Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 133.2: Chuyện Hôn Nhân Của Xú Đản (2)

Cập nhật lúc: 08/05/2026 09:03

“Một lũ thỏ đế, bản lĩnh thì lớn mà gan thì bé tí. Bà mới nói hai câu đã rén ngay rồi.” Bà cụ Triệu nhận cốc trà từ tay Hỉ Bảo, uống hai ngụm rồi cảm thán, “Rốt cuộc vẫn là Bảo của bà tốt nhất! Còn cái điện thoại này cũng tốt, tìm người tiện thật.”

Hỉ Bảo cúi đầu nhìn mình rồi lại nhìn cái điện thoại trên bàn trà, một lát sau lặng lẽ dời mắt đi.

“Được rồi, giờ giải quyết xong hai vấn đề khó khăn nhất rồi. Nghe người yêu thằng Xú Đản bảo con bé cũng ưng, ba mẹ nó cũng biết chuyện. Hôm nào hai nhà gặp nhau nói chuyện là xong, đến lúc đó bà cũng đi kẻo thằng Vệ Quốc ăn nói vụng về lại đắc tội thông gia tương lai. Đúng rồi, người trung gian tìm ai bây giờ?”

Bà cụ Triệu bắt đầu lo lắng.

Ở quê làm mai mối phải có người giới thiệu, không nhất thiết là bà mối chuyên nghiệp nhưng người giới thiệu có vai trò rất quan trọng.

Người này sẽ đứng ra vun vào cho hai bên giúp sắp xếp thời gian địa điểm gặp mặt, thậm chí đến lúc ăn hỏi, cưới xin vẫn đóng vai trò then chốt. Đương nhiên vì người ta bỏ công sức nên khi hỉ sự thành, nhà trai nhà gái đều sẽ có quà cảm ơn. Có nơi tặng quà bánh, giày dép, có nơi tặng phong bao lì xì. Chuyện này có thể thương lượng, rốt cuộc mười dặm khác phong tục và bà cụ Triệu sẵn sàng nhập gia tùy tục.

Nhưng người giới thiệu tìm đâu ra bây giờ?

“Tìm huấn luyện viên đi ạ.”

Hỉ Bảo buột miệng.

Bà cụ Triệu ban đầu ngớ ra, ngay sau đó vỗ tay cái đét:

“Hay! Sao bà không nghĩ ra nhỉ? Vốn đang nghĩ hai nhà xa nhau thế này tìm đâu ra người quen cả hai bên. Huấn luyện viên tốt, huấn luyện viên hợp lý, cứ thế mà làm!”

Hỉ Bảo há miệng định nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi. Sao cô có cảm giác hôm nay mình nhắc đến ai là người đó xui xẻo thế nhỉ? Đầu tiên là anh cả và cô út, giờ đến huấn luyện viên đội điền kinh...

Ách, thôi cô cứ im lặng là vàng.

...

Thực ra gia đình người yêu Xú Đản không khó đối phó như bà cụ Triệu nghĩ. Thời đại này những gia đình sẵn sàng gửi con đi làm vận động viên đa phần đều ở nông thôn hoặc gia cảnh cực kỳ khó khăn. Vinh dự quốc gia rất quan trọng nhưng gia đình bình thường vẫn xót con chịu khổ, ai chẳng biết làm vận động viên vất vả thế nào.

Nhà cô bé kia không chỉ ở nông thôn mà còn nghèo hơn Tống gia nhiều. Ít nhất xã Hồng Kỳ nơi Tống gia ở còn gần huyện lỵ, đi bộ nửa tiếng là tới. Chứ nhà bên kia ở vùng núi hẻo lánh, đất ít lại cằn cỗi còn bữa đói bữa no. Nghe tin con gái được lãnh đạo về trường tuyển chọn, sau này được nhà nước nuôi thì gia đình không nói hai lời cho đi ngay. Với họ, chịu khổ còn hơn chịu đói, ít nhất nhà nước còn lo cơm no!

Bên kia cũng không có ý định bán con gái, chỉ lo con gái đã lớn đợi giải nghệ khéo thành gái lỡ thì? Chi bằng tìm người trong đội luôn cho xong. Lại nghe bảo con gái tự tìm được người yêu, là nhà vô địch từng lên TV thế là ưng thuận ngay.

Chỉ hai ngày sau hai bên đã bắt liên lạc, ý tưởng hoàn toàn ăn khớp tiện thể cùng nhau lên án luật hôn nhân không đáng tin cậy (chưa đủ tuổi kết hôn). Nhưng không sao, không đăng ký được thì đính hôn trước, làm mâm cỗ thế chẳng phải cũng như kết hôn rồi sao?

Hỉ Bảo chưa kịp đi du lịch cùng ba và ông bà nội thì hai bên đã chốt ngày. Tống gia hoàn toàn phối hợp nhưng nhà gái bận việc đồng áng nên hẹn sau vụ thu hoạch sẽ gặp mặt, bảo hai đứa trẻ xin nghỉ phép không cần về quê, cứ làm bữa cỗ ở Bắc Kinh là được.

Xác định xong xuôi, đoàn du lịch Tống gia mới chính thức khởi hành.

Giữa tháng 7 đi chơi, đến đầu tháng 8 mới về. Về đến nơi Hỉ Bảo mới giật mình phát hiện họ hình như đã bỏ lỡ ngày thành lập quân đội 1/8.

“Ba, quân khu của ba không có việc gì ạ?”

“Quên không nói với con, ý cấp trên là năm nay không tổ chức rầm rộ mà để sang năm làm lớn, còn phải chuẩn bị duyệt binh hoành tráng nữa. Cho nên lần này về xong e là phải đến sang năm ba mới rảnh được. Bảo à, Xú Đản cưới vợ không sao nhưng con đừng có lấy chồng sớm thế nhé, ít nhất cũng phải đợi hai năm nữa.”

Tống Vệ Quân tính toán sau vụ thu hoạch chắc ông không xin nghỉ được, tiếc là lễ đính hôn của đứa cháu đầu tiên ông không tham dự được nhưng may mắn là cháu trai, chứ nếu là con gái đính hôn mà ông vắng mặt thì t.h.ả.m quá.

Vừa mới tính toán thế Tống Vệ Quân đã bị ám toán.

Bà cụ Triệu vỗ bốp một cái vào lưng ông:

“Nói luyên thuyên cái gì đấy!”

Tống Vệ Quân đã sớm nghe tiếng bước chân của mẹ già nên không tránh liền ăn trọn cú đ.á.n.h, quay lại oan ức hỏi:

“Con làm sao? Nếu con gái con lấy chồng mà con không xin nghỉ được thì mẹ bảo có khó coi không?”

“Chỉ vì anh không xin nghỉ được mà bắt con Bảo đừng lấy chồng à?” Bà cụ Triệu trừng mắt, tay vẫn vỗ đồm độp vào lưng con trai, “Anh nói lại xem! Nghĩ kỹ rồi hẵng nói!”

“Bà nội, không sao đâu, ba không rảnh thì con không...”

“Con đợi đấy cho bà!”

Bà cụ Triệu hoảng hồn. Người khác không biết chứ bà còn lạ gì cái miệng con Hỉ Bảo? Tuy ông trời cưng chiều nó thật nhưng nhìn những chuyện trước kia thì cưng chiều quá mức rồi, bất kể tốt xấu đều linh nghiệm cả. Kêu vài tiếng thịt thịt thịt là có ngay con lợn rừng lao xuống, cũng không sợ con bé bội thực mà c.h.ế.t. Cho nên bà phải kiểm soát mức độ này.

Hỉ Bảo chớp mắt vô tội, ngoan ngoãn đáp:

“Vâng, con nghe bà tất.”

Được lời chắc chắn, bà cụ Triệu mới thở phào nhẹ nhõm, quay sang mắng con trai út:

“Uổng công mẹ thương anh, anh dám nói hươu nói vượn thế à? Rượu đính hôn thằng Xú Đản anh thích đến hay không thì tùy, dù sao nó cũng chẳng nhớ anh. Nhưng sau này Hỉ Bảo mà có người yêu, anh dám không đến thì biết tay tôi!!”

Tống Vệ Quân nhìn bà mẹ già đang nổi cơn tam bành như muốn ăn tươi nuốt sống mình rồi liếc nhìn cô con gái ngoan ngoãn, không chút do dự đưa ra quyết định:

“Vâng, nghe mẹ tất.”

Mẹ là nhất, mẹ quyết định!

Hôm sau Tống Vệ Quân chuồn lẹ. Ông cảm thấy sâu sắc rằng quân đội vẫn hợp với mình hơn. Trước kia mười năm tám năm mới về nhà một lần, mẹ ông thân thiết biết bao. Nhìn bây giờ xem, tuy cũng nửa năm mới gặp nhưng rõ ràng mẹ ông đã chán ông rồi.

Haizz, thôi về tiếp tục huấn luyện đám tân binh kia vậy.

Chưa nói đến việc đám tân binh sẽ phải đối mặt với huấn luyện viên quỷ súc hơn xưa thế nào, chỉ biết Mao Đầu tranh thủ lúc nghỉ quay chạy về nhà đã sụp đổ.

Cậu đang đóng bộ phim điện ảnh chủ đề chính lấy nguyên mẫu từ Tống Vệ Quân, lịch trình vốn rất gấp, không chỉ phim của cậu mà các phim khác cũng thế. Tuy nhiên sau khi bấm máy không lâu thì cấp trên điều chỉnh kế hoạch, có lẽ vì phát hiện vấn đề thời gian, quyết định lùi lịch chiếu lại từ 1/8 sang dịp Quốc khánh.

Phim chưa quay xong, chỉ là sắp tới phải đi quay ngoại cảnh nên cậu về nhà lấy đồ tiện thể chào hỏi mọi người.

Kết quả cậu nghe tin trong nhà sắp làm cỗ mừng.

Mao Đầu: ...???

Không dám tin, cậu chạy đi tìm em gái. Thấy Hỉ Bảo vẫn yên tĩnh đọc sách và ghi chép trong thư phòng thì lòng cậu bình tĩnh lại đôi chút:

“Bảo à! Bà nội lừa anh đấy, bà bảo sau vụ thu hoạch sẽ làm cỗ mừng cho Xú Đản, nói linh tinh gì thế không biết? Xú Đản ấy à! Nó mới bao lớn! Còn nhỏ hơn anh một tuổi! Sao có thể làm cỗ mừng được?”

Hỉ Bảo đặt quyển sách xuống, không quên kẹp chiếc thẻ đ.á.n.h dấu thơm mùi mực vào. Xong xuôi cô quay đầu lại giật mình thon thót, sau đó buồn bực hỏi:

“Anh, anh lại sang đoàn phim Tây Du Ký à?”

“Nói bậy bạ gì đấy? Anh đang diễn chú tư mà? Anh nói cho em biết, đoàn phim bảo anh làm họ đỡ lo nhất đấy, chẳng cần hóa trang cũng ra cái vẻ mặt xám mày tro rồi.”

Mao Đầu nói với vẻ tự đắc, trong khi các chiến hữu phải dặm phấn bôi tro lên mặt thì mình cậu mặt mộc ra trận, tự tại biết bao.

“Ba em đâu có mặt xám mày tro.”

Hỉ Bảo muốn minh oan cho ba.

“Biết chứ! Nhưng đó là lúc chú ấy về thăm em mà? Trước khi ra khỏi cửa chẳng lẽ không rửa mặt sạch sẽ? Hơn nữa đây là hiệu quả nghệ thuật, nghệ thuật bắt nguồn từ cuộc sống nhưng cao hơn cuộc sống.”

Đã gán mác nghệ thuật thì Hỉ Bảo đành chịu, cô thực sự không hiểu nghệ thuật. Dù nhan sắc khí chất ăn đứt đám nữ sinh Học viện Điện ảnh nhưng khoản này cô mù tịt.

Thấy em gái bị thuyết phục, Mao Đầu vội quay lại chủ đề chính:

“Chuyện Xú Đản là giả đúng không? Anh thấy chắc chắn là giả, theo anh thì trong đám anh em nhà mình, ách... trừ chị cả ra, chắc chắn anh là người kết hôn sớm nhất.”

“Không biết anh có kết hôn trước không nhưng Xú Đản chắc chắn đính hôn trước anh rồi.”

Hỉ Bảo chẳng cần dỗ dành, kể hết sự tình cho Mao Đầu nghe.

Mao Đầu bi thương vô cùng.

“Anh đừng sầu, muộn cũng chẳng muộn bao lâu đâu, chuyện sớm muộn thôi mà.”

Hỉ Bảo rốt cuộc vẫn mềm lòng, thấy anh trai tủi thân thì vội an ủi.

Đáng tiếc lời này chẳng có tác dụng gì. Nguyên nhân rất đơn giản, vấn đề của Mao Đầu còn lớn lắm!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.