Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 114.1: Chung Kết 400m Nam (1)
Cập nhật lúc: 05/05/2026 10:07
Lúc này Thế vận hội Olympic đã gần kết thúc, phần lớn các nội dung thi đấu đều đã khép lại. Tiếp theo ngoại trừ một số ít hạng mục, chủ yếu sẽ là các lễ trao giải, họp báo quốc tế và cuối cùng là lễ bế mạc.
Đến ngày hôm nay, đoàn thể thao Trung Quốc đã giành được 16 huy chương vàng, trong đó có một tấm vừa được Xú Đản bỏ túi ở chung kết 200m nam. Nếu trận chung kết 100m nam trước đó không bị hủy thì con số có thể là 17. Đương nhiên chuyện đã qua thì cho qua, đội tuyển Trung Quốc cũng khá thoáng về vấn đề này. Nhất là sau khi nhận ra phía Mỹ cố tình muốn làm loạn lòng quân thì họ dứt khoát buông bỏ.
Muốn xem chúng tôi làm trò cười ư? Mơ đi cưng!
Đương nhiên tất cả những điều này cũng nhờ vào sự bình thản của Xú Đản. Rốt cuộc cậu mới là người chịu thiệt thòi lớn nhất, nhân vật chính còn chẳng để tâm thì người khác dù có bức xúc đến đâu, qua một thời gian cũng nguôi ngoai.
Nếu nói Xú Đản là chú ngựa ô của kỳ Olympic năm nay thì người nổi bật nhất đoàn Trung Quốc lại là một người khác.
Hoàng t.ử thể d.ụ.c dụng cụ Lý Ninh, một mình vinh dự giành 3 vàng, 2 bạc, 1 đồng, trở thành vận động viên đoạt nhiều huy chương nhất tại kỳ Olympic này, vượt mặt cả đám vận động viên nước ngoài. Đáng mừng là phía Mỹ dường như cũng cảm nhận được áp lực từ truyền thông quốc tế, ít nhất không giở trò ở môn thể d.ụ.c dụng cụ.
Trong ba ngày nghỉ tiếp theo, Xú Đản vẫn bám riết lấy Hỉ Bảo, hoàn toàn ra dáng "em trai bám chị". Giữa chừng Xú Đản cũng bị yêu cầu trả lời phỏng vấn. Truyền thông nước ngoài bị từ chối hết còn truyền thông trong nước thì phải nộp bản thảo câu hỏi trước, được duyệt xong mới được phỏng vấn và nghiêm cấm hỏi bất kỳ vấn đề chuyên môn nào.
Cánh phóng viên cũng bất đắc dĩ, kịch bản hỏi vận động viên quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy câu: đầu tiên hỏi muốn cảm ơn ai, sau đó thuận thế lái sang chuyện tập luyện hàng ngày gian khổ thế nào, bản thân kiên trì không bỏ cuộc ra sao, tiện thể quảng bá cho môn thể thao mình thi đấu rồi bàn về cảm nghĩ khi đoạt giải, bày tỏ nguyện vọng cống hiến hết mình cho tổ quốc, cuối cùng là viễn cảnh tương lai...
Đơn giản biết bao!
Vì truyền thông trong nước đều thống nhất giọng điệu nên hoàn toàn không cần lo lắng có người cố ý gây rối cũng chẳng cần sầu chuyện sự thật về Xú Đản bị lộ thì thế nào. Dù sao cậu cũng là vận động viên, chỉ cần giành được huy chương vàng trên sân đấu thì đừng nói trí nhớ kém, dù có là đại ngốc t.ử thật thì đã sao?
Nhiều khi thực lực chính là chân lý cứng rắn nhất.
Lấy một ví dụ không hay lắm, như nước chủ nhà Olympic lần này giữa chừng xảy ra bao nhiêu chuyện xấu, người ta vẫn sống khỏe re đấy thôi?
Chỉ là dù biết sự thật về Xú Đản bị lộ cũng chẳng ảnh hưởng gì đến sự nghiệp của cậu, nhưng đội tuyển quốc gia vẫn đồng lòng quyết định giấu nhẹm, giấu được bao lâu hay bấy lâu. Truyền thông nước ngoài thì từ chối thẳng thừng, truyền thông nhà mình thì dặn đi dặn lại nhất định phải uốn lưỡi bảy lần trước khi nói. Tóm lại một câu, muốn nghe gì thì hỏi huấn luyện viên hoặc hỏi lãnh đạo. Chỗ Xú Đản khen vài câu là được, cậu ấy nói được cái gì thì trong lòng các người tự hiểu nhé.
Cũng may mắn là Xú Đản còn hai trận thi đấu nữa, cái lý do "dầu cù là vạn năng" này thành công chặn đứng mọi truyền thông nước ngoài. Vốn tưởng họ sẽ làm ầm lên, ai ngờ lại thu hoạch được vô số lời khen ngợi.
Vận động viên mà, trách nhiệm của vận động viên chuyên nghiệp là tập luyện thật tốt, mang đến cho khán giả những khoảnh khắc xuất thần, chuyện khác đúng là không cần bận tâm. Ngược lại vận động viên nước nào đó lại cứ thích nổ trước khi thi đấu, thậm chí còn dìm người khác để nâng mình lên, kết quả thua trận thì oán trời trách đất, oán cả con chim vô tội. Quả thực là dùng cả sinh mệnh để cống hiến một màn tấu hài dai dẳng.
Những lời này không phải do truyền thông Trung Quốc nói ra, đương nhiên Mỹ cũng sẽ không tự vả vào mặt mình nhưng không chịu nổi các nước khác xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, đặc biệt là chính phủ Liên Xô. Trước kia họ kiên quyết từ chối tham gia Olympic nhưng bên này vừa có chuyện, bên kia lập tức phái đoàn phóng viên hùng hậu sang. Họ không c.h.ử.i thẳng mặt mà dùng sự thật và lý lẽ để mỉa mai Mỹ từ Ban tổ chức đến vận động viên không trượt phát nào.
__Lại còn đ.á.n.h nhau một trận tơi bời.
Đoàn phóng viên phỏng vấn đấy!
Ông nào ông nấy to như gấu, dễ dàng quật ngã đám cảnh sát bảo vệ bản địa đông gấp mấy lần mình. Hiện trường t.h.ả.m khốc đến mức người nghe đau lòng người thấy rơi lệ. Đợi đến ngày chung kết 400m nam, hai nước Xô - Mỹ lại gằm ghè nhau, vô tình thu hút hết hỏa lực về phía mình.
Dùng lời của đội Trung Quốc mà nói, tuy Liên Xô cạch mặt chúng ta nhưng rốt cuộc vẫn là đàn anh. Nhìn xem, thủ đoạn kéo thù hận này chuẩn không cần chỉnh. Rõ ràng nhà họ chẳng có vận động viên nào dự thi mà cứ làm như chịu uất ức bất công to lớn lắm. Đội Trung Quốc trên dưới đều vô cùng cảm kích còn phía Mỹ thì tức đến mức hận không thể vác tên lửa ra đồng quy vu tận.
Trong tình hình bên ngoài khói t.h.u.ố.c s.ú.n.g mịt mù nhưng bên trong lại hài hòa vô cùng đó, trận chung kết 400m nam bắt đầu.
Lần này tình hình khác với trước. Tuy cùng là điền kinh, cùng là nội dung chạy cá nhân nhưng thực tế vận động viên 100m và 200m trùng lặp nhau khá nhiều, không nói 100% thì ít nhất cũng 70-80%. Tuy nhiê 400m lại là lĩnh vực hoàn toàn khác. Lấy Lewis làm ví dụ, tốc độ của anh ta cực nhanh, sức bật siêu cường, có ưu thế tuyệt đối ở cự ly ngắn nhưng sức bền lại không đủ. Theo thành tích tập luyện, chỉ cần vượt qua 300m là tốc độ giảm hẳn, thành tích 400m thậm chí không qua nổi vòng loại Olympic.
Rất nhiều vận động viên cũng gặp tình trạng tương tự cho nên khi các vận động viên chung kết 400m vào sân, sẽ phát hiện ra ngoài Xú Đản chẳng thấy gương mặt quen thuộc nào.
Đúng rồi, chung kết 400m tuy người da đen vẫn chiếm đa số nhưng đã có người da trắng, chỉ là người da vàng thì duy nhất có mình Xú Đản.
Cuộc thi sắp bắt đầu, ban huấn luyện vẫn căng thẳng như mọi khi, tạo thành sự tương phản rõ rệt với hai chị em Hỉ Bảo và Xú Đản. Khác biệt là lần này Tạ thiếu cuối cùng cũng tìm được cơ hội. Sau bao nỗ lực không ngừng nghỉ, hắn rốt cuộc cũng thành công thâm nhập vào nội bộ đội điền kinh dù chỉ là chân chạy vặt.
Ngay khi Tạ thiếu vắt óc tìm cách bắt chuyện, vì các nội dung khác cơ bản đã kết thúc nên các cán sự dẫn đoàn tụ tập đông đủ, chiếm trọn hai hàng ghế đầu khán đài. Có người bắt chuyện với huấn luyện viên, có lãnh đạo chủ động đến trấn an Xú Đản.
Còn gần một tiếng nữa mới thi đấu, hoàn toàn có thời gian tán gẫu thong thả. Chỉ là vì thế mà Tạ thiếu phải chịu ấm ức bởi Xú Đản cứ nắm c.h.ặ.t t.a.y Hỉ Bảo không buông, nhìn mà ngán ngẩm, trong lòng thầm mắng: Cậu em vợ này sao mà phiền phức thế?
Chuyện phiền phức vẫn còn ở phía sau.
Ban huấn luyện đội điền kinh đã từ bỏ việc rót "canh gà" trước trận đấu nhưng người khác đâu biết, thế là có lãnh đạo vừa khen vừa an ủi lại vì biết thân phận của Hỉ Bảo nên bảo cô cũng hùa theo khen vài câu.
Nếu bà cụ Triệu ở đây thì bà sẽ mắng người đó ngay: Cái miệng con Hỉ Bảo có thể tùy tiện khen người lung tung được à? Không sợ nói linh tinh rồi lợn rừng lại lao xuống núi đại náo sân vận động sao? Mà này, lợn rừng Mỹ trông thế nào nhỉ?
