Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 138.4: Mối Tình Trắc Trở Của Mao Đầu (4)

Cập nhật lúc: 09/05/2026 09:03

Bản thân ưu tú, gia đình không gánh nặng còn có thể giúp đỡ cậu, đôi trẻ lại yêu nhau, có thể nói ngoại trừ diện mạo có chút không tốt ra thì Mao Đầu cũng không có khuyết điểm gì khác.

Kết hôn sinh hoạt cũng không thể chỉ nhìn mặt mũi chứ? Dù sao cũng phải xem xét các mặt một chút. Lại nói nữa, bản thân cô gái trẻ người ta đều không chê, ba mẹ ông bà những người làm bề trên này chẳng lẽ không phải càng nên coi trọng nhân phẩm cùng năng lực sao?

Tống gia bên này nghĩ như thế nào cũng nghĩ không ra, thật lòng không hiểu vì sao gia đình bên kia muốn đ.á.n.h gậy uyên ương.

Cùng lúc đó Lương gia bên kia cũng đang rầu rĩ. Tết Dương lịch người nhà tề tựu đông đủ, bọn họ so với Tống gia tụ tập còn đông hơn. Rốt cuộc bạn bè thân thích đều là người địa phương, cũng không có chuyện Tết Dương lịch yêu cầu tăng ca nên già trẻ lớn bé cả gia đình, chừng trên trăm khẩu đều tụ ở bên chỗ bà cụ cố của Lương Mỹ Hà. Ngũ thế đồng đường, náo nhiệt không sao kể xiết.

Truyền thống Lương gia là con trai nhiều con gái ít, cũng bởi vậy số lượng người liền có vẻ rất nhiều. Lương Mỹ Hà ngước mắt nhìn lại liền thấy được không ít bác gái, thím, chị dâu, lúc này đều vây quanh mẹ cô ấy, ba câu không rời hôn sự của cô ấy.

Luật Hôn nhân thì mặc Luật Hôn nhân, dân chúng bình thường cho dù là dưới chân thiên t.ử, cũng đều có tư tưởng giống với người dân bình thường. Họ đều cảm thấy con gái lớn nên bàn chuyện cưới xin. Tuy là tự do yêu đương cũng tốt nhưng cô cũng phải đi lấy chống đi chứ!

Mặc dù Lương gia xem như có cấp bậc nhưng mà cũng không chạy thoát được phiền não của người thường.

May mắn mọi người đều còn cố kỵ mặt mũi cô gái nhỏ, không ai trực tiếp chạy đến trước mặt Lương Mỹ Hà mà bàn ra tán vào. Thế nhưng chị dâu cả của cô ấy lại cười cười rồi kéo cô ra một góc:

"Em sang bên chỗ bà cụ cố chơi đi, ở đây để chị lo."

Lương Mỹ Hà gật đầu bất đắc dĩ, lúc xoay người đi còn khẽ thở dài một hơi.

Chị dâu Lương Mỹ Hà vừa bực vừa buồn cười chẳng hiểu cô em chồng còn ít tuổi mà sao đã nhiễm cái thói thở ngắn than dài của người già. Đợi lúc rảnh rỗi cô ấy liền kể lại chuyện này cho mẹ chồng nghe.

Mẹ Lương nghe xong cũng thở dài thườn thượt theo:

"Con gái lớn trong nhà không giữ được nhưng mẹ cũng không thể để nó làm bậy được!"

"Mẹ, lỡ em út nó thích thật, hay là chúng ta..."

"Thích cái gì? Rốt cuộc là nó thích người ta hay là thích cái danh tiếng với tiền đồ của người ta? Mẹ là mẹ ruột nó, mẹ cũng đâu muốn nghĩ xấu cho con mình. Nhưng đám con gái trẻ bây giờ thực dụng quá. Cuộc sống này không lo ăn không lo mặc, bình bình ổn ổn là được rồi, đằng này mắt cứ dán c.h.ặ.t vào túi tiền người ta, thế còn ra thể thống gì nữa?"

"Mẹ nói thế nào ấy chứ? Em út là người ra sao, người ngoài không biết nhưng mẹ còn không rõ hay sao?"

Mẹ Lương lắc đầu:

"Trước kia mẹ cứ tưởng là mình hiểu nó lắm nhưng bây giờ thì... Con xem cái đối tượng nó tìm kìa. Mẹ đã cho người đi hỏi thăm rồi, nghe nói là sinh viên ưu tú nhất Học viện Điện ảnh Bắc Kinh, mấy năm nay quay cả trăm bộ phim lớn nhỏ. Giáo sư nào cũng khen năng lực tốt, diễn xuất giỏi, chịu thương chịu khó, tiền đồ rộng mở thênh thang. Bộ phim mừng Quốc khánh năm ngoái con cũng xem rồi đấy, cả nước ai mà chẳng biết cậu ta. Đúng rồi, mẹ còn nghe nói gia thế cậu ta cũng không phải dạng vừa đâu."

"Không phải em út bảo bạn trai là người tỉnh lẻ sao ạ?"

"Tỉnh lẻ thì sao? Đại gia ở phương Nam so với chúng ta ở đây còn nhiều hơn ấy chứ. Nghe người ta đồn nhà cậu ta giàu nứt đố đổ vách, vừa có tiền lại vừa có quan hệ. Con nói xem, con bé nhà mình sao lại đổ đốn ra thế này? Quá thực dụng! Quá nông cạn! Lương gia chúng ta miễn cưỡng cũng được coi là dòng dõi thư hương, sao nó lại..."

Nói đến đây, mẹ Lương lại không kìm được tiếng thở dài.

Mặc dù Lương Mỹ Hà kiên quyết khẳng định cô yêu con người thật của Mao Đầu nhưng khổ nỗi ba mẹ cô lại chẳng chịu tin.

Diễn viên nhiều như lá rụng mùa thu, trai đẹp vơ một cái được cả nắm sao cứ phải chọn trúng cái đứa xấu nhất? Mẹ Lương có đ.á.n.h c.h.ế.t cũng không tin con gái tìm được chân ái, đời nào lại mù quáng đến thế. Bà cố chấp cho rằng con gái mình đã bị nuôi hỏng, chỉ chăm chăm nhìn vào danh tiếng, tiền đồ, thậm chí là túi tiền của người ta. Trong lòng bà hối hận không để đâu cho hết, thậm chí có đêm nằm khóc thầm tự trách mình ngày trẻ quá bận rộn mà lơ là việc dạy dỗ con gái, cứ như kiểu "biết thế này thì ngày xưa đừng làm".

"Biết thế ngày xưa đã chẳng cho nó học cái trường kịch nói làm gì. Con xem đấy, cái tốt không học mà toàn học thói hư tật xấu của người ta. Nhà mình có thiếu tiền đâu, chưa bao giờ để nó thiệt thòi cái gì sao nó không giống con gái nhà người ta, đường hoàng tìm một người mình thích mà yêu đương? Mẹ đâu có chê người nhà quê, không tiền không nhà cũng chẳng sao chỉ cần chịu khó làm ăn thì cuộc sống rồi cũng sẽ khấm khá lên thôi. Nhưng sao nó lại có thể như thế chứ? Mẹ hối hận quá!"

Chị dâu cả cạn lời, chỉ biết lặng lẽ nhìn mẹ chồng đang vừa hối hận vừa đau khổ. Trong lòng cô ấy lại thầm nghĩ cứ cảm thấy cô em chồng nhà mình đâu đến nỗi tệ hại như thế, chẳng lẽ vào giới giải trí rồi học hư thật?

Chẳng ngờ Lương Mỹ Hà lại vô tình nghe được hết những lời này.

Tội nghiệp cô nàng chỉ là nghe lời bà cụ cố chạy xuống bếp xem cơm nước chuẩn bị đến đâu, kết quả lại nghe được một tràng "lời gan ruột" của mẹ đẻ. Cô ấy đứng ở khúc quanh ngẩn người ra, c.h.ế.t lặng mất một lúc lâu mới nhấc chân bước ra chặn đường mẹ và chị dâu đang định rời đi.

"Mẹ! Con là con gái ruột của mẹ, sao mẹ có thể nghĩ về con như thế chứ?"

Lương Mỹ Hà tủi thân đến mức sắp khóc. Vì ngoại hình xinh xắn lại có chống lưng, dù vào đoàn phim cũng thường đóng mấy vai bình hoa, cô ấy sống đến từng này tuổi chưa từng phải chịu chút ấm ức nào. Kết quả bao nhiêu uất ức lại dồn hết vào người mẹ ruột.

"Con tưởng mẹ vui khi nghĩ con như thế chắc? Hồi bé con ngoan ngoãn biết bao nhiêu, trước khi vào đại học cũng vẫn rất ngoan, sao lên đại học diễn vài vở kịch là con người thay đổi sạch sành sanh thế hả?" Mẹ Lương rưng rưng nước mắt nhìn con gái: "Con không thể yêu đương đàng hoàng được à? Nhà mình không thiếu tiền, sau này mẹ sẽ chuẩn bị cho con thêm nhiều của hồi môn. Chúng ta không tham tiền của người ta, được không?"

"Con không tham tiền của anh Xã Hội!"

"Mẹ biết, con tham cậu ta có danh tiếng, quen biết rộng, quan hệ của nhà cậu ta còn mạnh hơn nhà mình, lại còn..."

"Không có! Con không có!!" Lương Mỹ Hà lúc này tức phát khóc thật sự, vừa lau nước mắt vừa kêu oan: "Cái con nhìn trúng là con người anh ấy, không phải tiền, không phải danh tiếng cũng không phải quan hệ. Con chỉ cần con người anh ấy thôi!"

Mẹ Lương nhìn con gái với vẻ mặt bi thương, chẳng cần mở miệng thì trên mặt bà cũng viết rõ ba chữ to đùng: Mẹ không tin.

Tin sao được? Trong giới giải trí trai đẹp nhiều như thế, con gái bà có bị mù đâu sao cứ phải đ.â.m đầu vào đứa xấu nhất? Chắc chắn là học hư, sa đọa, trở nên thực dụng rồi. Đến mẹ ruột như bà nhìn còn thấy chướng mắt.

"Con chính là thích anh ấy!!" Lương Mỹ Hà tức tưởi, nước mắt rơi lã chã. Nếu là ngày thường, mẹ cô ấy đã xót xa lắm rồi nhưng lúc này bà lại nhìn cô bằng ánh mắt trách móc khiến cô ấycàng thêm đau lòng. "Con thích anh ấy, con yêu anh ấy, không phải anh ấy thì con không lấy chồng! Mẹ, con cầu xin mẹ, con với Tống Xã Hội là chân ái mà."

"Chân ái? Cậu ta trông như thế kia mà hai đứa có thể là chân ái được á? Con gái ơi là con gái, mẹ là mẹ ruột của con, mẹ còn hại con được sao? Đây là chuyện cả đời người, con phải suy nghĩ cho kỹ. Tiền có thể kiếm, danh tiếng có thể từ từ tích lũy, kể cả không có mấy thứ đó thì với điều kiện nhà mình thì với nhan sắc của con cũng chẳng lo thiếu ăn thiếu mặc. Nhưng nếu lấy cậu ta, con có thể được ăn sung mặc sướng đấy nhưng trên đời này có nhiều thứ còn quan trọng hơn tiền bạc!"

Nhìn con gái khóc đến mức sắp không thở nổi, mẹ Lương rốt cuộc cũng mềm lòng, nhẹ nhàng khuyên bảo:

"Thôi được rồi, hay là thế này, mẹ nhờ người mai mối cho con một đám thập toàn thập mỹ nhé? Vừa có năng lực có tiền đồ, chịu khó làm ăn lại tốt với con, gia cảnh cũng môn đăng hộ đối, như thế được không?"

"Con chỉ thích anh Xã Hội thôi!"

Chuyện này đúng là càng bôi càng đen, nếu không phải người trong cuộc tự mình trải qua thì thật khó mà tưởng tượng nổi.

Trước đây Lương Mỹ Hà vẫn luôn cảm thấy ba mẹ mình rất tư tưởng tiến bộ, thậm chí đôi khi cô thấy ở chung với ba mẹ cứ như bạn bè vậy. Giống như hồi cô nằng nặc đòi thi vào Học viện Hí kịch, người nhà tuy không tán thành lắm nhưng vẫn chọn cách ủng hộ cô.

Cô cứ ngỡ sự tiến bộ ấy sẽ kéo dài mãi mãi nên dù sớm biết quê quán Mao Đầu ở nông thôn, cô ấy cũng chẳng để tâm. Ba mẹ cô đâu phải kiểu người chỉ nhìn vào tiền bạc để đ.á.n.h giá con người, so với cuộc sống vật chất giàu sang chắc chắn họ quan tâm đến cảm nhận của cô hơn.

Ai ngờ đâu...

"Con đừng có bướng với mẹ nữa. Mẹ nhìn cậu ta trên tivi mấy lần rồi, đều thấy chướng mắt vì cái ngoại hình xấu xí đó. Con phải đối diện với cậu ta cả đời đấy! Con muốn sống sung sướng chứ gì, mẹ cho con sống sung sướng, mẹ tìm người vừa ý cho con. Không đáng vì muốn sống sung sướng mà phải ủy khuất bản thân mình như thế! Mỹ Hà à, coi như mẹ cầu xin con, con nghe mẹ lần này đi!!"

--

Hết chương 138.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.