Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 133.1: Chuyện Hôn Nhân Của Xú Đản (1)
Cập nhật lúc: 08/05/2026 09:03
Với chuyện hôn nhân đại sự của con cháu, bậc trưởng bối thật lòng thương yêu đều sẽ vui vẻ chúc phúc trừ khi đối phương quá tệ hại mới phải đứng ra ngăn cản. Trong tình huống bình thường, người lớn luôn mong muốn con cháu mình được hạnh phúc.
Đương nhiên, cũng không loại trừ những người trời sinh đã ghét con dâu cháu dâu nhưng loại người này tuyệt đối không tồn tại ở Tống gia.
Đừng nói đến bà cụ Triệu hay Trương Tú Hòa, ngay cả người có vẻ không đáng tin cậy nhất là Viên Lai Đệ, dù bà ta phản đối Đầu Bẹp yêu đương nhưng là phản đối việc yêu đương sớm ảnh hưởng học hành chứ không phải nhắm vào cô gái kia. Trong mắt bà ta thì Đầu Bẹp phải công thành danh toại mới có tư cách thành gia lập thất.
Đầu Bẹp: “...”
Tạm gác chuyện bên đó sang một bên và quay lại với bà cụ Triệu. Hai chị em Hỉ Bảo thì thầm to nhỏ, bà đứng ngay trước mặt mà tai lại không điếc, làm sao không nghe thấy? Vừa nghe xong thì khóe miệng bà giật giật, định mở miệng phản bác nhưng lại nuốt xuống. Nghĩ đến những chuyện đã qua, bà quyết định đặt thêm chút niềm tin vào ông trời.
“Có đi hay không đây? Nhanh lên! Có chuyện gì lát nữa từ từ nói.” Bà cụ Triệu dứt khoát cắt ngang cuộc đối thoại của hai chị em, mỗi tay túm một đứa, “Đi!”
“Vâng vâng, bà đừng giận.”
Xú Đản bất đắc dĩ kết thúc chủ đề, ngoan ngoãn dẫn bà và chị ra sân tập ngoài trời.
Nói thế nào nhỉ, con gái mười tám không ai xấu huống chi cô bé kia mới mười sáu đang độ tuổi trăng tròn, dù nhan sắc không quá xuất sắc nhưng tuyệt đối không xấu. Dưới ánh mặt trời rực rỡ, cô bé toát lên vẻ thanh xuân tràn đầy sức sống. Dù chưa tiếp xúc nhưng ấn tượng đầu tiên vẫn rất tốt: một cô bé hoạt bát, cởi mở, tích cực.
Yêu cầu của bà cụ Triệu với mấy đứa cháu trai đã hạ xuống mức thấp nhất, đặc biệt là với Xú Đản. Nghĩ mà xem, Xú Đản đến giờ còn chưa nhận hết mặt người nhà còn trông mong gì hơn ở nó?
“Ừ, cũng được đấy, xứng để con làm hỏng đời người ta.” Bà cụ Triệu liếc xéo Xú Đản thấy thằng cháu phồng má trợn mắt nhìn mình, bà nghĩ nghĩ rồi sửa lại, “Nhớ đối tốt với con gái nhà người ta. Nhưng mà hình như giờ có luật gì đó, tuổi này đã được yêu đương chưa nhỉ? Bảo à!”
“Nữ hai mươi, nam hai mươi hai mới được kết hôn, còn thiếu vài tuổi nữa ạ.”
Hỉ Bảo rất muốn nhắc bà nội là luật hôn nhân mới không phải mới ban hành nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng không sai. Trước kia ở quê, mấy ai lên thành phố đăng ký kết hôn đâu? Toàn là bà mối làm mai, ăn hỏi xong là về ở với nhau. Tống gia trừ Xuân Lệ có giấy đăng ký kết hôn ra thì những người khác đều không có.
Thực tế nếu không vì lý do này thì đám thanh niên trí thức năm xưa cũng không dễ dàng bỏ đi như vậy. Nếu có giấy đăng ký thì là ly hôn, còn chỉ làm đám cưới thì chẳng có chút ràng buộc pháp lý nào.
Bà cụ Triệu cũng hiểu thời đại này khác xưa, ngay cả chuyện đính hôn sớm như ngày trước giờ cũng không còn nhiều ý nghĩa. Nhưng nghĩ lại điều kiện nhà mình cũng tốt, chỉ cần cô bé kia không chê Xú Đản ngốc thì mọi chuyện đều dễ nói.
Bà cụ Triệu nghĩ thông suốt rồi bắt đầu lải nhải dặn dò Xú Đản. Người ta tập luyện hai tiếng thì bà lải nhải hai tiếng, nói đến mức đầu Xú Đản ong ong, nhìn bà nội với ánh mắt đờ đẫn.
Cuối cùng cũng đợi được đến khi buổi tập kết thúc, nhân lúc bà cụ Triệu mải đ.á.n.h giá cô bé kia, Hỉ Bảo ghé tai Xú Đản thì thầm:
“Em nhớ được bao nhiêu?”
“Phải đối tốt với con gái nhà người ta...” Mắt Xú Đản quay vòng vòng như nhang muỗi, ngoài câu đó ra cậu chẳng nhớ thêm được gì, “Hết rồi phải không?”
May mà lúc này bà cụ Triệu đang dồn sự chú ý vào sân tập, thấy cô bé kia đi về phía này, bà cười tít mắt vui mừng hệt như lúc gặp lại Hỉ Bảo sau bao ngày xa cách.
Hỉ Bảo nhìn bà nội đầy thương cảm. Nhìn xem, bà nội bị ép đến mức nào rồi, chắc phải lo lắng chuyện cháu trai ế vợ lắm. Lại liếc nhìn Xú Đản đang ngơ ngác, cô liền thở dài:
“Thôi để lát nữa bảo mẹ nói với em, kẻo em lại quên.”
Xú Đản gật đầu lia lịa.
Trước kia nghe mẹ sau này nghe vợ, Xú Đản thấy câu này chẳng có gì sai. Còn chuyện mẹ chồng nàng dâu có mâu thuẫn hay không thì không nằm trong phạm vi suy nghĩ của cậu.
Thực tế Trương Tú Hòa cũng chẳng hơi đâu đi so đo với con dâu. Thay vì làm mấy chuyện tốn công vô ích đó thì bà thà đi hành hạ thằng con trời đ.á.n.h Tống Cường còn hơn. Nhìn xem, đều là con cháu Tống gia, Mao Đầu và Xú Đản đều có nơi có chốn mà sao Tống Cường vẫn vườn không nhà trống? Tuy mẹ chồng không cho bà tùy tiện làm mai, càng phản cảm chuyện gả thấp con gái nhưng đâu có cấm bà quản thúc con trai? Sau khi buông bỏ được hai mối lo lớn, lại cố tình lờ đi chuyện hôn nhân của Xuân Mai và Hỉ Bảo, Trương Tú Hòa quyết tâm chấn chỉnh Tống Cường. Vừa hay năm nay nó ở lỳ Bắc Kinh, lúc này không ra tay thì đợi sang năm nó lại trốn mất à?
Trên đường về Hỉ Bảo hỏi bà cụ Triệu có hài lòng với bạn gái của Xú Đản không. Bà cụ cân nhắc hồi lâu mới miễn cưỡng nặn ra một câu:
“Con bé đó cũng được, trừ mắt nhìn người hơi kém ra thì cái gì cũng ổn.”
Hỉ Bảo hoang mang, cảm giác câu này nghe quen quen, hình như trước kia bà nội cũng từng nói rồi thì phải.
“Con bé bảo với bà là nhà nó ở nông thôn, hỏi bà có chê không? Bà có gì mà chê? Nhà mình đời đời đều là nông dân chân lấm tay bùn cả. Bà bảo nó hôm nào hai nhà gặp mặt không thì để nhà mình sang thăm, nó bảo phải xem lãnh đạo có cho nghỉ không... Bà thấy đều được cả, tuổi nhỏ không quan trọng, đi sớm chút tỏ rõ thành ý nhà mình. Nếu bên kia chưa ưng thì để thư thư cũng được.”
Bà cụ Triệu đương nhiên hiểu thời đại thay đổi nhưng tư tưởng cũ vẫn còn, bà luôn cảm thấy chuyện hai đứa trẻ nói với nhau chưa chắc chắn, ít nhất người lớn hai bên cũng phải gặp mặt một lần.
Thực ra phiền toái nhất là Xú Đản tuy đã thành niên nhưng tâm tính vẫn như trẻ con, còn cô bé kia thì nhỏ tuổi thật.
Hai đứa trẻ con yêu nhau, bảo làm cha làm mẹ không hoảng sao được? Nhà bà có con trai còn hoảng, ba mẹ ông bà cô bé kia chắc lo sốt vó. Gặp mặt, ăn bữa cơm, tốt nhất tìm người quen biết cả hai bên làm chứng rồi đính hôn gì đó, rốt cuộc thời đại có tiến bộ thì truyền thống cũng không thể bỏ hết được.
Bà cụ Triệu suy tính rất nhiều. Vừa hay trên xe buýt vắng người lại ngồi tít phía sau, bà hạ giọng kể hết dự định của mình cho Hỉ Bảo nghe. Không phải muốn bàn bạc gì với cháu gái mà nói ra cho yên tâm, hơn nữa bà cũng muốn tranh thủ tiêm phòng cho Hỉ Bảo để con bé này hiểu tìm đối tượng không phải chuyện đơn giản.
Hỉ Bảo nghe như vịt nghe sấm nhưng vì tin tưởng bà nội nên bà nói câu nào cô gật đầu câu nấy, nhìn qua là biết ngay vẻ mặt mờ mịt của cô.
“Bảo à, con còn nhớ mấy năm trước trong thôn mình có không ít thanh niên trí thức không? Giờ chẳng còn mấy mống, loại lòng lang dạ thú thì bỏ vợ bỏ con chạy mất, loại có chút lương tâm thì đi rồi mỗi tháng gửi ít tiền về. Cô con gái của Đồng gia cạnh thôn mình coi như số tốt, chồng nó lúc đầu cũng bỏ đi, hai năm sau quay lại đón cả hai mẹ con đi giờ thành người thành phố...”
“Bà nói với con những chuyện này không phải để tán gẫu mà muốn con hiểu kết hôn không phải chuyện hai người quyết định là xong. Ba mẹ họ hàng không biết gì thì chuyện sao thành được? Cô con gái của Đồng gia ấy, nếu không phải chồng nó có chút bản lĩnh kiếm được tiền và kiên quyết từ chối hôn sự gia đình sắp đặt rồi quay lại đón vợ con thì sao được như bây giờ? Nhưng dù vậy, năm ngoái bà còn nghe bà Đồng kể là con gái lên thành phố cũng khổ, mẹ chồng chị em dâu cô em chồng đều không thích người nhà quê nên sống cũng khó khăn.”
“Theo bà ấy à, nếu muốn yêu đương thì sớm muộn gì ba mẹ cũng phải gặp mặt. Gặp sớm xong sớm, có gì không ưng thì nói thẳng ra, giải quyết được thì bà giải quyết, không được thì chia tay sớm cho đỡ khổ lại đỡ tốn tiền. Bảo, con thấy đúng không?”
Hỉ Bảo nhanh nhảu đáp:
“Đúng ạ, bà nói gì cũng đúng.”
Bà cụ Triệu cạn lời lườm cháu gái, thầm nghĩ: Cái con bé nịnh bợ này, bà đang thuyết giáo cho con đấy!
Lúc này Hỉ Bảo lại hỏi:
“Nhưng nếu mẹ con và mọi người không rảnh thì sao ạ?”
Tống Vệ Quốc và Tống Vệ Đảng đã giúp việc cho nhóm Tống Cường gần một năm, Trương Tú Hòa và Vương Bình cũng bận rộn theo con gái. Không phải thực sự có nhiều việc đến thế mà là con người ta bận rộn thì tinh thần phấn chấn hơn, vả lại họ cũng là những người không chịu ngồi yên.
“Thông gia gặp mặt chuyện lớn thế này mà không rảnh?” Bà cụ Triệu trừng mắt, sát khí đằng đằng, “Lát về bà gọi điện cho thằng Cường, cả con Cúc Hoa nữa, việc riêng của mình có tự lo được không? Cho nghỉ, không cho nghỉ bà đến làm thay chúng nó!”
Hỉ Bảo lặng lẽ ngậm miệng, cảm thấy mình có thể vừa gây họa cho anh cả và cô út.
Quả nhiên về đến nhà việc đầu tiên của bà cụ Triệu không phải xuống bếp nấu cơm như mọi khi, mà là chộp lấy điện thoại oanh tạc một trận tơi bời.
Đến khi Hỉ Bảo pha xong cốc trà kỷ t.ử mang lên nhà chính thì bà cụ Triệu vừa đặt điện thoại xuống. Chưa đợi Hỉ Bảo thắc mắc sao bà xong nhanh thế bà đã chủ động giải thích.
