Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 139.1: Màn Tấu Hài Trên Sóng Truyền Hình (1)
Cập nhật lúc: 09/05/2026 09:04
Lương Mỹ Hà khóc không ra nước mắt.
Lương gia liên tiếp hai đời mới có được một mụn con gái là Lương Mỹ Hà, tự nhiên là nâng cô như nâng trứng hứng như hứng hoa. Không chỉ ba mẹ, anh em ruột thịt cưng chiều mà ngay cả các bậc cha chú, anh em họ hàng cũng y như vậy. Phải biết rằng thời buổi này trọng nam khinh nữ vẫn là chuyện thường tình, mười hộ thì ít nhất chín hộ có tư tưởng đó, hộ còn lại cùng lắm cũng chỉ là nam nữ bình đẳng, con trai con gái yêu thương như nhau.
Có thể nói tình huống của Lương Mỹ Hà được xem là cực kỳ hiếm gặp, so với Tống Ngôn Hề cũng chẳng kém cạnh là bao.
Lớn lên trong môi trường tập hợp ngàn vạn sủng ái như vậy nhưng cô ấy không hề sinh hư, vẫn luôn là một cô gái ngoan ngoãn, nghe lời lại hiếu thuận. Cho đến khi thi đậu đại học, gặp gỡ quen biết và yêu Mao Đầu, lúc ấy cô ấy cũng đã ý thức được tương lai khi kết hôn, Mao Đầu nhất định sẽ gặp phải không ít trở ngại. Đặc biệt là khi biết quê quán của cậu ở một thôn nhỏ nào đó tận miền Nam thì cô ấy càng lo lắng đến tột cùng.
Không ngờ tới...
Thấy mẹ chồng và cô em chồng sôi nổi lau nước mắt, chị dâu cả của Lương Mỹ Hà vô cùng bất đắc dĩ. Cô ấy muốn khuyên giải hai câu lại không biết bắt đầu từ đâu, chỉ có thể đưa khăn tay, miệng yếu ớt nói:
"Dù sao cũng là ngày Tết, chuyện này hay là để sau này từ từ nói?"
"Dù sao con cũng nhất định phải gả!"
Lương Mỹ Hà giận dỗi, dứt khoát xoay người bỏ đi. Cô ấy muốn đi tìm bà cụ cố phân xử một chút, bản thân đang yên đang lành yêu đương sao lại biến thành kẻ thực dụng rồi?
Mẹ Lương Mỹ Hà thấy thế, vội đẩy nhẹ con dâu cả:
"Con đi theo xem một cái, giúp mẹ khuyên nhủ nó."
"Vâng."
Chị dâu Lương đáp một tiếng rồi vội vàng đuổi theo.
Động tĩnh bên này tuy nói không lớn nhưng bởi vì Lương gia đông người, trong nhà ngoài sân tất cả đều là người thân cố ý chạy tới tụ tập ăn Tết, ít nhiều vẫn nghe được một ít. Liền có hai bác gái của Lương Mỹ Hà ra mặt kéo mẹ Lương lại ôn tồn khuyên bảo. Đại ý là trẻ con còn nhỏ, quay đầu lại từ từ dạy bảo là được, tội gì nói nặng lời làm tổn thương lòng con cái.
Ở một bên khác chị dâu Lương ba bước thành hai đuổi theo, cuối cùng trước cửa phòng bà cụ cố, cô ấy cũng ngăn được Lương Mỹ Hà lại rồi kéo vào một góc:
"Em ơi, không phải chị dâu nói em, nhưng cho dù có oan ức thật thì cũng không nên làm ầm ĩ trong ngày lễ tết khiến bà cụ cố không vui. Nào, nói cho chị nghe xem, đối tượng kia của em... rốt cuộc là xấu đến mức nào?"
Xấu đến mức nào là một vấn đề nghiêm túc. Chị dâu Lương chưa xem điện ảnh Mao Đầu đóng. Chủ yếu là lúc phim chiếu, cô ấy đang ở cữ, chờ ra cữ lại bận rộn chăm con, vất vả lắm con lớn hơn nửa tuổi giao cho mẹ chồng trông hộ thì cô ấy lại quay về đi làm. Cứ thế mãi, cô ấy thật sự chưa từng nhìn thấy mặt mũi Mao Đầu tròn méo ra sao.
Chị dâu Lương chẳng hiểu nổi, rốt cuộc người này lớn lên xấu đến mức nào mà có thể làm cho bà mẹ chồng nhất quán cưng chiều con gái như trứng mỏng, lại khăng khăng nghĩ người ta theo hướng tồi tệ nhất? Lại nghĩ, chồng cô ấy trông cũng rất bình thường mà điều kiện nhà mẹ đẻ cô ấy còn không tốt, sao mẹ chồng chưa từng nghi ngờ cô ấy có tâm cơ leo trèo Lương gia chứ?
"Chị dâu, em cho chị xem ảnh." Lương Mỹ Hà cẩn thận từ túi trong của áo bông móc ra một cuốn sổ cực mỏng, cỡ chừng nửa bàn tay người lớn. Mở ra, một bên là hai tấm ảnh chân dung 2x3 của Lương Mỹ Hà và Mao Đầu, bên kia là ảnh chụp chung hai người. "Thật ra anh Xã Hội chỉ là đen một chút thôi, không xấu đâu."
Lòng hiếu kỳ của chị dâu Lương bị khơi dậy. Cô ấy gả vào Lương gia cũng được 5 năm, đối với mẹ chồng không thể nói là không hiểu nhưng cô em chồng này cũng không phải người hay nói dối, bởi vậy trong lòng vẫn luôn d.a.o động không biết nên đứng về phe nào. Lúc này thấy có ảnh chụp, cô ấy vội nghiêng người nheo mắt nhìn kỹ...
Khoan hãy nói đến ảnh đơn, chỉ nhìn ảnh chụp chung: bên cạnh Lương Mỹ Hà trắng trẻo, tú khí, mày ngài mắt phượng... là một cục than.
Giờ khắc này, chị dâu Lương hoàn toàn ngây người.
Cái gì gọi là "chỉ đen một chút"? Đen đến mức sắp không nhìn ra mắt mũi mồm miệng ở chỗ nào rồi mà còn gọi là đen một chút à? Còn về việc xấu hay không xấu, nhất thời thật đúng là không nhìn ra được.
"Mẹ ơi!"
Chị dâu Lương thầm nghĩ hèn chi mẹ chồng không vui, lớn lên như vầy mà còn nói là chân ái? Tôi tin cô mới là lạ!!
"Không xấu đúng không chị?"
Lương Mỹ Hà chợt nở nụ cười nhưng không phải cười với chị dâu mà là ánh mắt vô hạn thâm tình nhìn tấm ảnh trong tay, khóe miệng hơi nhếch lên, lộ ra một nụ cười tràn đầy ấm áp hạnh phúc. Ngay cả nước mắt bên khóe mi cũng không hề tạo cảm giác khó chịu, ngược lại có loại cảm giác như mây mù tan đi thấy trăng sáng.
"Ách... Cũng không phải quá xấu." Nhìn dung nhan xinh đẹp kia của cô em chồng, chị dâu Lương thật sự không nỡ nói thật nên chỉ có thể nghiêng đầu không nhìn tấm ảnh kia nữa, thuận tiện đ.á.n.h trống lảng: "Chị nhớ em từng nói là quen cậu ấy lúc quay bộ phim trên tàu hỏa kia hả?"
"Phim Tết năm ngoái, tên là 'Về nhà ăn Tết'. Em diễn nữ chính trong đó, anh Xã Hội tuy diễn vai phụ nhưng em cảm thấy anh ấy diễn còn hay hơn nam chính. Nếu em là đạo diễn, em sẽ để anh ấy diễn nam chính, tin tưởng anh ấy nhất định sẽ làm bộ phim này bán chạy hơn."
Thấy cô em tin tưởng mười phần như vậy, chị dâu Lương không khỏi chần chờ. Cách một lúc lâu, nhịn không được lại lấy hết can đảm liếc mắt nhìn tấm ảnh trong tay cô nàng, cay mắt đến mức chỉ muốn bịt mắt lại:
"Ai diễn nam chính cơ?"
"Lê Mộng Hoa."
Chị dâu Lương: ....................…
Cho dù là người không quan tâm giới giải trí như cô ấy, cũng đã từng nghe qua cái tên Lê Mộng Hoa này!
Hình dung người này thế nào nhỉ?
Nếu chỉ có thể dùng một chữ để hình dung, đó chính là…Đẹp.
Đương nhiên trừ bỏ sở hữu ngoại hình đẹp trai, kỹ thuật diễn của Lê Mộng Hoa cũng rất tốt. Cho dù không thể so với diễn viên gạo cội, cũng có thể nghiền áp một loạt diễn viên cùng tuổi.
Chị dâu Lương còn đang sống trong mộng, Lương Mỹ Hà lại nói:
"Lúc ấy lần đầu tiên em diễn kịch lại còn là nữ chính, tuy nói đất diễn không tính là nhiều nhưng trong lòng em căng thẳng muốn c.h.ế.t. Khổ nỗi đối diện với nam chính em không diễn ra được cái loại cảm giác ái mộ kính ngưỡng kia. Nếu không phải lúc ấy có anh Xã Hội giúp em đối diễn, nói không chừng em diễn được một nửa đã bị đạo diễn đuổi rồi."
"Em gái à!"
Cô làm chị dâu biết nói gì cho phải đây? Đối với loại cực phẩm nhân gian như Lê Mộng Hoa thì không có cảm giác, ngược lại đối với cái đầu than đen kia thì lại nhập vai...
"Dù sao em cũng quyết gả cho anh ấy rồi!" Lương Mỹ Hà vừa nói vừa nắm c.h.ặ.t t.a.y, xong rồi còn ôm lấy cánh tay chị dâu mình mềm giọng cầu xin, "Chị dâu, chị giúp em nói tốt vài câu đi mà."
Chị dâu Lương vẫn đang trong trạng thái ngơ ngác, nghe vậy chỉ theo bản năng gật gật đầu:
"Vậy để chị thử xem."
"Chị dâu, chị thật sự là quá tốt! Em cảm ơn chị trước nha!"
Lương Mỹ Hà cao hứng chạy đi, hoàn toàn không còn vẻ ủy khuất và ủ rũ lúc trước.
Lời nói ra như bát nước đổ đi. Chờ chị dâu Lương phục hồi tinh thần lại, cô em chồng đã chạy mất. Cô ấy cẩn thận cân nhắc nửa ngày, vẫn nghĩ không ra cách nào, chỉ có thể đem chuyện này nói cho chồng mình vào tối hôm đó:
"Anh nói xem chuyện này là sao... Mẹ đều sắp nghi ngờ em út học cái thói hư tật xấu rồi."
Anh cả Lương nghe xong đầu đuôi câu chuyện, phảng phất như mộng du, chỉ tiếp lời:
"Anh thấy con bé ngoại trừ mắt có vấn đề ra thì mọi mặt khác đều khá tốt."
"Nói linh tinh gì đấy? Anh mau thay em nghĩ cách đi, quay đầu lại em út lại tới tìm em."
"Phụ nữ khi yêu ấy mà! Quả nhiên không có não."
"Toàn nói bậy! Em đâu có cảm thấy anh đẹp hơn Lê Mộng Hoa." Nhìn sắc mặt chồng mình nháy mắt đen sì, chị dâu Lương vội vàng bổ sung một câu, "Nhưng anh đẹp trai hơn người em út nhìn trúng quá nhiều quá nhiều."
...
May mà Mao Đầu cũng không biết chuyện xảy ra ở Lương gia, bằng không cậu có thể khóc điên lên mất.
Nhưng, cậu sớm hay muộn cũng sẽ biết.
Kỳ nghỉ Tết Dương lịch qua đi, đi học tiếp tục về trường, huấn luyện tiếp tục đến đội tuyển quốc gia, những người khác cũng từng người bắt đầu bận rộn. Cửa ải cuối năm gần kề, việc cần làm chỉ có nhiều hơn chứ không ít đi mà hôm nay lại nảy sinh thêm một cọc chuyện khác.
Có chút liên quan đến Tống gia nhưng chủ yếu vẫn là nhắm vào Mao Đầu.
Đài truyền hình bên kia vốn lên kế hoạch làm một chương trình talkshow. Trước kia dự định mời mấy vận động viên Olympic, rốt cuộc Olympic dù đã qua nhưng độ nóng vẫn chưa hạ nhiệt, đáng tiếc lại bị đội tuyển quốc gia quả quyết từ chối còn vì thế mà bị cấp trên khiển trách, trách bọn họ không nên đi quấy rầy các vận động viên đang huấn luyện.
Nếu bên đội tuyển quốc gia không được đành phải sửa chữa phương án ban đầu. Nhưng phương án này cũng không phải nói sửa là sửa được ngay. Khách mời cần phải có độ nổi tiếng trên phạm vi toàn quốc, còn phải có hình tượng hoàn toàn tích cực, mang tác dụng dẫn đường hướng về phía trước. Điều này làm khó không ít người, cho dù bọn họ có thể mời một số chiến sĩ thi đua tới nhưng một mặt người ta chưa chắc thích ứng được với talkshow, mặt khác lại không đảm bảo được rating.
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, đài truyền hình nhắm ngay vào vai chính của bộ phim anh hùng đang cực hot năm nay - Tống Xã Hội.
Tống Xã Hội đã không còn được gọi là Tống Xã Hội nữa bởi vì nhân vật Tống Vệ Quân mà cậu đóng có hình tượng đầy đặn, có m.á.u có thịt, hơn nữa cả bộ phim để lại dư âm rất lớn. Mặc dù trong phạm vi cả nước không thiếu người hâm mộ điện ảnh nhưng thời buổi này không ít người sẽ nhầm lẫn giữa diễn viên và nhân vật, chợt nhìn thấy cái mặt đen kia của cậu, câu đầu tiên buột miệng thốt ra sợ sẽ là "Tống Vệ Quân".
Mao Đầu đương nhiên là không để bụng, loại chuyện này rất thường gặp, chỉ cần đừng để trong tương lai bị nhân vật đóng khung diễn xuất là được, còn lại thì thật không sao cả. Giống như lúc trước cậu diễn "Về nhà ăn Tết", cũng có không ít người trực tiếp gọi cậu là "anh Hắc Tử". Đấy, ngay trong nhà cũng có một người gọi thế, khán giả bình thường thì càng khỏi phải nói.
Người duy nhất để ý là Tống Vệ Quân “hàng thật” nhưng ông đang bị lãnh đạo cấp trên bắt lính, bận rộn huấn luyện mùa đông cho binh lính dưới trướng, căn bản không chú ý tình huống bên ngoài.
Trong tình huống như vậy, đài truyền hình gửi thư mời cho Mao Đầu mời cậu tới tham dự chương trình talkshow, và cho biết chương trình này sẽ được chiếu cho khán giả cả nước xem vào dịp Tết.
Dường như không hề do dự, Mao Đầu nhận lời ngay tắp lự.
