Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 31.2. Mỹ Nhân Kế Thất Bại (2)

Cập nhật lúc: 20/04/2026 09:02

Dù Viên Lai Đệ đã hai năm không liên lạc với nhà mẹ đẻ nhưng ở cùng đội thì tin tức tự lọt vào tai. Chuyện Viên gia là đề tài đàm tiếu của cả đội lúc trà dư t.ửu hậu.

Viên Lai Đệ lại bắt đầu tuyệt vọng.

...

Đĩa lạc luộc nước muối trong bữa tối bị cả nhà tiêu diệt sạch sẽ. Bà Triệu thấy ngon, để dành riêng nửa liễn cho Hỉ Bảo ăn dần. Lạc thu được nhiều quá, cả nhà ăn xong lại xúm vào vặt lạc, tranh thủ làm cho xong để mai phơi, phơi khô mới để được lâu.

Tất nhiên bà Triệu không quên chọn giống. Định chọn củ tốt nhất nhưng thấy củ nào cũng căng tròn, phẩm chất đều tăm tắp.

Bà quay sang lườm Tống Vệ Quốc:

“Sao không ra ngoài c.h.é.m gió nữa đi? Chém tiếp đi chứ, công xã mình oách xà lách thế này là nhờ mày thổi cả đấy!”

Tống Vệ Quốc rụt cổ, tay vặt lạc thoăn thoắt mà không dám ho he. Thấy con trai sợ sệt, bà Triệu mới thôi mắng và dặn cả nhà phải giấu chuyện được mùa. Không phải sợ người ta biết mình trồng lạc vì ruộng lạc với ruộng khoai ngay đấy ai chẳng thấy, nhưng củ nằm dưới đất ai biết được hay mất. Bà tính biếu nhà hàng xóm và nhà bác cả mỗi nhà một rổ, phần nữa biếu thông gia trên phố còn lại thì miễn!

Lạc nhiều quá, cả nhà làm đến tối mịt mới được hơn nửa. Bà Triệu giục mọi người đi ngủ, mai làm tiếp.

Sáng sớm hôm sau, bà Triệu một tay dắt Hỉ Bảo một tay cầm cái ca tráng men đựng lạc luộc, đi sang điểm thanh niên trí thức.

Nấu cơm là nghề của bà nên chẳng có gì khó. Điều làm bà ngạc nhiên là hôm nay có người chủ động đến giúp. Không phải thanh niên trí thức vì giờ này họ còn đang ngủ nướng, bữa sáng toàn tranh nhau ăn đợt hai cho được ngủ thêm.

Người đến giúp là người trong đội.

Đại đội 7 được mùa liên tiếp, lương thực đầy kho, công điểm giá trị cao hơn đội khác nhưng không phải ai cũng ra đồng. Lao động chính thì không được nghỉ nhưng người già và trẻ em thì được miễn, vì sức yếu làm không được bao nhiêu mà công điểm thấp không bõ. Những người này thường ở nhà làm thủ công hoặc trông trẻ.

Bà Triệu thấy mình còn khỏe nên vẫn làm, nghĩ bụng chục năm nữa già yếu sẽ ở nhà nấu cơm giặt giũ trông cháu cho sướng. Khổ nửa đời rồi, già phải được hưởng phúc chứ? Thế nên bà không hiểu nổi bà Viên.

Chuyện đó tính sau, quay lại chuyện hôm nay. Bà vừa định nhóm bếp thì mấy cô gái trong đội xúm lại giúp đỡ, miệng nói ngọt xớt là sợ bà vất vả.

Toàn các cô gái mười lăm mười sáu tuổi phơi phới xuân thì, con gái đội này được ăn no mặc ấm nên cô nào cũng phổng phao xinh xắn. Tuy không phải ra đồng kiếm công điểm nhưng từ bé đã quen việc nhà, chuyện bếp núc thành thạo vô cùng.

Thấy họ nhiệt tình, bà Triệu không từ chối, chỉ đạo họ lấy củi nhóm lửa còn mình chuẩn bị khoai lang hấp bánh.

Có người giúp, cháo và bánh được nấu nhanh gấp đôi mọi ngày. Thấy các cô gái chưa chịu về, bà Triệu đoán được phần nào, bèn chỉ điểm:

“Chum sắp hết nước rồi, lát nữa đám thanh niên trí thức dậy phải tự ra giếng lấy nước rửa mặt đấy.”

Năm nay mưa nhiều nên nước giếng không cạn. Thỉnh thoảng tưới ruộng mới phải ra sông gánh nước còn sinh hoạt hàng ngày dùng nước giếng trong đội. Giếng gần hơn sông nhưng sao gần bằng chum nước ngay cạnh bếp?

Mấy cô gái nhìn nhau cười khúc khích, cảm ơn bà Triệu rồi dắt tay nhau chạy đi.

Bà Triệu lười nói, không phải bà không tạo điều kiện mà điểm thanh niên trí thức đâu phải khu cấm, ai đến chẳng được. Bà không cho vào bếp thì họ đứng ngoài sân, bà cấm sao được?

Nhìn theo đám con gái ngốc nghếch, bà Triệu quay lại. Hỉ Bảo vẫn ngồi ngoan trên ghế, chăm chú bóc lạc luộc, vỏ bỏ vào nắp ca, hạt bỏ vào mồm.

Thấy thế bà Triệu thuận tay vơ vỏ lạc ném vào bếp lò.

Hỉ Bảo cười tít mắt sán lại, tay cầm hai hạt lạc đã bóc vỏ nằng nặc đòi bà ăn. Hai bà cháu vừa ăn vừa trông lửa. Cơm chín rồi mà vẫn chưa thấy bóng dáng thanh niên trí thức nào.

Bà Triệu chán chẳng buồn nói. Ngốc không đáng sợ vì nhà bà đầy rẫy, đáng sợ là vừa ngốc vừa lười. Ai cũng muốn ngủ nướng, ăn sớm làm sớm thì c.h.ế.t ai? Nhưng ai cũng nghĩ thế thì mùa màng thất bát là cái chắc. Đã thế người đông, nấu cháo phải hai mẻ, mẻ đầu không ai ăn thì lấy đâu ra chỗ nấu mẻ hai? Sáng nào cũng ăn muộn, chiều thì xếp hàng sớm giục như cháy nhà. Nếu không nhờ được tôi luyện bởi đám con cháu ở nhà thì bà đã c.h.ử.i cho tắt bếp rồi.

Hôm nay cũng thế, bà Triệu mặc kệ, thấy cháo chín thì hạ nhỏ lửa ủ đấy. Mãi sau mới lác đác có người dậy rửa mặt rồi ra xếp hàng.

May mà hôm nay có người gánh nước hộ đỡ tốn thời gian. Nhưng bà Triệu chưa kịp mừng thì nghe đám thanh niên xếp hàng lầm bầm:

“Biết thế khỏi đi lấy nước, ngủ thêm được một lúc nữa.”

Bà Triệu: “………” Các người giỏi lắm!!

Giỏi hay không không đến lượt bà quản. Bà bình thản chia cháo và bánh. Lát sau mấy cô gái kia quay lại, không dám múc cháo sợ không đều tay nhưng chia bánh thì được. Xem phiếu giác ngộ, đỏ hai cái, xanh một cái. Phiếu giác ngộ phát sau giờ làm mỗi ngày, bữa tối hôm đó và sáng hôm sau ăn bao nhiêu phụ thuộc vào màu phiếu.

Biện pháp này khá hiệu quả, mấy hôm nay toàn phiếu đỏ, phiếu xanh hiếm hoi lắm. Con người ta cứ phải ép mới chịu tiến bộ.

Như bà Triệu hay nói: Người ngốc phải mắng nhiều vào, mắng nhiều thì dù vẫn ngốc nhưng ít ra cũng chăm chỉ hơn.

Bữa sáng xong xuôi, bà Triệu định dọn dẹp thì mấy cô gái lại tranh làm, nhoáng cái đã sạch bong.

Có cô đỏ mặt hỏi bà Triệu:

“Bà Tống ơi, mai cháu lại đến giúp bà được không?”

“Tùy các cháu.”

Bà Triệu thái độ rõ ràng, không ủng hộ cũng không phản đối. Con cái nhà ai người nấy lo, họ muốn đ.â.m đầu vào bụi rậm thì bà cản làm gì.

Với mấy cô gái, câu trả lời này đã là quá tốt, so với sự cấm đoán của gia đình thì bà đúng là người tốt!

May mà bà Triệu không biết họ nghĩ gì, không thì cười rụng răng mất. Bà tốt á? Không không, chỉ là các cháu quá ngốc thôi.

Bà dắt Hỉ Bảo về nhà, lúc này Trương Tú Hòa đã từ trại lợn về. Mấy năm nay cô làm ở trại lợn, từng có người nhòm ngó vị trí này, cô cũng không giữ, việc nhàn nhưng công điểm thấp mà. Cô nghĩ Hỉ Bảo có bà Triệu trông, Mao Đầu không cần cô nên đổi việc cũng chẳng sao. Không sao ư? Vắng cô, đàn lợn chán ăn, ủ rũ như thất tình. Quản lý trại lợn và Triệu Kiến Thiết hoảng hồn, hỏi ra lẽ rồi mời cô về ngay lập tức. Mọi thứ trở lại bình thường.

Trương Tú Hòa cho rằng do mình tận tâm, nấu cám lợn cẩn thận, dọn chuồng sạch sẽ. Còn người mới chắc lười biếng.

Sự thật thế nào không rõ nhưng cô coi như cắm chốt ở trại lợn rồi. Mỗi năm nộp mấy con lợn nghĩa vụ, lợn mà có vấn đề thì cả đội mất danh hiệu tiên tiến.

Đi làm về dọn chuồng sạch sẽ, Trương Tú Hòa vội về nhà. Cô trải mẻ lạc hôm qua ra sân phơi rồi bê ghế ngồi dưới mái hiên vặt tiếp.

Thấy bà Triệu về, cô cười hỏi:

“Hôm nay về sớm thế mẹ, đám sâu lười kia dậy sớm à?”

“Không, là mấy đứa con gái ngốc đến làm hộ.”

Dù được giúp nhưng bà Triệu chẳng cảm kích còn âm thầm gạch tên mấy nhà đó ra khỏi danh sách thông gia tiềm năng. Nuôi dạy con cái ngốc thế thì tốt đẹp gì? Tuyệt đối không kết thân!

Trương Tú Hòa không hiểu lắm nhưng không hỏi, chỉ cười rồi tiếp tục làm.

Bà Triệu để Hỉ Bảo ở lại giúp bác gái rồi xách rổ lạc sang nhà hàng xóm.

Khác với bà Triệu, bà Triệu Hồng Hà vô tư và nhàn nhã hơn. Hai năm trước bà còn đi làm, giờ chỉ mùa gặt mới ra đồng còn lại ở nhà nghỉ ngơi. Bà bảo vất vả nuôi ba con trai khôn lớn, giờ chúng nó lo được rồi, bà già phải được hưởng phúc chứ? Cũng đúng, sức khỏe bà không bằng chị gái, đi làm công điểm thấp thì thà ở nhà trông cháu còn hơn.

Lúc này nhà hàng xóm đi vắng hết, chỉ còn bà Hà và hai đứa cháu nội.

Thấy chị xách rổ sang, bà Hà lau tay vào vạt áo cười hớn hở:

“Chị sang chơi là quý rồi, còn quà cáp làm gì? Đâu xem nào, ôi chao, lạc à!”

“Dì cứ diễn đi!” Bà Triệu dúi rổ lạc vào tay em gái, “Chị chọn loại chưa phơi đấy, dì muốn để giống sang năm thì cất kỹ, không thì phơi qua đi cho dễ bảo quản.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.