Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 140.2: Sự Thật Về Cái Tên Tống Xã Hội (2)
Cập nhật lúc: 09/05/2026 14:15
Nếu ông trời cho bà một cơ hội làm lại từ đầu thì bà đảm bảo sẽ không tham lam như vậy, tuyệt đối sẽ không dạy Hỉ Bảo nói lung tung nữa. Đây đâu phải là muốn ăn thịt, đây rõ ràng là suýt đòi cái mạng già của bà.
Đã thế, thằng nhãi ranh Mao Đầu kia còn cái hay không nói, nói cái dở, trước mặt mọi người bóc mẽ bà!
Bà cụ Triệu cũng hiểu Mao Đầu không biết sự tình thực tế nhưng điều này không ngăn cản bà giận cá c.h.é.m thớt. Hỉ Bảo lúc ấy hoàn toàn không hiểu chuyện, ông trời là đang thỏa mãn tâm nguyện của con bé còn bản thân bà đã đủ hối hận rồi, vậy tự nhiên người để bà trút giận chỉ còn lại Mao Đầu.
"Bà nội tôi nha, thật có bản lĩnh! Nếu không phải cái sân khấu này không đủ lớn, tôi còn có thể diễn cảnh lợn rừng xuống núi ngay tại đây cho mọi người xem. Đúng rồi, năm đó chú tư tôi về quê lại gặp một lần nữa. Lúc ấy bà nội tôi tuổi đã cao, đ.á.n.h không lại lợn rừng nhưng bà chạy được! Thật đúng là khỏi phải nói, bà nội tôi chạy đặc biệt nhanh, vung tay sải bước chạy như điên..."
"THẰNG! MAO! ĐẦU!"
Theo một tiếng rống giận trung khí mười phần, Mao Đầu đang nói đến mày phi sắc vũ giật mình, m.ô.n.g "vèo" một cái trượt khỏi ghế sô pha ngã một cái thật mạnh.
"Bà nội…"
Nếu nói tiếng hô của bà cụ Triệu mang theo nồng đậm sát khí thì tiếng gọi "Bà nội" của Mao Đầu lại chứa đầy vô số cảm xúc: hoảng hốt, chấn động, kinh hãi, bi thương... Các loại cảm xúc đan xen vào nhau khắc họa lên mặt cậu một loại tuyệt vọng sống không còn gì luyến tiếc.
Nếu là ở đời sau chỉ cần hai ba giây màn hình này thôi cũng có thể cắt thành vô số meme, tuyệt đối có khả năng dẫn đầu trào lưu trong năm mới.
Chính là kết quả một giây lên top 1 hot search.
"Bà nội!"
"Mẹ!"
Hỉ Bảo cùng Trương Tú Hòa cũng kinh ngạc cực kỳ nhưng hai người vừa rồi chỉ mải xem Mao Đầu biểu diễn, căn bản không lên tiếng. Lúc này dù có kinh ngạc cũng chỉ là đứng dậy đi lên trước mời bà cụ Triệu lên sân khấu.
Bà cụ Triệu lần đầu xuất hiện trước công chúng lại theo kiểu người chưa tới tiếng đã tới trước, thu hút đủ sự chú ý không nói còn tạo ra một màn t.h.ả.m thiết. Đương nhiên, t.h.ả.m thiết là chỉ Mao Đầu, cậu bị tiếng rống kia dọa ngã ngồi xuống đất mãi đến khi bà nội lên đài rồi vẫn chưa hoàn hồn.
Mao Đầu không nhịn được vô cùng khiếp sợ buột miệng thốt ra:
"Bà nội sao bà lại tới? Sao bà lại thật sự tới? Bọn họ thật sự mời được bà tới?"
Người dẫn chương trình cười tủm tỉm đứng dậy hoan nghênh:
"Chào bà, chào bà Tống, chúng cháu vừa rồi còn đang nói về sự tích quang vinh thời trẻ của bà. Nghe nói bà là 'anh hùng trừ hại' thời công xã nhân dân? Thật ghê gớm! Quả nhiên, chỉ có người tài như bà mới có thể bồi dưỡng ra người anh hùng nhân dân như Tống Vệ Quân. Bà không phải là 'bà mẹ anh hùng' mà ngược lại Tống Vệ Quân mới giống con trai của anh hùng."
Ngàn xuyên vạn xuyên, nịnh nọt không xuyên.
Cho dù bà cụ Triệu lúc này trong lòng đang có một ngọn lửa, hận không thể đương trường đại nghĩa diệt thân, nghe xong lời này của người dẫn chương trình vẫn nhịn không được nhếch khóe miệng, sau đó trực tiếp ngồi xuống chỗ Mao Đầu vừa ngồi.
Mao Đầu trong nháy mắt vừa lăn vừa bò dịch ra xa.
Thái hậu giá lâm, phận thảo dân đương nhiên phải nhanh ch.óng cút đi.
Người dẫn chương trình cười đến là nịnh nọt. Tốt xấu gì cũng lăn lộn trong nghề đã lâu, ít nhất mắt nhìn người rất chuẩn. Theo anh ta thấy tuy bà cụ Tống dung mạo bình thường nhưng khí thế toàn thân kia có thể khiến người ta quên ngay vóc dáng diện mạo của bà, chỉ khắc sâu trong đầu một câu: Người này không dễ chọc.
Không dễ chọc thì đừng chọc, làm cháu trai ngoan còn không biết sao? Người dẫn chương trình tuổi cũng không lớn, cũng chỉ hơn Mao Đầu vài tuổi xấp xỉ tuổi Tống Cường và Tống Vĩ. Cho nên anh ta nháy mắt chuyển sang chế độ ch.ó săn, một câu "Bà Tống", hai câu "nữ anh hùng", dỗ bà cụ Triệu đến mặt mày hớn hở, sát khí vừa rồi cũng vơi đi ít nhiều.
Những người khác lần lượt ngồi xuống chỉ có Mao Đầu là không có chỗ.
Nói thật sân khấu không tính là lớn, kê hai cái sô pha vào thì chỗ ngồi càng hẹp. Người dẫn chương trình ngồi ghế đơn thì không nói nhưng ghế đối diện dành cho khách mời lại là ghế dài, ngồi ba người thì rộng rãi nhưng chen chúc ngồi bốn người cũng tuyệt đối không thành vấn đề.
Người Tống gia nói chung vóc dáng đều rất tốt, duy nhất có chút thấp bé là bà cụ Triệu nhưng bà chỉ là thấp chứ không béo. Thế mà bà vừa ngồi xuống đó, cái ghế sô pha bình thường bỗng chốc biến thành long ỷ.
Trương Tú Hòa nép người về phía Hỉ Bảo, Hỉ Bảo ngồi như bình thường nhưng vì thế mà không còn chỗ trống.
"Là sơ suất của chúng tôi, tôi sẽ mời nhân viên mang thêm ghế lên ngay."
Người dẫn chương trình thấy tình huống này vội cười giả lả. Nếu nụ cười trên mặt anh ta không đậm như vậy, có lẽ Mao Đầu còn tin tưởng anh ta.
"Không cần, tôi đứng cũng tốt."
Mao Đầu lanh lẹ lẻn đến bên cạnh sô pha. Nếu cắt bỏ những người khác, chỉ để lại Mao Đầu và bà cụ Triệu, lại đổi phông nền Thanh cung thì đây sống thoát là cảnh Tiểu Lý T.ử hầu hạ Lão Phật Gia không hề có cảm giác lạc quẻ.
Người dẫn chương trình: ............................
"Khụ khụ, chúng ta tiếp tục đề tài vừa rồi."
Người dẫn chương trình nỗ lực dẫn dắt câu chuyện trở lại nhưng lúc này Mao Đầu lại không phối hợp. Cũng không phải cậu không muốn mà là cậu thật sự không thể c.h.é.m gió trước mặt bà nội, quá thách thức kỹ thuật diễn xuất.
Nhưng thật ra bà cụ Triệu từ khi mấy năm trước đưa Hỉ Bảo lên Bắc Kinh đi học, rồi sau đó dứt khoát chuyển cả nhà từ quê lên Bắc Kinh thì bà đã thay đổi hoàn toàn.
Nếu nói những năm trước bà cụ Triệu chỉ là khí thế bức người, vừa xuất hiện như một con d.a.o sắc bén thì hiện tại bà cụ đã nội liễm hơn nhiều. Ít nhất bà đã nhiều năm không còn lớn tiếng mắng người,mà chuyển sang dùng phương thức khác uy h.i.ế.p người ta.
Một câu thôi: Bà đã thay đổi.
Bà không còn là bà lão nông thôn chất phác ngày xưa nữa. Ở Bắc Kinh mấy năm nay, bà đã "bành trướng", tâm thái bùng nổ, rốt cuộc không thể chất phác được nữa.
Đổi lại là người khác cho dù là bà em họ Triệu Hồng Hà thình lình từ huyện nhỏ vùng sâu vùng xa đến thủ đô Bắc Kinh, thế nào cũng phải hoang mang một chút. Không nói đâu xa, ngay cả vợ của mấy ông lão cách mạng nhiều người xuất thân nhà quê, đột nhiên lên thành phố cũng phải ngơ ngác hồi lâu. Duy chỉ có bà ngoài việc giặt giũ, quét tước, cơm nước hàng ngày thì bà tự tìm cho mình một đống việc, sống một cuộc đời đặc sắc khác biệt.
Bà già nhà khác lên Bắc Kinh ban đầu đến cửa cũng không dám ra vì sợ lạc đường, đi một lúc ngay cả cửa nhà mình cũng không tìm thấy. Bà cụ Triệu thì ngược lại, bà căn bản không cần người đi cùng mà tự mình sờ soạng cho quen thuộc cả khu vực rộng lớn này. Quen khu nhà mình rồi bà bắt đầu mở rộng phạm vi hoạt động. Dù sao giao thông Bắc Kinh cũng thuận tiện, xe buýt đi khắp nơi, muốn đi đâu thì đi đó. Người Tống gia khác ngay cả Cố Cung cũng chưa đi nhưng bà đã mò mẫm hết các điểm tham quan ở Bắc Kinh còn thu hút không ít bà già cùng tuổi, trong đó có cả vợ của mấy ông lão cách mạng.
Nói tiếng phổ thông đặc sệt giọng quê ư? Bà chẳng có chút tự ti nào của người nhà quê, nước miếng bay tứ tung buôn chuyện với người ta còn rủ rê không ít bà bạn già cùng nhau đi chơi khắp Bắc Kinh.
Bởi vì cháu gái học khoa tiếng Anh, nghỉ hè cứ lẩm bẩm trong nhà, bà nghe lén học được vài câu còn thừa dịp Hỉ Bảo về trường rồi tự lấy máy ghi âm mở băng nghe. Lúc nói chuyện với người dẫn chương trình, bà còn chêm được hai câu tiếng nước ngoài.
Bà già thời thượng ghê gớm!
Mao Đầu và Hỉ Bảo bận rộn, ngay cả những người khác trong nhà cũng không rõ lắm trong một hai năm nay bà cụ Triệu rốt cuộc làm gì. Bà cũng không phải kiểu người thích khoe khoang, người không hỏi bà cũng không nói lại suýt nữa hù c.h.ế.t người ta vào ngày hôm nay.
Talkshow đến nửa sau, ngay cả người dẫn chương trình cũng hoang mang.
Chủ đề kỳ này rốt cuộc là gì ấy nhỉ?
Nữ anh hùng? Không đúng không đúng.
Từ bà lão nông thôn đến bà già thời thượng nổi tiếng cả nước? Càng không đúng!
À đúng rồi, là bà mẹ anh hùng nhưng chỗ nào giống bà mẹ anh hùng? Bà còn cần con cháu tranh danh tiếng cho bà, cho bà một khoảng trời để bà như diều gặp gió chín vạn dặm à!
Nói chuyện đến đoạn sau người dẫn chương trình đã sớm quên mất lập trường và chức trách của mình, trong nháy mắt biến thành fan cuồng của bà cụ Triệu. Anh bảo khách mời chính kỳ này là Tống Xã Hội ư? Đó là ai? Không biết, không quen, chưa nghe bao giờ.
Trong mắt anh ta chỉ có bà cụ Triệu!
Bà cụ Triệu rất hài lòng, bà thành công rũ bỏ chuyện xấu hổ của đám ngốc trong nhà. Mao Đầu đương nhiên đứng mũi chịu sào, rốt cuộc bà không quên được thằng nhãi con này khi bà chưa lên đài đã liên tiếp bóc mẽ bà. Ngay cả chuyện lợn rừng xuống núi cũng nói, nhìn xem nó đắc ý chưa kìa. Thậm chí ngay cả Tống Vệ Quân bà cũng không buông tha. Làm mẹ mà, nói đến lịch sử đen tối của con trai thì tùy tay vơ cũng được cả nắm nhưng chắc chắn không nhiều bằng Mao Đầu.
Xét thấy Tống Vệ Quân cần phải giữ gìn hình tượng tích cực, chắc chắn sẽ được xử lý hậu kỳ, Mao Đầu đã hiểu chuyện gì sẽ xảy ra.
Anh hùng nhân dân không thể bôi đen, mẹ ruột người ta muốn "bóc phốt" cũng không được, đài truyền hình chắc chắn không thể phát sóng. Nhưng Mao Đầu thì khác, một diễn viên thôi mà, cho dù là ngôi sao đang hot thì cũng đâu có quy định không được bôi đen. Hơn nữa đây đâu phải lỗi của đài truyền hình, bà nội cậu tự mình lên sân khấu bóc phốt từng đợt từng đợt chẳng lẽ lại không cho người ta phát sóng?
Mao Đầu khóc không ra nước mắt. Cậu cảm thấy mình sai rồi, sai quá sai rồi. Sớm biết thế này thì nên để ba mẹ cậu tới. Cho dù hai người kia cũng không thích giữ thể diện cho cậu nhưng vì vợ chồng Tống Vệ Quốc vốn không giỏi ăn nói, bôi đen thì có thể bôi đen đến mức nào chứ? Hiện tại đổi thành bà nội cậu, mồm mép tép nhảy, mấu chốt là không chọc vào được...
Lại nhìn bà cụ Triệu càng nói càng cao hứng, hơn nữa phàm là nhắc tới Mao Đầu, bà toàn dùng tên cúng cơm Lạt Mao Đầu.
Người dẫn chương trình hỏi:
theo cả đời, rồi cũng phải mọc chút tóc chứ."
"Sao lại nghĩ đến việc đặt cái tên cúng cơm như vậy cho cậu ấy? Là ai trong nhà đặt vậy ạ? Cháu lại thấy tên Hắc T.ử trong bộ phim trước của đồng chí Tống Xã Hội rất hợp với cậu ấy."
"Bà đặt đấy! Vì sao gọi là Lạt Mao Đầu à? Nó lớn lên xấu, vừa xấu vừa đen, hồi mới sinh còn chốc đầu. Bà nhìn thế rồi tính toán, được rồi cứ gọi là Lạt Mao Đầu đi, bệnh chốc đầu không thể
