Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 199
Cập nhật lúc: 06/01/2026 18:40
Lê Quỳnh cười nói: "Đi làm việc đi!"
Hứa Tiểu Hoa vừa mới đến cửa xưởng đóng hộp thực tế đã chạm mặt đồ đệ của Triệu Hưng là Trình Bân, Trình Bân chào hỏi cô: "Tên là Hứa Tiểu Hoa đúng không?"
Hứa Tiểu Hoa mỉm cười gật đầu: "Đúng ạ!"
"À, anh đã giúp em và cô gái béo kia hỏi thím của anh rồi, thím anh nói không vấn đề gì, bảo hai đứa đến đi làm thì cứ vào xưởng tìm thím ấy!" Nói đoạn anh nhìn ra sau lưng Hứa Tiểu Hoa: "Ơ, cô gái béo kia đâu?"
Hứa Tiểu Hoa đính chính cho cậu ta: "Cậu ấy tên là Tạ Tâm Di ạ."
Trình Bân có chút ngại ngùng nói: "Xin lỗi, anh quên mất." Lại hỏi: "Vậy em đợi cô ấy đến rồi cùng đi tìm thím anh, hay là đi trước?"
"Em đợi Tâm Di đến ạ!"
"Được!" Trình Bân vừa định đi thì thấy Tạ Tâm Di đi tới, anh cười nói với Hứa Tiểu Hoa: "Cô bé béo... Tạ Tâm Di đến rồi kìa."
Tạ Tâm Di thấy Tiểu Hoa bèn chạy bước ngắn tới, hơi thở dốc nói: "Tớ vừa sang xưởng đóng lon rỗng nói với Vạn Hữu Linh chuyện hôm nay sang xưởng đóng hộp thực tế nên bị chậm một lát, Tiểu Hoa, mọi người đang đợi tớ à?"
Hứa Tiểu Hoa biết sau khi Thư Văn Văn đi, Vạn Hữu Linh được đề bạt làm tổ trưởng ca ngày của xưởng đóng lon rỗng.
Tiểu Hoa cười nói: "Đúng vậy, anh Trình Bân nói sẽ đưa chúng ta đi tìm kỹ thuật viên Triệu."
Tạ Tâm Di vội nói: "Vậy làm phiền anh Trình rồi ạ!"
"À, không có gì!"
Vừa vào xưởng Hứa Tiểu Hoa đã ngửi thấy một mùi thơm trái cây và vị ngọt đặc trưng của đồ hộp, từng lon nước đường trong vắt đặt trong thùng lớn, nào là gọt vỏ, thái lát, ngâm đường, xử lý nhiệt, đóng lon, thêm nước đường, niêm phong sơ bộ, từng công đoạn làm hoa cả mắt, Hứa Tiểu Hoa bỗng nhớ lại lời mọi người nói với cô trước đó rằng xưởng đóng hộp thực tế vô cùng bận rộn.
Triệu Hưng đang lau chùi máy móc, thấy Hứa Tiểu Hoa đến bèn cười nói: "Tiểu Tiền hai hôm trước cũng nói với thím rồi, hai đứa muốn theo thím học máy móc à?"
Hứa Tiểu Hoa vội nói: "Vâng ạ thím Triệu, cháu biết kỹ thuật này là ngón nghề mưu sinh của thím, cháu mạo muội đưa ra yêu cầu có chút đường đột, nhưng cháu đã theo kỹ thuật viên Tiền học được một chút nên đặc biệt có hứng thú với ngành này..."
Triệu Hưng ngắt lời cô: "Không sao, không sao, những năm qua thím cũng dẫn dắt không ít đồ đệ rồi, người ra nghề được không nhiều lắm, hai đứa nếu muốn học thím không có ý kiến gì, chỉ là bên bộ phận nhân sự có đồng ý cho hai đứa chuyển cương vị không?"
Hứa Tiểu Hoa gật đầu nói: "Đồng ý ạ, cán bộ Lương nói để tụi cháu qua hỏi ý kiến thím trước, chỉ cần thím đồng ý là không vấn đề gì."
Triệu Hưng nghe thấy lời này nụ cười trên mặt chân thật hơn một chút, cười nói: "Được, được, thím không vấn đề gì, cháu về nói lại với cán bộ Lương!"
"Vâng ạ, cháu cảm ơn thím!" Hứa Tiểu Hoa lúc này mới phản ứng lại tại sao lần này cán bộ Lương không trực tiếp đưa cô đi tìm Triệu Hưng mà lại để cô tự đi hỏi, chính là không muốn làm Triệu Hưng cảm thấy họ dùng thế ép người.
Triệu Hưng lại hỏi Tạ Tâm Di: "Tâm Di, tình hình của cháu thế nào?"
Tạ Tâm Di nói: "Thím Triệu, việc ở xưởng đóng lon rỗng cháu vẫn phải làm, nên định bụng sau khi tan làm sẽ theo sau Tiểu Hoa học một chút, thím là sư phụ của cậu ấy, cháu cũng phải được thím gật đầu chứ."
Nghe thấy thực tế chỉ cần dạy một người, Triệu Hưng càng vui hơn: "Không vấn đề gì, chuyện của đám con gái hai đứa, các cháu cứ tự bàn bạc với nhau là được."
Buổi sáng Triệu Hưng đưa họ đi tìm hiểu một số thiết bị của xưởng đóng hộp thực tế như bàn đóng lon thủ công, bàn đóng lon đa năng bán cơ giới hóa, máy rót chất lỏng, máy đóng hộp chất rắn, máy đóng hộp tự động, máy đóng hộp tự động kiểu quay...
Đợi đến lúc nghỉ trưa Tạ Tâm Di cảm thấy hai mắt nổ đom đóm, thở dài với Tiểu Hoa: "Tiểu Hoa, mới là ngày đầu tiên thôi mà tớ cảm thấy đầu óc không đủ dùng rồi, mấy cái linh kiện máy móc đó tớ chỉ nghe tên thôi đã thấy đau đầu rồi."
Hứa Tiểu Hoa cười nói: "Đó là vì cậu mới tiếp xúc lần đầu thôi, không sao đâu, lát nữa tớ tìm sách cho cậu xem, cậu xem qua để trong lòng nắm được đại khái rồi nghe sư phụ Triệu nói mấy cái đó sẽ không thấy khó như vậy nữa."
Tạ Tâm Di vội vàng cảm ơn cô: "Tớ cảm ơn cậu nhé Tiểu Hoa."
Hai người đang trò chuyện thì bỗng thấy Tiểu Hình bên đội bảo vệ đi tới nói: "Hứa Tiểu Hoa, người nhà em đang tìm em ở cổng đấy, hình như có chuyện gấp."
Hứa Tiểu Hoa lập tức nghĩ đến việc có phải bên Quách Minh Siêu đã hồi âm điện tín rồi không? Cô vội đưa cặp l.ồ.ng cơm cho Tâm Di: "Cậu cầm giúp tớ trước nhé."
Chạy một mạch ra cổng lớn thì thấy mẹ cô đang đứng bên ngoài, trong tay còn cầm một tờ giấy điện tín, thấy cô đi ra bèn vội nói: "Mẹ thấy là từ huyện Khúc Thủy gửi tới nên đã bóc ra xem trước rồi, Quách Minh Siêu nói may mà cậu ấy đã đi một chuyến, bố mẹ Kiều Kiều định gả cậu ấy đi, Kiều Kiều chạy lên trấn định bắt xe trốn đi, đúng lúc gặp được cậu ấy."
Hứa Tiểu Hoa vội đón lấy tờ điện tín xem, chỉ thấy trên đó viết một dòng chữ nhỏ: "Trên trấn gặp Kiều, nghe tin bố ép gả thằng đần, đã trốn ra, tạm trú tại nhà tớ."
Hứa Tiểu Hoa hít một hơi lạnh, nghĩ thầm may mà Kiều Kiều gặp được Quách Minh Siêu, nhưng Kiều Kiều ở nhà họ Quách cũng không phải là cách, cô vội nói với mẹ: "Mẹ, con phải về làng họ Hứa một chuyến."
Tần Vũ gật đầu: "Được, mẹ đi cùng con, con vào đơn vị xin nghỉ phép đi rồi về nhà thu dọn ít quần áo, mẹ ra ga mua hai vé trước, chúng ta hẹn nhau ở nhà ga."
"Vâng ạ mẹ!"
Hứa Tiểu Hoa vội chạy đến bộ phận nhân sự, Lương An Văn không có ở đó, cô bèn nói với Triệu Tư Đường một tiếng, rồi lại chạy về xưởng nói với Triệu Hưng. Triệu Hưng thấy cô hớt hơ hớt hải như thể trong nhà có chuyện đại sự gì đó bèn đáp: "Được, được, bên thím không vấn đề gì, đợi về rồi học tiếp."
"Vâng ạ, cháu cảm ơn sư phụ!"
Người vừa đi khỏi, Trình Bân khẽ bĩu môi nói: "Sư phụ, cái cô Hứa Tiểu Hoa này mới đến được nửa ngày mà đã xin nghỉ bốn năm ngày rồi, chẳng giống người thành tâm đến học chút nào. Em thấy cô gái béo kia thái độ còn tốt hơn cô ta."
Triệu Hưng không mấy để tâm nói: "Người ta học phần của người ta, anh học phần của anh, anh quản nhiều thế làm gì?"
Trình Bân đáp lại: "Em chỉ cảm thấy Hứa Tiểu Hoa không đáng tin, lúc cô ta mới đến nói muốn theo sư phụ học kỹ thuật em đã cảm thấy cô ta không ổn rồi, sư phụ xem em đoán không sai chứ! Phụ nữ làm sao làm nổi cái việc của tụi mình, ngày nào tay áo ống quần cũng lấm lem như bao công thế này, cô gái nào mà chịu nổi chứ?"
Triệu Hưng có chút buồn cười nói: "Anh đúng là nhìn người qua khe cửa, Hứa Tiểu Hoa này thím biết, trước đây ở xưởng đóng gói thường xuyên đứng máy thay cho Tiểu Tiền, người ta thông minh lắm, tay chân lại nhanh nhẹn, anh đừng có ở đó mà lầm bầm, coi chừng người ta ra nghề rồi mà anh vẫn chưa ra nghề đấy!"
