Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 121.2: Cuộc Sống Mới Của Bà Cụ Bà Cụ Triệu (2)

Cập nhật lúc: 06/05/2026 09:02

“Cậu nói chưa? Cậu có nói với tôi cô ấy tên gì không? Hay cho tôi xem ảnh cô ấy chưa? Cái gì cũng không có, sao tôi biết được?”

Diệp Nhất Sơn cứng họng.

“Nếu là cô ấy, nể tình anh em tôi khuyên thật, cô ấy khó theo đuổi lắm, từ bỏ sớm đi.”

Vốn đang cứng họng, Diệp Nhất Sơn bỗng nhiên vùng lên nhe răng gầm gừ thề bảo vệ nữ thần!

“Dựa vào đâu mà cậu nói thế?”

Tạ thiếu giảng giải sự thật và lý lẽ cho Diệp Nhất Sơn. Điểm rõ ràng nhất là hắn đã theo đuổi gần một năm nay, xét về xuất thân bằng cấp thì hai người ngang nhau nhưng hắn có lợi thế về ngoại hình. So với Diệp Nhất Sơn ngoại hình bình thường cộng thêm vẻ mặt trẻ con ngây thơ, hắn tự tin ưu thế của mình rất rõ ràng.

Tuy nhiên cũng chẳng có tác dụng quái gì.

Đuổi không kịp thì vẫn là đuổi không kịp.

Đúng là một câu chuyện bi thương.

Nhưng Diệp Nhất Sơn kiên quyết không buông tay. Theo lời anh ta ngày nào nữ thần chưa lấy chồng thì anh ta còn hy vọng. Sau khi gào thét với Tạ thiếu một trận, anh ta kiên định đứng chôn chân ở cổng Bắc Đại từ sáng đến tối về, ăn uống qua loa, giải quyết nhu cầu cá nhân cũng phải chạy thật nhanh. Cũng may là mùa hè, anh ta cũng không quá ngốc biết bỏ ít tiền lẻ ngồi nhờ trong căng tin, chứ nếu là mùa đông thì chắc đã có cuộc hẹn hò thân mật với bệnh viện rồi.

Cứ thế từ giữa tháng Tám đến đầu tháng Chín, anh ta ôm quyết tâm tất thắng kiên định đứng canh cổng trường.

Kết quả sáng nay uống bát sữa đậu nành bị tào tháo đuổi.

Vất vả lắm mới lết chân ra khỏi nhà vệ sinh, Diệp Nhất Sơn đã mất hết vẻ tinh thần sáng láng ban đầu, đầu cúi gằm âu phục nhăn nhúm, mặt mũi oan ức, toàn thân toát lên một chữ "thảm". Rõ ràng là con ông cháu cha, trí thức cao cấp mà nhìn như công t.ử sa cơ lỡ vận gặp đại nạn.

Rốt cuộc quần áo trên người anh ta vẫn là hàng hiệu, với điều kiện phải gặp người biết nhìn hàng.

Ngay khi Diệp Nhất Sơn chuẩn bị lê bước về căng tin cổng trường như làm nhiệm vụ thì đột nhiên cả người run lên, mắt nhìn trân trân vào người trước mặt.

Tai nạn và nữ thần, bạn không biết cái nào sẽ đến trước.

“Đợi đã!”

Diệp Nhất Sơn không chút suy nghĩ lao tới chắn trước mặt Hỉ Bảo và bà cụ Triệu.

Bà cụ Triệu lườm một cái sắc lẹm:

“Làm gì!”

Diệp Nhất Sơn vốn đang đau bụng lại trong tình huống căng thẳng tột độ, bị bà cụ Triệu dọa một cái, bụng quặn đau dữ dội bản năng đưa tay ôm bụng.

Hỉ Bảo tuy chậm chạp trong chuyện tình cảm nhưng thấy cảnh này lại hiểu ngay, cười nhạt chỉ vào trong trường:

“Anh đi theo con đường rợp bóng cây này xuống dưới, tòa nhà gạch đỏ 5 tầng phía trước là khu giảng đường, tầng nào cũng có nhà vệ sinh.”

Thuận miệng chỉ đường xong, Hỉ Bảo kéo tay bà cụ Triệu tránh qua Diệp Nhất Sơn tiếp tục đi về phía trước. Bà cụ Triệu còn cố ý quay lại nhìn anh ta một cái, lầm bầm không nhỏ lắm:

“Hỏi đường mà như đi ăn cướp ấy, bà còn tưởng ban ngày ban mặt sao có kẻ to gan thế...”

“Chắc là ngại đấy ạ?”

Hỉ Bảo đáp lại một câu.

Hai bà cháu càng đi càng xa, những lời sau đó Diệp Nhất Sơn không nghe thấy nữa.

Anh ta rất muốn đuổi theo nhưng cái bụng không tha cho anh ta một con đường sống, đành vừa thầm rủa người bán sữa đậu nành thiu ế vợ cả đời, vừa nhanh ch.óng lăn đi tìm nhà vệ sinh.

Nào ngờ sau khi anh ta chạy đi, Hỉ Bảo mới hậu tri hậu giác nhớ ra:

“Bà nội, người vừa nãy hình như con gặp ở đâu rồi...”

“Kệ nó đi, có phải người quan trọng đâu.” Bà cụ Triệu vẫn bình tĩnh như thế. Nhà có đứa cháu Xú Đản trí nhớ siêu kém nên bà nhìn chuyện ký ức rất thoáng, “Bà dạy con này, người không nhớ ra được thì đừng nghĩ nữa, chuyện không nhớ được thì dứt khoát quên đi. Con nhìn Xú Đản mà xem, ông trời hay lắm, dù trí nhớ kém đến mấy cũng không quên được người quan trọng đâu.”

“Đúng thế, dù con có quên hết mọi người mọi chuyện thì con nhất định vẫn nhớ bà.”

Hỉ Bảo thề thốt đảm bảo, đồng thời cũng nghe lời bà quẳng người quen mặt vừa rồi ra sau đầu.

Sau đó hai người đi chợ, chọn mua rất nhiều rau tươi. Thấy hàng thủy sản có cá tươi sống bèn mua hai con trông rất khỏe lại cân thêm hai bìa đậu phụ rồi về nhà.

Bữa trưa chỉ có hai bà cháu ăn với nhau, rốt cuộc những người khác không bận thì cũng đang ở bên tứ hợp viện.

Trong bữa cơm, bà cụ Triệu đề cập chuyện chuyển nhà.

Bên gần Bắc Đại có hai cái sân nhỏ liền kề nhưng cộng lại cũng chỉ có lèo tèo vài phòng. Bà cụ Triệu muốn ở lại với Hỉ Bảo nhưng bên kia còn ông cụ Tống và những người khác. Hơn nữa Hỉ Bảo không phải sinh viên ngoại trú, ngày thường phần lớn thời gian ở trường nhất là hiện tại áp dụng chế độ nghỉ một ngày một tuần, một tuần bảy ngày Hỉ Bảo ở trường sáu ngày nên không thể để bà cụ Triệu một mình ở cái sân nhỏ này chờ đợi được.

Vì thế, có lý do để chuyển nhà.

“Cái tứ hợp viện ba con mua cũng được đấy. Bà tính rồi, hôm nào bà với ông con dọn sang đó ở, dọn dẹp kỹ phòng của con và ba con, lau chùi phơi phóng cho sạch sẽ. Con ấy à, cứ chiều thứ bảy sang đó. Dù sao bà thấy hai bên cũng không xa lắm. Cái sân này giữ lại, nhỡ có việc gì cần dùng thì về lấy cũng tiện.”

“Thế các bác thì sao ạ?”

Hỉ Bảo tò mò hỏi.

“Già đầu rồi chứ có phải chờ b.ú tí đâu! Bà quản bọn nó làm gì?” Nhắc đến mấy đứa con trai ngốc, bà cụ Triệu lại ghét bỏ ra mặt nhưng vẫn kiên nhẫn giải thích, “Sân nhà thằng Cường to lắm, ở hai nhà thoải mái. Căn hộ của thằng Vĩ thì bảo là mùa đông ở sướng, bình thường ở không hết, tóm lại hai đứa nó tự biết xoay xở.”

Dù chê con trai ngốc nhưng bà cụ Triệu vẫn rất yên tâm về chi cả và chi hai, mấu chốt là bên đó không có ai gây chuyện lại có Tống Cường và Tống Vĩ trấn giữ, vấn đề không lớn.

Hỉ Bảo cũng chỉ thuận miệng hỏi, cô biết rõ năng lực của mình. Đương nhiên người nhà thì nên quan tâm nhưng ai chẳng thạo đời hơn cô? Cho nên nghe bà nội bảo không sao thì cô cũng yên tâm.

“Vâng, con nghe bà tất.”

Dù đã quyết định chuyển nhà nhưng thực tế Hỉ Bảo chẳng phải làm gì cả. Đồ đạc của cô vẫn để bên sân nhỏ này, không cần chuyển đi vì bên kia sẽ sắm mới. Không chỉ cô mà cả ba cô, ông bà nội cũng vậy. Dù đoàn người bà cụ Triệu tay xách nách mang từ quê lên nhưng chiếu trúc chăn đệm chẳng mang theo cái nào, chủ yếu chỉ mang quần áo giày dép bốn mùa cộng thêm bằng khen cúp các loại của Xú Đản gửi về mấy năm nay cùng một số đồ kỷ niệm mọi người không nỡ vứt bỏ.

Công trình trang trí nhà mới, sắm sửa đồ đạc vẫn rất lớn. Cũng may tuy Hỉ Bảo không giúp được gì nhưng bà cụ Triệu không thiếu người sai vặt.

Tống Cường và Tống Vĩ bận rộn, bà cụ Triệu xót cháu không nỡ sai bèn quay sang sai hai ông con trai xoay như chong ch.óng. Chưa đầy một tuần, Tống Vệ Quốc và Tống Vệ Đảng đã sụt mất mấy cân thịt, ai bảo thời tiết này nóng quá cơ chứ?

Thế là chiều thứ bảy tuần đầu tiên, Hỉ Bảo không về sân nhỏ mà bắt xe buýt thẳng đến tứ hợp viện.

Người đáng thương nhất không phải Diệp Nhất Sơn bị tiêu chảy phải truyền nước mấy ngày mà là Mao Đầu bị cả nhà quên lãng. Cậu vẫn như mọi khi, sáng sớm chủ nhật hăm hở đến Bắc Đại, dù đạp xe mướt mồ hôi nhưng đón chờ cậu lại là cánh cửa đóng im ỉm.

Bảo nhà cậu đi đâu rồi? Mao Đầu nhìn hai cái sân liền kề cửa đóng then cài chìm vào suy tư sâu sắc.

Cùng lúc đó bên tứ hợp viện lại là một khung cảnh ấm áp khác.

Hỉ Bảo về nhà chiều qua thì đã đến giờ cơm tối. Ăn bữa cơm đơn giản mà ấm cúng với ông bà xong, cô ngồi xem TV ở nhà chính một lúc thấy muộn rồi nên cũng không đọc sách nữa, đi rửa mặt rồi ngủ luôn.

Đến sáng sớm hôm sau cô nghe thấy tiếng nhạc loáng thoáng bên ngoài, mơ màng mở mắt, vén rèm đầu giường nhìn ra ngoài thì ngẩn người.

Trong sân, cái đài cát-xét nhỏ đang phát nhạc ê a, ông nội nhắm mắt đứng đ.á.n.h Thái Cực quyền còn bà nội mặc bộ đồ hoa hòe hoa sói, đeo cái trống cơm ngang hông đang say sưa nhảy múa.

Hỉ Bảo: “...”

Hình như mình chưa tỉnh ngủ.

Mặt mũi ngơ ngác rời giường, Hỉ Bảo đẩy cửa phòng trừng mắt nhìn cảnh tượng trong sân, dụi mắt không dám tin khẽ gọi:

“Bà nội.”

“Bảo dậy rồi à? Ông già này! Tôi bảo ông vặn nhỏ thôi mà, thấy chưa, làm con bé thức giấc rồi!”

Bà cụ Triệu dừng điệu nhảy quyến rũ lại còn lấy cái dùi trống gõ nhẹ vào người ông cụ Tống.

Ông cụ Tống vẻ mặt vô tội nhìn bà, rồi nhìn Hỉ Bảo:

“Nhỏ thế rồi còn gì, nhỏ nữa tôi không nghe thấy.”

Hỉ Bảo vội nói:

“Không ồn đâu ạ, bình thường đi học con cũng dậy giờ này mà.”

Ngập ngừng một chút, cô bước tới tò mò nhìn bộ đồ của bà nội. Bộ đồ Thái Cực của ông nội thì cô biết rồi, không lạ nhưng của bà nội...

“Bà nội, bà đang làm gì thế ạ?”

“Đẹp không?” Bà cụ Triệu không nói hai lời bỏ mặc ông cụ Tống rồi sán lại gần Hỉ Bảo, dang tay xoay một vòng khoe trọn bộ đồ mới may, “Bà đăng ký tham gia đội trống cơm đấy, đội trống cơm người cao tuổi do Tổ dân phố tổ chức!”

“... Đẹp lắm ạ.”

Hỉ Bảo vẫn còn hơi ngơ ngác, cô nghĩ chắc do mới ngủ dậy đầu óc chưa tỉnh táo.

Nhưng bà cụ Triệu nghe thế thì hăng hái hẳn lên, quay lại quát ông cụ Tống:

“Vặn to lên chút! Để tôi nhảy cho Bảo xem một đoạn!”

Nói nhảy là nhảy, dù dáng múa của bà cụ Triệu thực sự rất bình thường, thậm chí chẳng ăn nhập gì với nhịp điệu nhưng nhìn vẻ mặt tự tin tràn đầy của bà, người xem sẽ theo bản năng nghi ngờ có lẽ tai mình nghe nhầm nhạc.

Sau một đoạn múa trống cơm ngắn, bà cụ Triệu tạo dáng kết thúc, hơi tiếc nuối nói với Hỉ Bảo:

“Bà nhớ bà hai quá, con bảo nếu bà ấy lên đây chẳng phải có thể đi nhảy trống cơm cùng bà sao?”

Hỉ Bảo không biết tiếp lời thế nào, vừa định bảo hay để con đón bà hai lên thì nghe bà cụ Triệu nói tiếp:

“Không có bà hai tám chuyện thế là bà đi tìm mấy bà già hàng xóm, bà còn rủ họ cùng đi đăng ký, không biết cũng chẳng sao, bà dạy! Bảo không biết đâu, mấy chị em già bọn bà chơi với nhau hợp lắm.”

“Thế thì tốt quá, bà có người nói chuyện là được rồi. Không thì tìm mẹ con cũng được mà.”

Hỉ Bảo đề nghị.

“Bà với hai đứa nó chẳng có gì để nói!” Bà cụ Triệu vẫn đầy vẻ ghét bỏ, “Hai đứa nó chỉ biết suốt ngày lải nhải chuyện thằng Cường thằng Vĩ sao chưa tìm được vợ, không thì lại tính chuyện mai mối cho con Mai con Phương, chán c.h.ế.t đi được!... Ái chà, mấy giờ rồi nhỉ? Bà phải đi mua thức ăn đây, Bảo đi cùng không? Gọi cả bà Tạ hàng xóm đi cùng nữa.”

--

Hết chương 121.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.