Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 24: Chiến Tích Của Đại Đội Trưởng
Cập nhật lúc: 20/04/2026 02:36
So với Tống Cúc Hoa hay bị giật mình thon thót, người Tống gia lại bình tĩnh hơn nhiều. Cũng phải thôi, trong lòng họ bà Triệu Hồng Anh là anh hùng trừ hại, một tát c.h.ế.t tươi con lợn rừng cơ mà, mấy con cá tép riu thì bõ bèn gì.
Còn chuyện sao bà Triệu đoán được cá sẽ nhảy lên? Cả Tống gia trừ ông Tống biết sự thật thì đều nhất trí rằng: Người thông minh thì khác! Anh không nghĩ ra chứng tỏ anh ngốc. Người ta đã dắt tay anh đi ăn thịt rồi còn bắt giải thích từ đầu đến cuối à? Ngốc thì ngậm miệng lại, làm nhiều nói ít, cấm có sai!
Sau vụ này mức sống của cả đội được nâng lên vài bậc, đâu đâu cũng thơm nức mùi thịt cá.
Bà Triệu vốn định làm mì trường thọ cho Hỉ Bảo nhưng thấy cá ngon nên đổi sang mì cá. Bà ninh nồi nước dùng cá đậm đà, trần mì sợi nhỏ, chọn phần thịt cá không xương rồi thêm hai miếng đậu phụ non mang từ thành phố về. Món ăn thanh đạm mà ngon tuyệt cú mèo.
Bà Triệu ít khi vào bếp, thi thoảng mới nấu cho Hỉ Bảo. Bà bưng bát mì cá lên nhà trên để nguội bớt rồi bế cháu vào lòng bón cho ăn.
Hỉ Bảo ngoan ngoãn ngồi trong lòng bà nội. Răng con bé chưa mọc hết nên mì được nấu nhừ, sợi mì mềm mại, con bé mím môi nuốt ực một cái là xong. Thịt cá mềm tan trong miệng, đậu phụ cũng ngon, nước dùng ngọt lịm.
Bà Triệu nhìn cái miệng nhỏ nhắn của cháu đóng mở liên hồi mắt híp lại vì cười. Đang đút dở thì thấy ống quần bị kéo, bà nhìn xuống...
Lạt Mao Đầu đang lê la chơi trò lăn lộn dưới đất. Đang chơi hăng say bỗng ngửi thấy mùi thơm, nó bò hì hục đến cạnh bàn vịn chân bàn đứng dậy, ngước mắt nhìn chằm chằm bát mì trên tay bà nội, nước miếng ròng ròng xuống đất.
Bà Triệu quay lại nhìn thấy cảnh này suýt đ.á.n.h rơi bát mì gào lên:
“Vợ thằng Cả đâu! Trương Tú Hòa mau ra đây! Cho con cô ăn cái gì đi!”
Trương Tú Hòa đang lúi húi dưới bếp, cô đâu được như bà Triệu chỉ chăm chăm lo cho Hỉ Bảo mà còn phải lo cơm nước cho cả nhà. Nghe tiếng gọi, cô vội múc nửa bát cháo cá, vớ cái khăn lau qua mặt mũi cho con rồi bón lấy bón để.
Bà Triệu nhìn mà ngán ngẩm. Bà tự kiểm điểm, dù có thiên vị Hỉ Bảo nhưng bà đâu để người nhà c.h.ế.t đói nhất là Mao Đầu, Hỉ Bảo có gì ăn nó cũng có phần thậm chí còn nhiều hơn. Thế mà sao nó cứ như con ma đói thế không biết?
Nhìn Hỉ Bảo xem, ăn từng miếng nhỏ nhẹ nhàng, ngon lành mà đẹp mắt. Quay sang nhìn Mao Đầu, ôi trời ơi, há mồm to tướng như hố b.o.m, mẹ xúc không kịp là gào lên, ăn hùng hục như hổ đói, nửa bát cháo vơi đi trông thấy.
“Ăn từ từ thôi, ai tranh của mày đâu mà vội?”
Bà Triệu chướng mắt thằng cháu quá thể. Nhà họ Tống có tiếng sung túc trong đội, ăn uống không lo thế mà thằng cháu cứ như c.h.ế.t đói năm nào không bằng. Người ngoài nhìn vào lại tưởng bà ngược đãi cháu.
Muốn quay đi chỗ khác cho đỡ ngứa mắt nhưng cái bàn bé tẹo, Mao Đầu lại đứng ngay cạnh, Trương Tú Hòa bưng bát đến cũng ngồi ngay đấy bón. Hai đứa trẻ sát sạt nhau, tiếng Mao Đầu ăn cháo xì xụp vang lên bên tai khiến bà không nhịn được lại liếc nhìn.
Liếc một cái, lại liếc cái nữa bà Triệu buột miệng:
“Quần áo mới mẹ bảo may cho nó đâu? Sao không mặc?”
Lúc này Mao Đầu vẫn mặc cái áo bao tải cũ, tuy xấu nhưng nhìn quen mắt cũng đỡ.
“À, thằng bé nghịch quá mẹ ạ. Quần áo mới màu sáng, nó mặc thì ngày con phải giặt ba bốn lần làm con không xoay xở kịp. Thôi để dành Tết nhất đi chơi thì mặc.”
Trương Tú Hòa nói dối không chớp mắt, thực ra cô thấy thằng con nên mặc đồ tối màu rộng thùng thình để che bớt cái xấu đi!
Bà Triệu bĩu môi:
“Tết nhất mặc cái của nợ này á? Mặc ra đường người ta cười cho thối mũi! Chưa thấy thằng trẻ con nào mặc đồ đẹp vào còn xấu hơn ở truồng.”
“Thì thế, nó xấu đau xấu đớn mà mẹ!” Là mẹ ruột nhưng Trương Tú Hòa không bênh con mà còn đ.â.m thêm nhát nữa, “Cũng may là con trai.” Cô xúc thìa cháo cuối cùng nhét vào mồm con, đặt bát xuống rồi lấy khăn lau mặt cho nó như lau bàn, xong việc!
Vừa lúc bà Triệu cũng bón xong cho Hỉ Bảo. Thấy cháu ăn no, bà quay sang nhìn Mao Đầu rồi đưa bát đũa cho con dâu, không cho hai đứa chơi cùng nhau mà dỗ:
“Hỉ Bảo à, bà đưa con đi hóng mát nhé?”
Không thể để hai đứa này gần nhau được, nhỡ bệnh xấu lây lan thì c.h.ế.t.
Nhờ có cá ăn, không khí trong đội vui vẻ hẳn lên. Cũng phải thôi, no cơm ấm cật mới có sức mà c.h.é.m gió chứ, đói meo mốc thì sức đâu mà nói chuyện?
Cá khác thịt lợn ở chỗ mang về vẫn còn sống. Nhà nào cũng có chum vại, không thì chậu gỗ thùng tôn. Tìm chỗ râm mát, thả thưa một chút, chịu khó thay nước thì nuôi được vài ngày.
Không phải ăn vội, mọi người bắt đầu tính toán đường dài. Sắp gặt hái rồi, phải ăn dè sẻn tích cốc phòng cơ, chứ ăn hết một bữa thì lấy sức đâu mà làm việc nặng?
Thế là đội lại có chủ đề mới: làm sao chế biến cá để ăn được nhiều nhất. Đầu tiên là nấu canh cá thả dưa muối, ăn thịt cá trước, ăn dưa sau, xương cá lọc ra, nước canh chan mì hoặc ngâm bánh ngô. Có bát canh cá ngọt lừ, bánh ngô khô khốc cũng thành mỹ vị. Tôn chỉ là: không lãng phí dù chỉ một giọt.
Ngày nào gặp nhau câu cửa miệng cũng là:
“Hôm nay ăn cá chưa?”
Trong đội vui như Tết nhưng đội 8 hàng xóm thì đỏ mắt ghen tị.
Tội nghiệp nhất là họ. Con sông này gần đội 8 hơn, họ ra lấy nước giặt giũ suốt ngày mà bao năm nay, từ sau nạn đói vét sạch cả rễ cây ngọn cỏ, cá tôm cũng tiệt nọc. May lắm mới vớ được con cá tép bằng ngón tay.
Ai ngờ ông trời ngẫu hứng phát chẩn một lần thì họ lại chậm chân. Định bụng canh ở bờ sông chờ đợt sau nhưng...
Không có lần sau đâu. Hỉ Bảo ngày nào cũng được ăn cá, con bé chán rồi, ít nhất trong thời gian ngắn sẽ không gọi cá nữa.
Trời nắng chang chang, hai bên bờ sông trống huơ trống hoác. Dân đội 8 kiên trì canh me mấy ngày, mắt không rời mặt nước, trố lồi cả mắt mà chẳng thấy vảy cá nào. Đã thế dân đội 7 lại còn trêu ngươi, ngày nào cũng ra sông khoe hôm qua ăn gì, hôm nay ăn gì, mai ăn gì, lấy nước xong là cắp đ.í.t đi về...
Thế khác nào xát muối vào tim người ta? Quá đáng lắm!
Người ta ăn thịt bóng nhẫy mồm mép, mình thì lương thực thô cũng chẳng đủ no. So sánh thế này tức c.h.ế.t người ta mất. Cuối cùng dân đội 8 đành bỏ cuộc. Không bỏ không được, sắp gặt hái rồi, việc ngập đầu mà dân tình đói lả, một người làm không nổi, hai ba người mới xong việc, nhân lực đâu ra mà canh cá?
Trong khi các đội khác cắm đầu làm việc thì công xã lại triệu tập họp hành.
Triệu Kiến Thiết diện bộ quần áo vợ mới may, kẹp sổ sách b.út mực lên công xã. Các đội trưởng khác sợ họp như sợ cọp vì nợ nần chồng chất, xã viên đói kém không có sức làm. Kêu gọi phấn chấn tinh thần đón vụ gặt nhưng bụng đói thì tinh thần đâu ra?
Triệu Kiến Thiết thì khác. Ở đội anh ta lép vế trước bà cô nhưng bà cô lại ít ra ngoài, chẳng giao du với ai. Nên mỗi lần ra khỏi đội, Triệu Kiến Thiết tự tin hẳn lên, cảm giác mình khác bọt so với đám còn lại. Anh ta gánh vác trọng trách c.h.é.m gió vinh quang, quyết tâm cho thiên hạ biết đội mình tài giỏi thế nào.
Tất nhiên anh ta không cướp công của bà cô nhưng cũng biết cách tô vẽ cho bản thân.
Ví dụ như chuyện bắt cá. Qua lời anh ta, câu chuyện biến tấu đi chút ít. Đại ý là anh hùng trừ hại Triệu Hồng Anh thấy bà con vất vả quá bèn kêu gọi mọi người ra sông bắt cá. Anh ta với tư cách đại đội trưởng đã đồng ý ngay tắp lự, đích thân dẫn quân ra trận, kịp thời tóm gọn đàn cá trước khi chúng bơi mất, giúp cả đội cải thiện bữa ăn bồi bổ sức khỏe chuẩn bị cho vụ gặt sắp tới.
Trong cuộc họp trước vụ gặt, Triệu Kiến Thiết c.h.é.m gió phần phật khiến cán bộ công xã cảm động rưng rưng. Thời buổi khó khăn, cấp trên sợ nhất cấp dưới chỉ biết há miệng chờ sung. Họ đ.á.n.h giá cao những đồng chí biết tự lực cánh sinh như Triệu Kiến Thiết.
Cán bộ công xã lần lượt hỏi thăm tình hình hoa màu từng đội. Vất vả cả năm chỉ trông vào vụ này, bài học năm ngoái còn đó, năm nay tuyệt đối không được để xảy ra sự cố.
Các đội trưởng khác ậm ừ gật đầu, lòng đầy lo lắng. Riêng Triệu Kiến Thiết vỗ n.g.ự.c cam đoan hoàn thành nhiệm vụ, nộp đủ thuế lương thực đúng hạn.
Tiếng tăm Triệu Kiến Thiết vang dội khắp công xã Hồng Kỳ. Không chỉ được cấp trên khen ngợi, các đội khác cũng kéo đến học hỏi kinh nghiệm. Nhất thời anh ta nổi như cồn.
Nhưng cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra. Tin tức truyền về đến tai xã viên đội 7.
Người ta hỏi:
“Đại đội trưởng các ông tài thế thật à? Sướng thật đấy, ước gì đội tôi cũng có người tài như thế.”
Mấy anh chàng thật thà định phản bác thì bị người nhanh trí bên cạnh bịt mồm, gật đầu lia lịa:
“Đúng đúng đúng, đại đội trưởng chúng tôi tài lắm, theo anh ấy là có thịt ăn, đời lên hương ngay!”
Người chậm tiêu hơn chút giờ cũng hiểu ra, hùa vào lấp l.i.ế.m:
“Đúng đấy, nhờ đề xuất của bà Tống và quyết sách sáng suốt của đại đội trưởng mà chúng tôi mới được bữa cá tẩm bổ trước vụ gặt.”
Cả đám nhao nhao:
“Chuẩn luôn, đại đội trưởng tài ba!”
Người đội khác nghe mà thèm rỏ dãi.
Khách đi rồi, có người thật thà vẫn thắc mắc:
“Đại đội trưởng rõ ràng chỉ biết ngáng chân, có làm được tích sự gì đâu? Không nhờ chúng ta nghe lời bà Tống thì lấy đâu ra cá mà ăn? Bà Tống còn bảo đại đội trưởng ngốc mà.”
“Ông mới ngốc ấy!” Người khôn ngoan vỗ đầu anh ta cái bốp, “Để người ta biết đại đội trưởng đội mình ngốc thì ông mát mặt lắm đấy? Dù sao họ cũng là cô cháu ruột thịt, phân chia rạch ròi làm gì?”
Hình như cũng có lý...
Kẻ ngốc cuối cùng cũng bị thuyết phục. Nhưng không ai để ý, Triệu Kiến Thiết đã đứng gần đó từ bao giờ và nghe trọn câu chuyện. Vừa nãy sướng bao nhiêu thì giờ đắng lòng bấy nhiêu.
Triệu Kiến Thiết: “………” Thôi kệ, ít ra cũng giữ được thể diện với người ngoài còn trong đội thì ai lạ gì ai nữa?
--
Hết chương 24.
