Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 140.1: Sự Thật Về Cái Tên Tống Xã Hội (1)

Cập nhật lúc: 09/05/2026 14:15

Đài truyền hình lần đầu nếm thử loại hình chương trình talkshow người thật việc thật này. Kỳ thật phía nhà sản xuất trong lòng cũng có chút không tự tin. Nhưng mắt nhìn thấy các phương tiện truyền thông giải trí trên cả nước đang hô mưa gọi gió, bọn họ đường đường là đài truyền hình thủ đô nên thế nào cũng không thể chịu lép vế.

Cứ như vậy chương trình mới được lên sóng. Có thể tưởng tượng được áp lực cũng là cực lớn. Đặc biệt là kế hoạch ban đầu về chương trình Thế vận hội không được thông qua khiến cho nhân viên công tác trong đài càng thêm hoang mang lo sợ, sợ chuẩn bị lâu như vậy lại chỉ làm ra một quả pháo lép. Công sức chuẩn bị trước đó đổ sông đổ bể đã đành, mấu chốt là danh tiếng của đài truyền hình!

Mang tâm trạng thấp thỏm bất an, kỳ đầu tiên của chương trình bắt đầu ghi hình đúng hạn. Tuy nói quá trình cụ thể có chút khác biệt so với kịch bản ban đầu nhưng nhìn chung không khí hiện trường cũng coi như nhiệt liệt, điểm xem cũng không ít. Hơn nữa chương trình phát sóng vào tháng giêng là thời điểm người dân cả nước rảnh rỗi nhất, theo lý thuyết hẳn là có thể thu hút không ít người xem.

Nhân viên công tác Tiểu Khâu vừa đưa Trương Tú Hòa và Hỉ Bảo lên sân khấu quay trở lại hậu trường, lập tức liền có người ghé sát hỏi nhỏ:

"Thế nào? Còn ổn chứ?"

Tiểu Khâu giữa mùa đông khắc nghiệt mà đổ mồ hôi đầy đầu, lấy tay áo lau qua loa:

"Chắc là cũng ổn thôi, tôi thấy khán giả xem rất nhập tâm."

"Đấy là "cò mồi" mà..."

"Tôi thấy bọn họ đã sớm quên mất mình là "cò mồi" rồi, vừa nãy còn gào lên "diễn một cái" cơ, thật là chịu thua."

Tiểu Khâu vô cùng bất đắc dĩ. Là sinh viên mới tốt nghiệp hai năm, anh ta vốn tưởng rằng sau khi tốt nghiệp sẽ lập tức trở thành một nhân tố không thể thiếu của đài. Kết quả hai năm qua tuy rằng không đến mức làm việc vặt nhưng công việc đảm nhận cũng không quan trọng như anh ta tưởng tượng. Cũng may bất kể thế nào cuối cùng cũng được theo một chương trình mới, nếu làm tốt, qua một hai năm nữa có chút thâm niên cũng đến lúc cậu ta được xuất đầu lộ diện.

Người ngoài cứ tưởng làm việc ở đài truyền hình oai phong lắm, ngay cả người nhà Tiểu Khâu cũng vậy. Thậm chí cô em gái của anh ta không chỉ một lần đề cập muốn cùng anh ta vào đài truyền hình làm việc, tốt nhất cũng có thể làm minh tinh hay ca hát nhảy múa đóng phim gì đó, thế nào cũng tốt hơn đi làm công nhân nhà máy.

Trước ngày hôm nay mỗi lần Tiểu Khâu nghe thấy lời này đều thuận miệng lấy lệ cho qua, có đôi khi bị em gái quấn lấy phiền quá anh ta còn từng mắng cô bé. Nhưng sau ngày hôm nay anh ta đã có chủ ý, nhất định phải cho em gái xem kỳ chương trình này để cô bé biết được làm minh tinh quan trọng nhất căn bản không phải là khuôn mặt, mà là kỹ thuật diễn!

Anh ta còn đang chìm đắm trong suy nghĩ của mình, đồng nghiệp bên cạnh lại nhịn không được bật cười, sợ tiếng lớn quá ảnh hưởng đến việc thu âm còn phải lấy tay che miệng.

"Sao thế?"

Tiểu Khâu nhìn đồng nghiệp lại vươn cổ nhìn lên sân khấu, không phát hiện trên đài có vấn đề gì nhưng khán giả hiện trường đã cười đến nghiêng ngả. Hai thanh niên ngồi hàng đầu cười đến mức vỗ đùi đen đét, nước mắt sắp trào ra tới nơi.

"Cái cậu... Tống Xã Hội đó nói, em gái cậu ta với cậu ta là sinh đôi."

"Cái gì cơ?"

Tiểu Khâu đầy mặt khiếp sợ vội nhìn lại lên sân khấu. Vừa lúc nhìn thấy nam diễn viên mới nổi năm nay và cô gái trẻ mới lên đài đứng sát vai nhau, đồng thời còn nghe được đối phương tự tin mười phần mở miệng.

"Xem, hai anh em tôi lớn lên giống nhau chưa này!"

"Bảo, em nói thật đi, hai ta giống hay không giống?"

Tiểu Khâu đột nhiên cảm thấy cùng là người mà số phận khác nhau. Em gái anh ta nóng lên là có thể đ.á.n.h nhau với anh ta còn cặp anh em trước mắt này, nhìn ông anh "bẩn thỉu" như vậy mà cô em gái lại vẫn cho đủ mặt mũi, không động thủ đ.á.n.h người đã đành còn giúp giảng hòa...

Em gái tốt thật đấy! Cả nhà tốt thật đấy!

Không đợi Tiểu Khâu cảm thán xong thì anh ta đã bị vả mặt. Hỉ Bảo nể mặt Mao Đầu nhưng Trương Tú Hòa thì mặc kệ, buông thẳng một câu "Mày giống ba mày".

"Phụt ha ha ha ha..." Đồng nghiệp ôm bụng cười lăn ra. Tiểu Khâu vốn định quan tâm hắn một chút liền nghe được người dẫn chương trình đã trực tiếp chuyển sang phần tiếp theo, sợ tới mức cậu nhảy dựng lên như thỏ đế: "Đừng cười nữa, sang phần tiếp theo rồi!"

Đây là người dẫn chương trình nhảy cóc quy trình nhưng ai bảo người ta là nhân vật trên đài, làm nhân viên hậu trường thì cần phải toàn diện phối hợp. Lại nói người dẫn chương trình cũng rất bất đắc dĩ. Theo kịch bản, anh ta muốn để khách mời tự giới thiệu sau đó nói chuyện về anh hùng Tống Vệ Quân và diễn viên Tống Xã Hội. Theo ý anh ta, người nhà nói chuyện thì tất nhiên là khen ngợi là chính. Kết quả là Tống Xã Hội tuôn ra một đoạn "sinh đôi" không có trong kịch bản, đã thế em gái cậu ta lại không biết ứng biến, Tống Xã Hội nói gì cô bé cũng ừ theo. Thảm hơn nữa là mẹ ruột cậu không những không giúp giảng hòa mà còn không nói hai lời trực tiếp đ.â.m sau lưng...

Chương trình không thể tiếp tục theo hướng đó, anh ta chỉ có thể bỏ qua đoạn này mời bà cụ ra. Nhớ lại Tống Xã Hội từng nói bà cụ nhà cậu thích nhất là anh hùng Tống Vệ Quân, cho nên vị kia hẳn là có thể giúp khen ngợi và cứu vãn tình thế chăng?

Ý tưởng rất tốt, kết quả cụ thể thì chưa rõ, nhưng cú nhảy cóc này của anh ta lại làm hậu trường rối tinh rối mù.

May mắn đây là ghi hình.

Thực ra quan trọng nhất không phải vì ghi hình mà là có một khoảng đệm tâm lý, dù có làm hỏng chương trình thật thì vẫn còn đường cứu vãn. Người dẫn chương trình vừa đọc một đoạn lời dẫn dài vừa vội vàng làm công tác tư tưởng cho chính mình, nghĩ bụng ghi xong chương trình phải nghỉ ngơi thật tốt, trái tim của anh ta...

"Bà nội cũng tới?!" Mao Đầu vỗ cái bốp vào n.g.ự.c, khuôn mặt đen nhẻm cư nhiên trắng bệch trong nháy mắt quay đầu hỏi Hỉ Bảo bên cạnh: "Bà nội đi cùng hai người?"

Hỉ Bảo vẻ mặt mờ mịt, ngơ ngác nhìn quanh:

"Bà nội tới ạ? Đúng rồi anh, bọn em đi cùng bà nội tới mà."

Mao Đầu lúc này mới nhớ ra đúng là cậu đưa mẹ và em gái tới đài truyền hình. Nhưng trước khi bắt đầu ghi hình, cậu đến phòng thu trước còn Trương Tú Hòa và Hỉ Bảo được nhân viên sắp xếp vào phòng nghỉ phía sau. Rốt cuộc, dù đều là khách mời nhưng cũng có phân chia chính phụ, nhân vật chính là Mao Đầu quan trọng nhất cũng là phỏng vấn cậu, những người khác chỉ là phối hợp diễn xuất mà thôi.

Thấy Mao Đầu hoàn toàn ngây người, Hỉ Bảo nghĩ nghĩ rồi vẫn mở miệng an ủi:

"Anh, không sao đâu, đây là ở bên ngoài, bà nội sẽ không mắng anh đâu."

"... Cảm ơn em nhé!"

Mao Đầu khóc không ra nước mắt. Khổ nỗi người dẫn chương trình thấy bà cụ Triệu chưa lên đài, tuy biết đoạn này chắc chắn sẽ bị cắt bỏ nhưng cũng không thể để trống sân khấu nên vội mở miệng thu hút sự chú ý.

"Bà cụ có thể có chút chậm trễ ở hậu trường, hay là đồng chí Tống Xã Hội giới thiệu trước cho khán giả một chút về người mẹ anh hùng này của chúng ta."

Trong lúc nói chuyện, người dẫn chương trình cũng sắp xếp họ ngồi xuống. Mao Đầu vẫn ngồi vị trí chủ vị, bên cạnh là Trương Tú Hòa sau đó mới là Hỉ Bảo. Còn người dẫn chương trình ngồi đối diện chéo với Mao Đầu, tất cả đều hướng mặt về phía khán giả.

Có một hai phút hoãn xung, sắc mặt Mao Đầu tốt hơn không ít nhưng nhắc đến "người mẹ anh hùng", cậu vẫn nghe mà răng đau ê ẩm.

Cứ cảm giác từ "người mẹ anh hùng" không hợp với bà nội cậu lắm, "anh hùng trừ hại" hình như xứng hơn. Nghĩ đến việc người dẫn chương trình đã nói bà nội đang ở đài truyền hình, Mao Đầu nuốt ngược lời định nói vào trong rồi vắt hết óc nghĩ từ khen ngợi, tranh thủ trước khi bà nội ra vớt vát lại chút hảo cảm vừa bị đ.á.n.h rơi.

"Bà nội tôi là một người mẹ vĩ đại, bà sinh dưỡng bốn con trai một con gái. Ở cái thời đó, bà không những cho tất cả các con đi học mà chú tư và cô út tôi còn học hết cấp hai, điều này lúc bấy giờ là cực kỳ không dễ dàng. Sau lại..."

Mao Đầu nén đầy bụng chột dạ, liều mạng khen bà nội làm cho Trương Tú Hòa và Hỉ Bảo kinh ngạc nhìn cậu, trên mặt viết đầy vẻ không dám tin.

Đang khen dở, Mao Đầu cảm thấy có gì đó sai sai:

"Này, bà nội tôi rốt cuộc có tới không? Anh không phải đang lừa tôi đấy chứ?"

Người dẫn chương trình cười tủm tỉm nói:

"Người mẹ anh hùng đương nhiên là tới rồi, có thể bà đang chờ đợi cậu long trọng mời bà lên sân khấu đấy?"

Nghe được lời này, Mao Đầu càng thêm không tin. Cậu đã bảo mà, bà nội cậu bao giờ thích lộ mặt đâu? Trước kia Xú Đản muốn lên Xuân Vãn cũng chẳng thấy bà đi theo. Lần này cậu tới đài truyền hình ghi hình, nếu bà nội muốn đi thì ho một tiếng cậu còn dám không đồng ý sao? Giả, nhất định là giả, chắc chắn là giả!

Nghĩ đến đây cậu lập tức yên tâm.

"Bà nội tôi ấy à, ở quê tôi là người nổi tiếng, làng trên xóm dưới đều biết. Tôi còn nhớ, hồi tôi còn nhỏ bà từng một lần lấn át cả đội trưởng đội sản xuất của chúng tôi. Đội trưởng nói gì cũng vô dụng, bà mở miệng nói một câu là cả đội liền ngao ngao xông lên. Còn nữa, bà từng được công xã trao tặng danh hiệu 'anh hùng trừ hại', các vị biết bà trừ hại cái gì không? Lợn rừng!!"

Sân khấu lần nữa rơi vào bầu không khí căng thẳng. Rốt cuộc Mao Đầu thật sự có kỹ thuật diễn, hơn nữa khi miêu tả một cảnh tượng lại vô cùng có sức cuốn hút.

Dưới sự miêu tả của cậu, con lợn rừng hung hãn lao xuống núi, người trong đội sợ đến mức chạy vắt giò lên cổ kêu cha gọi mẹ, có người thậm chí sợ đến mức liệt cả người ra đất sợ đến mất kiểm soát cũng có. Nhưng mà thời khắc mấu chốt, anh hùng đứng dậy lại là một bà lão thấp bé mập mạp!

Lúc ấy bà không phải là bà mẹ anh hùng gì cả, bà là anh hùng, một nữ anh hùng chân chính "không thua đấng mày râu"!!

...

Bà cụ Triệu vừa được nhân viên mời ra thì nghe thấy thằng nhãi ranh kia đang phun nước miếng tung tóe khen bà.

Đáng tiếc, bà cụ một chút cũng không cảm động.

Lợn rừng xuống núi là bóng ma tâm lý vĩnh viễn của bà cụ, đặc biệt lúc này Hỉ Bảo cũng ở trên sân khấu chỉ cách Mao Đầu một chỗ ngồi, còn dùng ánh mắt phá lệ chuyên chú nhìn qua Trương Tú Hòa nhìn về phía Mao Đầu.

Trong nháy mắt bà cụ Triệu phảng phất xuất hiện ảo giác:

'Thịt thịt thịt thịt thịt thịt thịt thịt thịt thịt...'

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.