Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 30.3: Đậu Phộng Được Mùa (3)
Cập nhật lúc: 20/04/2026 09:01
“Làm chứ sao không!” Bà Triệu trả lời ngay tắp lự, “Từ đội mình lên trường công xã, đạp xe cũng mất mười lăm phút. Trẻ con chân ngắn đi lại vất vả lắm. Hơn nữa mở trường ở đội, trưa bọn trẻ về nhà ăn cơm nóng được. Mùa hè còn đỡ, mùa đông ăn cơm nguội lạnh khổ thân lắm.”
“Trường công xã có bếp mà!”
Triệu Kiến Thiết nhắc nhở, trường có bếp hâm cơm cho học sinh. Nhưng tất nhiên cơm hâm lại sao bằng cơm nóng vừa nấu. Hơn nữa thời gian đi lại cũng tốn kém thật.
“Dù sao cô thấy chuyện này được đấy!”
Bà Triệu nghĩ Hỉ Bảo đã 4 tuổi, lên trường công xã thì bà không nỡ vì cháu gái còn bé quá. Nhưng học ở đội thì yên tâm hơn nhiều, đội bé tí, chạy từ đầu đến cuối chẳng mất mấy phút.
Triệu Kiến Thiết cũng thấy khả thi. Nhà cửa dễ lo, sau vụ gặt huy động người xây thêm mấy gian nhà đất, bàn ghế cũng đơn giản, lấy gỗ đội lên núi c.h.ặ.t mấy cây đóng loáng cái là xong. Giáo viên cũng không khó, đội có bao nhiêu thanh niên trí thức. Đám mới thì thôi, chứ đám cũ cũng được, nhất là Tăng Khánh Hoa quen biết mấy năm thấy tin cậy được, lại là thanh niên trí thức chắc chắn tốt nghiệp cấp hai.
Rõ ràng Triệu Kiến Thiết đ.á.n.h giá thấp Tăng Khánh Hoa, anh ta tốt nghiệp cấp ba đấy. Đám thanh niên cũ cũng có người tốt nghiệp cấp hai, hai người nhỏ nhất là thế còn lại vài người đang học dở cấp ba thì hưởng ứng chính sách bỏ việc thành phố về nông thôn.
Triệu Kiến Thiết quyết định xong liền gọi Tăng Khánh Hoa đến hỏi kỹ, bất ngờ vui mừng. Nhưng chuyện này có thành cũng phải sau vụ gặt. Tức là nhanh nhất cũng phải sang học kỳ sau.
Trước đó đám thanh niên trí thức bị giáng một đòn chí mạng.
Khẩu phần ăn thay đổi, nam nữ như nhau nhưng không phải nhiều như nhau mà là ít như nhau.
Đừng nói đám thanh niên không biết tin, ngay cả cô gái kiến nghị cũng trố mắt. Nhưng tâm lý cô ta khá vững chỉ biến sắc một chút rồi trở lại bình thường. Dù sao phần của cô ta vẫn thế. Nhưng không có bức tường nào không lọt gió, nhất là khi cô ta nói chuyện với bà Triệu không hề kiêng dè ai. Chẳng mấy chốc tin đồn lan ra cô ta là thủ phạm, tức đến mức cô ta khóc lóc đi tìm Triệu Kiến Thiết.
Lúc này Triệu Kiến Thiết mới hiểu mình lại bị bà cô chơi khăm. Nhưng nghĩ lại cũng nên dạy cho đám thanh niên một bài học nhớ đời. Tuy nhiên làm căng quá cũng không hay, anh ta bình tĩnh sửa lại tiêu chuẩn tính công điểm rồi gọi Tăng Khánh Hoa đến giúp hoàn thiện. Trước kia mức thấp nhất là mức của thiếu niên nhưng vẫn không phù hợp với năng lực của thanh niên trí thức nên anh ta điều chỉnh xuống thấp hơn vài bậc.
Hoàn thiện xong, thông báo dán ra: từ nay không phân biệt nam nữ làm nhiều hưởng nhiều.
Bà Triệu lại mắng Triệu Kiến Thiết một trận, thế này là vẽ việc cho bà à? Làm thế thì bà chia cơm kiểu gì?
Triệu Kiến Thiết thấy cũng đúng lại hỏi Tăng Khánh Hoa có cách nào không. Tăng Khánh Hoa đang nhắm vị trí giáo viên tiểu học, không phải sợ làm việc nặng mà không muốn phí hoài kiến thức nên về nhà vắt óc suy nghĩ cuối cùng nghĩ ra một cách.
Không phải anh ta sáng tạo ra mà là học tập ở thành phố. Gọi là phiếu giác ngộ, chia hai loại: đỏ là giác ngộ cao, xanh là ngược lại. Nếu một tháng nhận quá số lượng phiếu xanh nhất định thì tháng sau khẩu phần ăn sẽ bị cắt giảm.
Đội không cần học theo hoàn toàn nhưng có thể tham khảo: chia thành làm việc tích cực và làm việc qua loa, chia cơm theo tiêu chuẩn đó.
Triệu Kiến Thiết không làm ngay mà chia sẻ ý tưởng với cán bộ công xã. Cán bộ đang đau đầu vì đám thanh niên trí thức thì như buồn ngủ gặp chiếu manh, quyết định công xã đứng ra in một loạt phiếu giác ngộ. Để công bằng, áp dụng cho toàn thể xã viên và thanh niên trí thức. Nghĩa là xã viên làm việc không tích cực cũng bị phát phiếu nhưng vì xã viên không ăn cơm tập thể nên sẽ trừ vào công điểm.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa.
Lạc nhà lão Tống đã chín.
Rút kinh nghiệm vụ khoai lang, bà Triệu chỉ gọi hai cô con dâu đi cùng. Hỉ Bảo cũng ôm cái ca tráng lon ton theo sau men ra đồng.
Trương Tú Hòa và Vương Bình tràn trề hy vọng, lạc chín là nhà có thêm món ăn.
Bà Triệu còn háo hức hơn, tin chắc ông trời thương bà sẽ cho được mùa. Vấn đề duy nhất là bà lo củ lạc to quá phải giấu đi kẻo người ta biết.
Ngoái nhìn Hỉ Bảo đội mũ rơm ngồi trên bờ, bà Triệu vung tay cuốc đất nhổ lên từng chùm cây lạc.
“Mẹ ơi! Nhiều lạc quá, năm nay được mùa rồi!”
Trương Tú Hòa kích động. Nhà mẹ đẻ cô cũng trồng lạc nhưng chưa bao giờ thấy sai củ thế này, củ cũng to đều tăm tắp.
Bà Triệu cũng nhận thấy điều đó liền thở phào nhẹ nhõm. Bà chỉ sợ ra củ lạc khổng lồ, đến lúc làm lạc rang muối cho trẻ con ăn vặt cũng phải lén lút. Giờ thì yên tâm rồi, bà rũ sạch đất bỏ vào sọt.
Ba mẹ con mỗi người một luống cúi lưng nhổ lạc, rũ đất định mang về nhà vặt sau. Chẳng mấy chốc mảnh đất nhỏ đã được thu hoạch xong.
Vương Bình tiếc rẻ:
“Trong đất chắc chắn còn sót.”
“Lát bảo thằng tiểu Cường ra mót.”
Bà Triệu gọi, giục sang mảnh khác. Đất phần trăm manh mún, chỗ này một mảnh chỗ kia một mảnh. Nhưng làm nhanh thì một buổi chiều là xong.
Hai sọt đầy ắp, Trương Tú Hòa và Vương Bình mang về đổ ở nhà chính rồi quay lại tiếp tục. Một buổi chiều trôi qua nhanh ch.óng, toàn bộ ruộng lạc đã thu xong, sót lại ít củ chờ bọn trẻ con tan học về mót, đằng nào chúng nó chẳng đi chơi.
Về nhà, bà Triệu bảo hai con dâu chọn ít lạc tươi tối nay luộc nước muối ăn rồi dỗ Hỉ Bảo ở nhà, mình thì tất tả đi nấu cơm cho thanh niên trí thức. Bà tính lát nữa mang biếu hàng xóm và nhà đại đội trưởng ít lạc ăn lấy thảo.
Ở nhà Trương Tú Hòa và Vương Bình vừa làm vừa buôn chuyện.
“Lạc nhiều thật đấy, củ nào củ nấy chắc nịch, chưa thấy củ lép nào. Em nếm thử hai hạt rồi, ngon hơn lạc thường, Hỉ Bảo cũng ăn thử một hạt.”
“Mình phải vặt nhanh lên, sáng mai phơi ngay. Phơi khô mới để được lâu. Chị xem nhiều lạc thế này, ăn dè thì đến sang năm vẫn còn.”
“Chứ còn gì nữa, chú Hai cũng thích ăn lạc, tối nay mình luộc nhiều tí, được mùa mà, cho cả nhà phấn khởi.”
Hai người càng nói càng vui. Thời này ai chẳng mong ăn no ăn ngon? Nhà lão Tống lương thực đủ, mấy năm nay được mùa, năm nay chắc cũng thế nên không lo đói. Trương Tú Hòa và Vương Bình đều xuất thân nhà nghèo đông con nên từ bé đã chịu đói, cuộc sống no đủ thế này trước kia có mơ cũng không dám nghĩ.
Đang nói chuyện thì bọn trẻ về, Trương Tú Hòa sai chúng xách rổ ra đồng mót lạc.
Mấy đứa con gái hớn hở đi ngay, tiểu Cường và tiểu Vĩ ỉu xìu vâng lời, đành lỡ hẹn với bạn bè đi làm việc nhưng nghĩ đến tối có đồ ăn ngon lại sướng rơn, hét toáng lên rồi chạy biến.
Hỉ Bảo cũng muốn đi, Trương Tú Hòa sợ anh chị mải chơi không để ý con bé bèn đưa cho con bé một gốc lạc dạy cách vặt củ, vừa dạy vừa than:
“Mao Đầu lại chạy đâu rồi, cái nhà này nó là bận nhất, suốt ngày chạy rông chẳng lúc nào yên.”
--
Hết chương 30.
