Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 23.3: “chuyến Săn Cá” Ngoạn Mục (3)
Cập nhật lúc: 20/04/2026 02:36
Bà Triệu chỉ huy như tướng ra trận. Xã viên lại răm rắp nghe theo làm việc hăng say vô cùng.
Triệu Kiến Thiết chạy đến nơi, chưa kịp mở miệng đã bị bà cô chặn họng:
“Mày về trông chừng ở kho, ở đây không cần mày! Sắp xếp người nhận cá, biến đi! Đứng đây làm cái gì, ở đây có cô lo rồi!”
Vừa chạy đến nơi chưa kịp thở đã bị đuổi, Triệu Kiến Thiết ấm ức đi về lòng đầy thắc mắc: Rốt cuộc ai mới là đại đội trưởng?!
Thực ra anh ta nên cảm thấy may mắn vì cán bộ do cấp trên bổ nhiệm, chứ bầu cử dân chủ thì chắc anh ta mất chức từ lâu rồi.
Đại đội 7 bận rộn suốt một tiếng đồng hồ, chạy ba chuyến đến khi hết thùng chứa, bà Triệu mới cho dừng, vớt thêm vài con chốt hạ rồi đàn cá cũng tan.
Chiến dịch bắt cá thành công mỹ mãn. Từ đầu đến cuối Triệu Kiến Thiết không có vai trò gì nhưng anh ta nghe lời về trông kho. Xã viên cũng rất tự giác, nghe lời bà Tống răm rắp, không ai biển thủ cá mang về nhà.
Xong việc, mọi người vây quanh chờ bà Triệu phát biểu.
Bà Triệu ra dáng lãnh đạo:
“Bà con, hôm nay mọi người làm tốt lắm, Đại đội 7 chúng ta phải có khí thế như vậy. Tôi không nói nhiều nữa, giờ bắt đầu chia cá!”
Triệu Kiến Thiết cố chen vào:
“Cô ơi, cháu mới là đại đội trưởng.”
“Mày làm đại đội trưởng cái nỗi gì? Thà để tao làm còn hơn! Mày xem mày có tác dụng gì không? Bảo dẫn người đi theo tao thì đứng ì ra đấy. Không nhờ xã viên giác ngộ cao thì mày có cá mà ăn à? Ăn cám!”
“Không, không phải...”
“Không phải cái gì? Mày còn lý do lý trấu à? Xã viên xông lên hết còn mỗi mày đứng ngây ra. Lần này là công sức của cả đội, mày còn định trừ công điểm à? Trừ tượng trưng thôi, quan trọng là bồi bổ sức khỏe để gặt hái, sức khỏe là vốn quý của cách mạng, có khỏe mới gặt nhanh được!”
“Cái này cháu biết...”
“Biết cái rắm! Năm ngoái Đại đội 7 là đội tiên tiến, năm nay cũng phải thế, không để đội khác vượt mặt! Bà con thấy đúng không?”
“Đúng!!!!!!!!!”
Bà Triệu hô một tiếng, quần chúng hưởng ứng nhiệt liệt. Khí thế khác hẳn buổi họp động viên lúc chiều.
Còn Triệu Kiến Thiết... chán nản, tuyệt vọng, không thiết sống nữa.
Vì là công thần lớn nhất, bà Triệu được chia nhiều cá nhất. Mọi người không ai ý kiến, vả lại cá nhiều quá, nhà nào cũng được chia kha khá, đủ ăn mấy bữa no nê.
Hơn nữa cá thả vào chum nước cũng sống được vài ngày, ăn dần thoải mái.
Về nhà, bà Triệu chọn hai con cá to bảo con dâu làm sạch, nấu món cá hầm dưa muối với bánh bột ngô. Nguyên liệu đơn giản mà hương vị tuyệt vời, thơm nức mũi, chưa lên mâm bọn trẻ đã thèm nhỏ dãi.
Bà Triệu sợ cá nguội bị tanh, chưa vội ăn mà gắp mấy miếng thịt bụng mềm nhất, không xương cho Hỉ Bảo.
“Hỉ Bảo há mồm nào, a, ăn cá...”
Cả nhà không ai nói gì, có thịt ăn là sướng rồi còn đòi hỏi gì nữa? Ai chẳng biết bà cụ thiên vị. Đồ ăn lên mâm, mọi người lao vào gắp cá lia lịa, nhoáng cái hai con cá chỉ còn trơ xương.
Viên Lai Đệ ngớ người. Ở nhà mẹ đẻ cô ta, phụ nữ không được ngồi cùng mâm phải đợi đàn ông ăn xong mới được ăn cơm thừa canh cặn. Nên cô ta không biết tranh cướp, tay chậm miệng vụng, nhìn anh chị gắp nhoay nhoáy mà tức muốn khóc. Nhìn sang chồng, Tống Vệ Dân ăn sùm sụp, chẳng thèm liếc vợ lấy một cái. Biết tính chồng rồi mà cô ta vẫn tức, muốn ăn miếng thịt sao khó thế?
Thực tế, không ai biết ba anh em nhà Tống vừa thoát một kiếp nạn. Nếu không có cá... họ đã bị mẹ xử đẹp rồi.
Biết nói không? Tự dưng nhắc đến lợn rừng làm gì? Còn muốn thêm con nữa để đưa mẹ lên trời à? Bà Triệu tuy chưa tính sổ nhưng đã ghim vào bụng.
Đám xã viên vừa sụt cân giờ lại tròn vo trở lại.
Trừ thanh niên trí thức và nhà họ Viên.
Thanh niên trí thức không đi bắt cá nên không có phần. Không thể trừ vài công điểm tượng trưng mà cho họ mấy chục con cá to được. Nhưng thấy cá nhiều, Triệu Kiến Thiết giữ lại mười mấy con cá nhỏ nhiều xương không ai lấy, coi như làm phúc, trừ ít công điểm chia cho họ.
Ghi nợ, sau vụ gặt trừ.
Nhà họ Viên có đi bắt cá nhưng chỉ có hai ông bà già. Dù cố gắng đến mấy cũng không được chia nhiều. Nhưng như đã nói, chỉ để cho hai thằng con trai ăn thì thừa sức.
...
Lần này, không đợi anh hùng trừ hại đến hỏi, Triệu Kiến Thiết chủ động mang đến một cái chậu tráng men to, hai bánh xà phòng và một cái khăn mặt.
Vì trừ công điểm của xã viên ít quá, không bõ tính toán, mà công lao của bà Triệu lại rõ ràng, cuối cùng quyết định không tính công điểm cho bà, thay vào đó là thưởng hiện vật.
Trong buổi họp động viên chiều hôm sau, Triệu Kiến Thiết dành thời gian khen ngợi bà Triệu trước toàn đội.
Không có bà thì không có bữa cá này!
Thấy bà con sắp kiệt sức, bà đã dũng cảm đứng lên!!
Bà chính là đồng chí tốt của nhân dân, người con ưu tú của Đảng và Nhà nước - Triệu Hồng Anh!!!
Không chỉ Triệu Kiến Thiết khen, xã viên cũng tâng bốc bà lên tận mây xanh. Bà Triệu mặt không đổi sắc, bình thản đón nhận.
Đúng, các người nói không sai, tôi tài giỏi thế đấy!
Suốt buổi bà rất điềm đạm, không kiêu ngạo không tự ti. Khác hẳn hình ảnh bà già hung dữ hôm bắt cá.
Nhưng vừa được khen xong, bà Triệu lại chơi lớn. Trước mặt bao nhiêu người, bà túm lấy Triệu Kiến Thiết dặn dò:
“Mày nhớ đấy, lần sau cô bảo lấy đồ nghề thì lấy ngay, đừng để cô phải giục. Thịt không đợi người đâu! Như lần này đấy, chậm chân là mất phần ngay. Cứ lề mề như mày, đợi cái đầu gỗ của mày thông ra thì cá bị người ta vớt hết rồi!
“Mày đấy! Sao cấp trên lại chọn mày làm đại đội trưởng nhỉ? Thà để ba mày làm còn hơn, ít ra ông ấy còn biết nghe lời!!”
“Không có cô thì cái ghế đại đội trưởng của mày có vững không?! Cô là cô mày, muốn nâng đỡ mày mà mày cứ ì ra. Mày ngốc thì ngốc vừa thôi chứ, sao lại có ý kiến riêng làm gì?!”
Xã viên bên dưới chẳng những không bênh vực đại đội trưởng mà còn hùa theo.
“Đúng! Bà Tống nói gì cũng đúng!”
“Mấy đội bên cạnh canh ở bờ sông cả ngày đêm rồi, chỗ hôm nọ mình bắt cá bị họ chiếm hết!”
“Để bà Tống làm đại đội trưởng cũng được, dẫn dắt bà con ngày nào cũng được ăn thịt!”
Ăn cái rắm!
Triệu Kiến Thiết sắp phát điên nhưng lúc này dường như ai cũng quên mất anh ta mới là đại đội trưởng Đại đội 7, chứ không phải bà Triệu!
Thực ra Triệu Kiến Thiết còn may chán, đại đội trưởng các đội khác còn khổ hơn. Nghe tin Đại đội 7 bắt được cá, họ ngày nào cũng chiếm bờ sông chờ sung rụng. Không những thế, họ còn bắt thanh niên trí thức viết bài diễn văn đọc bên bờ sông, đọc cho ông trời nghe để thấu hiểu nỗi khổ của nông dân, đồng thời thể hiện tinh thần tự lực tự cường cao quý.
Tóm lại là: Chúng tôi đến xin ăn nhưng chúng tôi cũng có lòng tự trọng!
Xã viên Đại đội 7 mấy ngày nay có thú vui tao nhã: cứ đến bữa là bưng bát cá đứng trên cao nhìn xuống bờ sông.
Nghe mấy tên ngốc dưới sông gào thét diễn văn cũng vui tai phết, ăn cơm thấy ngon miệng hơn hẳn.
Bà Triệu nghe chuyện chỉ bĩu môi khinh bỉ. Chiếm sông thì được tích sự gì? Ông trời cho cá không bắt ngay còn đợi ông ấy ship tận nơi à? Lũ ngốc!
...
Khinh bỉ xong lũ ngốc, bà Triệu lại lên huyện.
Cá trong chum nuôi nhiều dễ c.h.ế.t, bà tranh thủ buổi sáng mát trời mang cho con gái hai con to nhất, xâu dây cói xách đi.
Bà tính toán, không nỡ để Hỉ Bảo mặc đồ cũ, kiểu gì cũng phải xin vải của Cúc Hoa. Dù là con gái ruột nhưng đã lấy chồng thì là người ngoài, xin nhiều nhà chồng nó cũng ngứa mắt.
Phải năng đi lại quà cáp, đằng nào nhà cũng thừa cá ăn không hết.
Hôm nay là ngày nghỉ, bà Triệu đến thẳng nhà con gái. Bà từng đến đây rồi nhưng không nhiều lần lắm.
Tống Cúc Hoa đang ở nhà thèm thịt, hai tháng rồi chưa được miếng nào vào mồm. Kết quả thịt đến, hai con cá to đùng.
“Mẹ ơi! Mẹ lại làm gì thế này?”
--
Hết chương 23.
