Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 121.1: Cuộc Sống Mới Của Bà Cụ Bà Cụ Triệu (1)
Cập nhật lúc: 06/05/2026 09:02
Kỳ nghỉ hè dài đằng đẵng cứ thế trôi qua.
Đối với Hỉ Bảo thì kỳ nghỉ hè này thực sự đầy biến động. Đừng nói nghỉ ngơi, đến thời gian thở cũng hiếm, vừa nghỉ là bận rộn tập huấn đủ kiểu để đi nước ngoài, ở Mỹ hơn nửa tháng về lại gấp rút viết báo cáo rồi làm đơn xin này nọ. Vất vả lắm mới xong xuôi mọi việc, mới được hai ngày chưa kịp làm nũng với bà nội thì học kỳ mới đã bắt đầu.
May mắn là lần này bà nội cô định ở lại Bắc Kinh luôn không về nữa.
Ngày khai giảng hôm nay, vì còn nhiều đồ lặt vặt, tuy Hỉ Bảo có thể đợi khai giảng xong cần gì lại về nhà lấy vì tứ hợp viện cũng gần Bắc Đại. Nhưng bà cụ Triệu xót cháu, khi cô về nhà xong thì bà cũng đi cùng cô trở lại trường. Trong ngày nhập học bà cũng đích thân đưa cô vào tận trong trường.
Vì là sinh viên cũ lại khai giảng năm 3 rồi nên Hỉ Bảo nhanh nhẹn thu dọn đồ dùng hàng ngày, dẫn bà nội quen cửa quen nẻo đi vào trường.
Cô là nhóm sinh viên cũ đầu tiên trở lại trường nhưng vì tân sinh nhập học sớm nên lúc này trong trường không còn vẻ vắng lặng của kỳ nghỉ nữa, đi hai ba bước là gặp tân sinh và phụ huynh đi cùng.
Thế là dù đã là sinh viên năm 3 nhưng vì khuôn mặt non choẹt, Hỉ Bảo bị sinh viên các khoa khác đón tân sinh nhầm thành tân sinh viên.
“Sư muội này, em học chuyên ngành nào? Đây là bà nội em à? Để anh đưa hai bà cháu về ký túc xá nhé, nào, anh xách đồ giúp em. Đúng rồi, anh là Từ Thiệu Binh khoa Lịch sử, năm nay năm 2.”
Không trách người ta không nhận ra Hỉ Bảo, chỉ vì hai năm liền cô gần như không tham gia bất kỳ hoạt động nào trong trường. Lần duy nhất lộ mặt ở lễ khai giảng thì cũng vì các khoa quản lý riêng nên trừ sinh viên Học viện Ngoại ngữ ra nên chẳng ai biết đến cô hoa khôi khoa Anh này.
Lại thêm nữa, bên cạnh cô còn có phụ huynh đi kèm.
Hỉ Bảo cười cảm ơn, khéo léo từ chối:
“Cảm ơn cậu, nhưng tôi không phải tân sinh, tôi học năm 3 rồi.”
Định tán tỉnh sư muội ai dè tán nhầm sư tỷ, Từ Thiệu Binh khoa Lịch sử đau khổ vô cùng. Nhưng vì phong độ quý ông, cậu ta vẫn kiên trì nhận lấy hai bọc đồ không nhỏ rồi đưa hai bà cháu Hỉ Bảo đến tận dưới ký túc xá.
“Sư tỷ đi thong thả, có duyên gặp lại.”
Đưa đến nơi, Từ Thiệu Binh rưng rưng từ biệt. Thực ra cậu ta rất muốn đưa lên tận phòng nhưng ký túc xá sinh viên cũ không dễ dãi như ký túc xá tân sinh, dù là hai ngày đầu nhập học cũng cấm người khác giới vào, bác gái quản lý ký túc xá đã lườm rồi kìa. Còn về việc xin liên lạc, cậu ta cũng muốn lắm nhưng cảm giác sư tỷ xinh đẹp thế này chắc chắn hoa đã có chủ, thôi thì tiết kiệm sức lực tiếp tục ra cổng đón tân sinh, biết đâu vớ được một em sư muội ngây thơ đáng yêu nào đó.
Đợi cậu ta đi khỏi, bà cụ Triệu mới chợt hỏi:
“Bảo à, con có yêu đương gì trong trường không?”
“Không ạ, anh Mao Đầu có rồi.”
Hỉ Bảo vừa dẫn bà nội lên lầu vừa thuận miệng đáp.
Nhưng rõ ràng bà cụ Triệu không quan tâm Mao Đầu "làm hỏng" con gái nhà ai, lại hỏi tiếp:
“Thế có nam sinh nào theo đuổi con không?”
“Không có.”
Hỉ Bảo trả lời chắc nịch, hơn nữa không phải kiểu ngại ngùng của thiếu nữ mới lớn mà thản nhiên như đang trả lời câu hỏi “ăn cơm chưa”.
Lần này đến lượt bà cụ Triệu rối rắm.
Bộ dạng của cậu nam sinh vừa rồi, người từng trải như bà cụ Triệu đương nhiên nhìn ra. Tuy nhiên bà cụ là người già tư tưởng truyền thống, không chấp nhận chuyện tình chị em lắm. Chính xác hơn thì không phải vấn đề tuổi tác mà là sự chín chắn. Với tính cách ngây thơ khiến người ta lo lắng của Hỉ Bảo, chỉ có thể tìm người đàn ông chín chắn, vững vàng và có thể một mình gánh vác mọi việc. Đương nhiên tốt nhất là có chút của cải, cô cháu gái cưng bà nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa không phải để gả sang nhà người ta chịu khổ chịu tội.
Chính vì suy nghĩ đó, bà cụ Triệu không hề nhắc đến cậu nam sinh kia, quả nhiên Hỉ Bảo hoàn toàn không nhận ra.
Lần này bà cụ Triệu lại bắt đầu lo lắng. Vừa rồi là không hợp tiêu chuẩn, không để ý thì không sao nhưng với tính cách này của Hỉ Bảo, e là gặp được người tốt toàn diện cũng sẽ bị cô bỏ lỡ mất.
Đang mải suy nghĩ thì đã đến ký túc xá.
Hành lang yên tĩnh, có lẽ vì tầng này toàn sinh viên năm 3, đến muộn là một nhẽ, dù có đến sớm thì dọn dẹp xong cũng đi ngay không ồn ào náo nhiệt như ký túc xá tân sinh.
Khi Hỉ Bảo rút chìa khóa mở cửa, không ngoài dự đoán cô là người đến đầu tiên.
“Bà nội, các bạn con chưa đến, chắc nhanh nhất cũng phải chiều. Con dọn dẹp qua một chút đã, bà ngồi nghỉ đi ạ.”
Hỉ Bảo lật tờ báo che bụi trên giường lên, không lãng phí mà xé ra vo lại để lau bàn ghế. Ký túc xá bỏ không một thời gian nhưng vì trước khi nghỉ đã dọn dẹp sạch sẽ nên chỉ hơi bụi thôi.
Bà cụ Triệu cũng không ngồi yên, bà để bọc đồ lên giường rồi lấy chổi quét dọn. Diện tích bé tẹo bằng bàn tay, hai bà cháu quen làm việc chân tay nên rửa rửa lau lau một loáng là xong, đương nhiên không quên mở cửa sổ cho thoáng.
Dù đã tháng chín nhưng thời tiết Bắc Kinh vẫn rất nóng, còn oi bức hơn ở quê. Đợi quét dọn xong, sắp xếp đồ đạc đâu vào đấy, trải giường chiếu, khóa cửa kỹ càng, hai bà cháu không nán lại nữa mà rời khỏi ký túc xá.
Tân sinh nhập học từ hôm qua nên phòng nước sôi đã mở nhưng vì sinh viên chưa đến đông đủ, lại đang giữa hè nên phòng nước chỉ mở một tiếng mỗi ngày, lịch dán ở bảng thông báo dưới ký túc xá. Ngoài lịch mở nước còn có lịch lễ khai giảng, giờ mở cửa nhà ăn và vài thông báo khác.
“Bảo nhìn gì thế?”
Bà cụ Triệu theo Hỉ Bảo xuống lầu thấy cô nhìn chằm chằm bảng thông báo, cũng tò mò ghé mắt xem nhưng phát hiện chữ trên đó ngoài mấy chữ đơn giản nhất ra thì bà mù tịt.
“Bà nội, trên này bảo tuần này nhà ăn không bán bữa sáng, trưa và tối chỉ bán một tiếng. Phòng nước mở từ 5 giờ đến 6 giờ chiều và lễ khai giảng tổ chức vào 9 giờ sáng thứ Sáu.” Hỉ Bảo vừa nói vừa tiếp tục đọc lướt, “Còn nữa, danh sách đề cử kết nạp Đảng năm nay có tên con.”
Mấy câu trước bà cụ Triệu không để ý, dù sao nhà gần trường cần gì cứ về nhà là xong. Chỉ riêng câu cuối cùng làm mắt bà sáng rực lên.
Đảng viên đấy!
“Chú Kiến Thiết nhà con là đảng viên, độc nhất vô nhị trong thôn mình đấy.” Bà cụ Triệu vẻ mặt hân hoan, vội kéo Hỉ Bảo đi ra ngoài, “Đây là chuyện tốt, chuyện đại hỷ, chúng ta phải ăn mừng một bữa ra trò.”
“Vâng, nghe bà tất.” Hỉ Bảo nghe vậy cũng vui, biết bà nội xót mình nghỉ hè vất vả gầy đi nên muốn tẩm bổ. Cô đồng ý ngay nhưng thêm một câu, “Mình không đi nhà hàng đâu, tranh thủ còn sớm, các sạp hàng ở chợ chưa về hết nên mình mua nhiều đồ ngon về nhà tự làm đi.”
Bà cụ Triệu cũng nghĩ vậy. Tuy bà biết đi nhà hàng ngon và tiện nhưng bà luôn cảm thấy chỉ có đồ nhà làm mới yên tâm, nhất là món bà tự tay nấu, Hỉ Bảo từ bé đã thích ăn!
Hai bà cháu hớn hở ra khỏi ký túc xá, tình cờ gặp Lưu Hiểu Lộ đang khệ nệ xách bao lớn bao nhỏ đi tới.
“Tống Ngôn Hề!” Lưu Hiểu Lộ cười chào hỏi, ngay sau đó nhìn thấy bà cụ Triệu bên cạnh, nhớ lại một chút rồi chủ động chào, “Là bà nội Tống phải không ạ? Cháu chào bà, bà còn nhớ cháu không?”
“Nhớ chứ, cô bé họ Lưu.” Bà cụ Triệu nheo mắt nhìn cô nàng rồi chỉ lên lầu, “Phòng ốc dọn sạch sẽ rồi, cháu mau lên sắp xếp đồ đạc rồi nghỉ ngơi đi. Bà đưa Bảo về nhà một chuyến.”
“Vâng ạ, bà đi thong thả.” Lưu Hiểu Lộ tươi cười từ biệt hai người, tiếp tục hì hục xách đồ vào trong không quên hỏi với bác gái quản lý, “Dì ơi, phòng nước sôi mở chưa ạ? Nhà ăn mở chưa ạ?”
“Nhà ăn trưa mới mở, phòng nước đến tối, cháu cần nước sôi thì vào phòng dì lấy một ít...”
Tiếng nói chuyện nhỏ dần phía sau, Hỉ Bảo và bà cụ Triệu cũng ra khỏi khu ký túc xá. Lên đến con đường rợp bóng cây, bà cụ Triệu chợt hỏi:
“Hồi chị con làm quản lý ký túc xá ở đây, người ta xin nước sôi thì nó làm thế nào?”
“Con không biết.” Hỉ Bảo ngơ ngác nhưng nhanh ch.óng phản ứng lại, “Bà nội, bà nhớ chị cả đúng không? Hay mình đi thăm chị ấy đi? Lâu lắm rồi con chưa gặp chị, hỏi anh cả thì anh ấy toàn bảo chị bận lắm vì mẹ chồng không ở cùng, việc trong nhà ngoài ngõ đều do chị lo, con lại còn nhỏ quá bận đến mức không rảnh gặp chúng ta.”
“Nó bận thì cứ để nó bận, ai mà chẳng trải qua giai đoạn đó?”
Bà cụ Triệu thuận miệng nhắc tới, thấy Hỉ Bảo vô tư lự, trong lòng vừa nhẹ nhõm vừa bất đắc dĩ. Khi bà nhìn sang hai bên thấy không ít thanh niên lén lút nhìn trộm cháu gái mình, sự bất đắc dĩ trong lòng càng tăng lên.
__Nhìn kiểu này thì người để ý Hỉ Bảo nhà bà không ít đâu. Sao chẳng có đứa nào mặt dày chủ động sán lại nhỉ? Cũng không đúng, có một đứa mặt dày nhưng người thì ngốc quá, nếu không cũng có thể cân nhắc một chút.
Việc đời chớ nói sau lưng, dù bà cụ Triệu chỉ nghĩ trong lòng nhưng người ta vẫn tìm đến tận cửa.
Tội nghiệp Diệp Nhất Sơn.
Dạo trước anh ta lượn lờ khắp cái đất Bắc Kinh này không biết bao nhiêu vòng, xăng tốn mấy trăm đồng, đôi chân cũng gầy đi không ít mà tin tức vẫn bặt vô âm tín. Cuối cùng chính anh ta cũng định bỏ cuộc, nhất là sau khi bị anh trai ném ra vùng Đông Bắc lạnh giá ăn cái Tết "sảng khoái", anh ta suy sụp mấy tháng mới hồi phục. Ngàn vạn lần không ngờ ngay lúc sắp bỏ cuộc thì tình cờ thấy nữ thần trong mộng trên TV.
Đợi anh ta lặn lội đường xa bay sang bên kia đại dương lại nhận được đáp án bi thương vô cùng: nữ thần lại chạy mất rồi. Đoàn đại biểu đi chuyên cơ rời Los Angeles, còn anh ta phải kiên nhẫn chờ chuyến bay vài ngày sau lại phải trằn trọc qua mấy sân bay như lúc đi mới về được với vòng tay tổ quốc.
Vốn dĩ đi du lịch đã vất vả, nếu tâm trạng tốt thì còn đỡ. Nhưng Diệp Nhất Sơn...
Anh ta cảm thấy sâu sắc rằng đây là chuyến đi đau khổ gian nan nhất đời mình. Lúc đi thì lo lắng bất an, lúc về thì tuyệt vọng bi thương còn có cảm giác vi diệu như bị ý trời trêu ngươi, cứ như anh ta và nữ thần có duyên không phận. Nếu không sao lần nào cũng trùng hợp lướt qua nhau thế này?
Khó khăn lắm mới về đến sân bay Bắc Kinh, dựa vào tin tức nghe ngóng được, anh ta bất chấp tất cả lao đến Bắc Đại nhưng gặp ngay "thiết tướng quân" giữ cửa (cửa đóng then cài).
Lúc ấy mới giữa tháng Tám, trong trường có người trực nhưng không mở cửa cho người ngoài.
Lại nghĩ đến tên khốn họ Tạ kia, Diệp Nhất Sơn lao thẳng đến nhà hắn nhưng cũng vườn không nhà trống. Tạ gia ở Trung Nam Hải thì luôn có người, Tạ lão và vợ chồng con cả vẫn ở đó nhưng anh ta đâu dám đòi người từ chỗ lão tướng quân. Hơn nữa nghĩ cũng biết người Tạ gia chắc chắn không biết chuyện.
Cái này không được cái kia không xong, anh ta suýt nữa diễn màn phát điên giữa đường.
Sau đó cuối cùng anh ta cũng liên lạc được với Tạ thiếu, lớn tiếng chất vấn xem hai người có phải anh em không, sao có thể khốn nạn đến mức tranh giành người với anh ta? Thật không ngờ, họ Tạ lại là loại người này!!
Tạ thiếu: “...”
Người bình thường thật sự không thể hiểu nổi đối phương đang nói gì qua vài câu ngắn ngủi, cũng may sau một hồi gặng hỏi sự việc cuối cùng cũng sáng tỏ. Khi biết Tống Ngôn Hề chính là nữ thần mà Diệp Nhất Sơn ngày đêm mong nhớ thì Tạ thiếu cũng cạn lời.
Ai mà biết được chứ?
Người bình thường ai mà ngờ được chứ?
