quê ra nói chuyện.

Mẹ ơi, chiêu này đúng là hiệu nghiệm thần thánh.

Cảm ơn Viên Lai Đệ, bà ta mới là người toàn thể đội tuyển quốc gia cần cảm ơn nhất. Nếu không phải bà ta thì Xú Đản sẽ không ngốc, không ngốc thì không có chuyện thằng ngốc đi tìm mẹ suốt bao năm, tự nhiên cũng không có chuyện Mao Đầu dạy dỗ linh tinh và Xú Đản chạy trốn như bay.

Suy cho cùng Viên Lai Đệ mới là đại công thần.

Cho đến khi Xú Đản bước vào sân đấu khí thế vẫn hừng hực, đặc biệt là Hỉ Bảo cũng đi theo lải nhải phía sau:

“Chạy cho tốt vào, nghĩ đến mẹ ở quê ấy, mẹ đang nhìn em qua tivi đấy, chạy nhanh lên, mẹ đang nhìn đấy!”

Lãnh đạo, cán sự, huấn luyện viên, đồng đội: “...”

Đạo lý tôi đều hiểu nhưng vẫn phải may mắn tiếng Trung chưa phổ biến, nếu không vận động viên bên cạnh còn chạy nổi không? Dù có chạy được thì cũng sợ chạy xong về tuyên bố giải nghệ luôn.

Ngu si hưởng thái bình, nghe không hiểu mới là phúc khí lớn nhất đời họ.

...

Đoàng!

Tiếng s.ú.n.g lệnh vang lên, mọi sự chú ý dồn vào 8 vận động viên trên đường chạy. Không ít người theo bản năng nắm tay đặt lên n.g.ự.c, miệng lẩm bẩm những câu chính mình cũng không hiểu, cầu nguyện nữ thần may mắn giáng lâm.

50 mét, 100 mét...

Xú Đản nhanh ch.óng bứt tốc. Cậu khác với các vận động viên khác, nói bao nhiêu kỹ thuật cậu cũng khó áp dụng, người ta dựa vào kinh nghiệm kỹ thuật để chạy chỉ mình cậu trước sau như một giữ vững sơ tâm, dùng thiên phú và thực lực bá chủ toàn bộ đường chạy.

“Tống! Tống của Trung Quốc bắt đầu bứt tốc! Cậu ấy vượt qua tất cả, dùng thực lực tuyệt đối nghiền ép các đối thủ... Bứt tốc, còn 100m cuối cùng, cậu ấy lao lên, lao lên!!!!!!!!!!”

“Chiến thắng thuộc về Tống! Chàng trai trẻ 18 tuổi lần đầu tham gia giải đấu thế giới đã cống hiến cho khán giả toàn cầu những màn trình diễn tuyệt vời! Ồ, phía sau hình như xảy ra chuyện, có chuyện gì vậy?”

“Top 3 đã được định đoạt nhưng trên sân xảy ra chút sự cố ngoài ý muốn, vận động viên số 8 vốn dĩ về thứ 6 bất ngờ bị ngã...”

Xú Đản đoạt quán quân, á quân là vận động viên da đen người Mỹ. Tuy chỉ là chênh lệch nhất nhì nhưng khoảng cách thực sự không nhỏ. Danh hiệu quán quân của Xú Đản là hoàn toàn xứng đáng, không còn nghi ngờ gì nữa lại một lần đem về tấm huy chương vàng Olympic cho Trung Quốc.

Về sự cố cuối cùng...

Đúng như bình luận viên nói, lúc đó đừng nói quán quân, top 5 đã an bài xong xuôi chỉ là vận động viên đang ở vị trí thứ 6 bất ngờ bị ngã. Ống kính xa nhìn không rõ, ống kính gần thì đi theo quán quân á quân nhưng vẫn có người nhìn thấy cảnh này. Không dám đảm bảo những cái khác nhưng cú ngã này chắc chắn không có yếu tố con người, chỉ có thể nói là t.a.i n.ạ.n thật sự.

Trên sân đấu Olympic, t.a.i n.ạ.n không nhiều nhưng cũng không thể nói là ít. Xét thấy không liên quan đến huy chương, rất nhanh chẳng ai chú ý đến khúc nhạc đệm nhỏ này nữa. Phóng viên các nước kích động chĩa s.ú.n.g ống vào Xú Đản rồi ném ra đủ loại câu hỏi hoa mỹ, đáng tiếc Xú Đản nghe không hiểu.

Trình độ văn hóa của cậu mãi dừng lại ở lớp vỡ lòng tiểu học, trông chờ cậu biết tiếng Anh á? Không có cửa đâu.

Giờ khắc này truyền thông trong nước dâng lên niềm tự hào chưa từng có.

Thấy chưa! Tống Đào là người Trung Quốc chúng tôi, đương nhiên phải để chúng tôi phỏng vấn trước. Đám người nước ngoài các người tránh ra chỗ khác chơi, đi đi! Đi phỏng vấn vận động viên da đen của các người ấy, đừng ở đây vướng víu!

Tuy rằng truyền thông trong nước cũng phải viết bản thảo câu hỏi trước, làm báo cáo xin phép, duyệt xong mới được phỏng vấn Xú Đản nhưng nghĩ tích cực hơn thì truyền thông nước ngoài còn chẳng có cơ hội mà xin phép ấy chứ!

Cả đoàn đại biểu Trung Quốc chìm trong niềm vui sướng vô tận. Tạ thiếu cũng nhân cơ hội đi đến bên Hỉ Bảo, vừa định chúc mừng thì bị Xú Đản hưng phấn chạy tới chen ngang:

“Chị! Đi thôi, mẹ đang nhìn trên tivi đấy!”

Phớt lờ ánh mắt rối rắm của Tạ thiếu, Xú Đản dứt khoát vươn tay kéo Hỉ Bảo đi ra đường chạy, chạy một vòng quanh sân ăn mừng chiến thắng còn phải để ống kính quay cho thật đẹp. Tuy đội Trung Quốc từ chối phỏng vấn của truyền thông nước ngoài nhưng đó chỉ là phỏng vấn hỏi đáp, còn chụp ảnh thì không cấm.

Tạ thiếu cạn lời nhìn cậu em vợ đáng ghét kéo "vợ tương lai" của mình đi, chỉ thấy bản thân quá đen đủi. Ngày xưa thấy bạn bè tán gái dễ ợt, sao đến lượt mình lại lắm chuyện đau đầu thế này?

À không, Tạ thiếu thực ra chưa phải t.h.ả.m nhất. Giờ phút này ở trong nước, đã là nửa đêm nhưng có một người lại phẫn nộ đập nát điều khiển TV nhà mình:

“Họ Tạ kia! Đồ khốn kiếp! Đó là nữ thần của tao!!!!!!!”

Diệp Nhất Sơn, người vừa từ Đông Bắc về Bắc Kinh đầu tháng, ngày đêm tìm kiếm nữ thần khắp nơi. Nếu không phải chiều nay xe hỏng đột xuất thì anh ta cũng chẳng xem Olympic, rốt cuộc anh ta vốn chẳng hứng thú gì với thể thao.

Ngàn vạn lần không ngờ, tình cờ xem chung kết cái gì gì đó với ba, anh ta lại nhìn thấy nữ thần của mình.

Nữ thần!!

Đó là nữ thần của anh ta!!!

Sao nữ thần lại đột nhiên chạy sang bên kia đại dương thế này?

So với chuyện chạy sang bên kia đại dương, điều khiến anh ta hoảng hốt nhất là người bên cạnh nữ thần. Không phải Xú Đản, hai chị em này giống nhau quá, đứng chung khung hình cứ như sinh đôi. Diệp Nhất Sơn dù có thiếu não cũng không ghen tuông kiểu này. Điều khiến anh ta không dám tin là người quen mặt còn lại.

“Nửa đêm nửa hôm mày phát điên cái gì thế?”

Mẹ Diệp Nhất Sơn trong phòng bị đ.á.n.h thức quát lớn qua cửa. Không dọa được Diệp Nhất Sơn, ngược lại làm ba anh ta sợ hết hồn, tát một cái trúng ngay gáy con trai.

Diệp Nhất Sơn oan ức quá nhưng lúc này không rảnh so đo, vội lao đến bên điện thoại, quay số liên tục:

“A lô! Hứa Hồng Quân, tao hỏi mày! Cái thằng họ Tạ khốn kiếp kia đi đâu rồi? Có phải đi Mỹ không? Olympic á? Nó quan tâm thể thao từ bao giờ thế? Mày nói cái gì! Theo đuổi vợ á?! Vợ con khỉ, đó là nữ thần của tao! Tao!!!!!!!!”

Sét đ.á.n.h ngang tai cũng chỉ đến thế. Cúp điện thoại, đầu óc Diệp Nhất Sơn đặc quánh như hồ dán, chỉ vì đối phương đã cho anh ta câu trả lời khẳng định.

__Đi Mỹ theo đuổi vợ, nữ sinh viên Bắc Đại, là chị gái của nhà vô địch Olympic Tống Đào!

Thôi xong, đừng nói nữa, lúc này TV vẫn đang phát, bình luận viên lải nhải mãi về Tống Đào thế này thế nọ. Tuy hai người đang chạy quanh sân nhìn trạc tuổi nhau nhưng đã nói rõ ràng thế rồi, Diệp Nhất Sơn muốn giả ngu lừa mình dối người cũng không được.

Ba anh ta vừa nhặt cái điều khiển từ dưới đất lên, thấy vỏ ngoài nứt toác thì xót của đến méo cả miệng. Kết quả vừa ngẩng đầu thấy thằng con trời đ.á.n.h vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc, không nhịn được lại vỗ thêm phát nữa vào gáy nó:

“Làm cái gì đấy hả?”

“Ba! Anh họ con có phải đi Mỹ không? Không đúng, anh ấy đi Đức. Con gọi cho họ...”

Diệp Nhất Sơn lại lao vào điện thoại, vừa quay số vừa vắt óc nhớ xem còn thằng bạn nào đi Mỹ, rồi quay lại hỏi ba:

“Ba ơi, số điện thoại Đại sứ quán Trung Quốc tại Mỹ là bao nhiêu ạ? Thôi bỏ đi, con tự đi!”

“Đi, đi đâu?”

Ba anh ta nhìn bàn tay mình, thầm nghĩ chẳng lẽ vừa nãy đ.á.n.h mạnh quá làm thằng bé chập mạch thật rồi?

“Con muốn đi Mỹ, con phải đích thân đi một chuyến.”

Lời còn chưa dứt mẹ Diệp Nhất Sơn từ trong phòng đi ra, nghe trọn câu cuối cùng thì kinh ngạc đến mức quên cả mắng, hỏi trước:

“Đi Mỹ? Nửa đêm mày lên cơn gì thế? Đầu óc bị hỏng rồi à?”

À, được rồi, cuối cùng vẫn là mắng.

“Mẹ, mẹ không cho con đi là nữ thần của con bị người ta cướp mất đấy!”

“Họ Tạ kia, lần này tao tuyệt đối không để yên cho mày! Tao coi mày là anh em, mày cướp nữ thần của tao! Mày quá ch.ó!”

“Tạ Trường Tranh, đồ súc sinh!”

--

Hết chương 114.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.