Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 200
Cập nhật lúc: 06/01/2026 18:40
Trình Bân không dám cãi lại sư phụ, nhưng trong lòng lại không cho là đúng, mình sao có thể thua một con nhỏ miệng còn hôi sữa chứ?
Phía Hứa Tiểu Hoa sau khi về nhà liền vội vàng gọi bà nội giúp mẹ thu dọn hai bộ quần áo, cô về phòng mình vơ đại hai bộ, nghĩ đến việc Kiều Kiều có lẽ là tay trắng trốn ra nên lại nhét thêm một bộ vào va ly.
Vừa định ra khỏi cửa thì bà nội kéo cô lại nhét một túi vải vào túi áo cô, dặn dò: "Tiền phiếu mang theo đi, đi ra ngoài mang theo nhiều một chút để phòng thân." Lại có chút không yên tâm nói: "Người ta là định bán con gái, cháu và mẹ cháu hai người đi có được không? Ngộ nhỡ xảy ra xung đột, chúng ta là phụ nữ chắc chắn chịu thiệt thòi hơn..."
Đang nói thì bỗng có tiếng gõ cửa, Thẩm Phượng Nghi ra mở cửa nhìn thì thấy Từ Khánh Nguyên và Lưu Hồng Vũ đang đứng ngoài cửa, mỗi người còn đeo một cái ba lô lớn.
Thẩm Phượng Nghi có chút ngạc nhiên nói: "Hai cháu sao lại qua đây, có chuyện gì sao?" Bà hoàn toàn không biết hôm đó chính là hai người này đi cùng cháu gái bà đi gửi điện tín.
Từ Khánh Nguyên giải thích vài câu rồi đi tới đỡ lấy va ly trong tay Tiểu Hoa, vừa hỏi: "Chắc là bên Quách Minh Siêu có hồi âm rồi phải không? Cháu và Hồng Vũ đoán là nếu bên đó có tin tức thì hôm nay chắc cũng gửi tới rồi, sợ em và thím Tần không kịp báo cho tụi cháu nên qua đây xem trước."
Hứa Tiểu Hoa nhìn ba lô của hai người, ngơ ngác hỏi: "Hai anh định đi cùng em về làng họ Hứa sao?"
Từ Khánh Nguyên chưa kịp mở lời thì Lưu Hồng Vũ đã đáp: "Chắc chắn rồi ạ, nơi thâm sơn cùng cốc, em và thím Tần hai người đi thì tụi anh... Nguyên ca làm sao mà yên tâm được?"
Hứa Tiểu Hoa nhìn Từ Khánh Nguyên, có chút lo lắng nói: "Nhưng anh Khánh Nguyên ơi, việc bên chỗ giáo sư Viên anh đã làm xong chưa? Liệu có làm lỡ việc của anh không ạ?" Cô biết bản thảo của giáo sư Viên sắp được dàn trang rồi, nên việc hiệu đính rất gấp.
"Anh đã nhờ bạn học khác giúp đỡ hai ngày rồi, không sao đâu," Từ Khánh Nguyên nói đoạn lại hỏi: "Tiểu Hoa, bên Lý Kiều Kiều hiện giờ tình hình thế nào?"
Hứa Tiểu Hoa nghiến răng nói: "Nói là định gả Kiều Kiều cho một thằng đần, Kiều Kiều chạy lên trấn thì vừa hay gặp được Quách Minh Siêu, giờ đang ở nhà cậu ấy, em nghĩ cậu ấy là con gái ở nhà người ta cũng không tiện lắm, định qua đó..."
Cô định nói là đón người về đây, nhưng sực nhớ ra chuyện này vẫn chưa bàn bạc với bà nội và mẹ, nên lời đến cửa miệng lại không dám nói ra.
Nhưng không ngờ Thẩm Phượng Nghi vẫn luôn đứng một bên không lên tiếng bèn tiếp lời: "Đón về đây, bà và mẹ cháu đều nói rồi, cô bé đó trước đây được bố mẹ bên kia của cháu giúp đỡ nuôi dưỡng, cháu cứ đón về đây, nhà mình tiếp tục nuôi, cùng lắm là thêm một đôi đũa cái bát thôi."
"Bà nội, nhưng mà..."
Hứa Tiểu Hoa biết đây không đơn giản là chuyện thêm một đôi đũa cái bát, nuôi một đứa trẻ đâu có đơn giản như vậy?
Thẩm Phượng Nghi vỗ vỗ lưng cháu gái nói: "Bà biết cháu lo lắng chuyện gì, hồi nhỏ cháu bị lạc chẳng phải cũng nhờ bố mẹ bên kia có lòng tốt mới sống sót được sao? Cháu cứ yên tâm đi đi, bà đã dặn mẹ cháu rồi, đi đón người về đây." Thẩm Phượng Nghi thậm chí còn cảm thấy đây là cơ hội ông trời ban cho nhà họ báo ân, bố mẹ nuôi của Tiểu Hoa mất sớm, nhà họ dù muốn báo ân cũng không biết báo thế nào. Chuyện của Lý Kiều Kiều xem ra là do duyên số định sẵn nhà họ phải quản.
Tiểu Hoa hốc mắt hơi đỏ, cô đáp lời: "Vâng ạ bà nội, Kiều Kiều ngoan và đảm đang lắm, bà chắc chắn sẽ thích cậu ấy." Người chị em của cô lương thiện lại tháo vát, vốn dĩ nên có một cuộc đời tốt đẹp hơn.
Thẩm Phượng Nghi "ừ" một tiếng, lại dặn dò Từ Khánh Nguyên và Lưu Hồng Vũ: "Hai cháu qua đó cũng phải cẩn thận, cố gắng đừng xung đột với người trong làng, rồng mạnh cũng không ép nổi rắn đầu đất đâu, người trong một làng thường là có họ hàng dây mơ rễ má với nhau, nếu thật sự náo loạn lên thì hai cháu là người nơi khác đến sợ là sẽ chịu thiệt."
Đặc biệt là hai đứa trẻ này đều còn trẻ, đang lúc khí huyết hăng hái, Thẩm Phượng Nghi chỉ sợ họ một lòng can đảm rồi cuối cùng làm chuyện trở nên bế tắc.
Từ Khánh Nguyên gật đầu nói: "Bà nội yên tâm ạ, tụi cháu cố gắng không xung đột với người địa phương."
"Được rồi! Đợi các cháu về bà nội sẽ làm món ngon cho các cháu."
Thẩm Phượng Nghi tiễn họ ra tận đầu ngõ mới lững thững đi về, bà nghĩ Tần Vũ chắc cũng sẽ không sinh thêm nữa, Hoa Hoa nhỏ thui thủi một mình, có thêm một người chị em là vừa khéo, sau này cũng có thể giúp đỡ lẫn nhau.
Ba người vừa ra khỏi ngõ là bắt xe buýt đi thẳng ra ga tàu hỏa, vì lo lắng cho tình hình của Kiều Kiều nên suốt dọc đường Hứa Tiểu Hoa cứ như người mất hồn, hoàn toàn không chú ý thấy trong số những người lên xe ở một trạm có Tào Vân Hà.
Tào Vân Hà vì ở cữ không tốt nên lúc nào cũng thấy sợ gió, ra ngoài đều quấn khăn quàng cổ dày cộm, đội mũ len, chỉ lộ ra mỗi đôi mắt.
Vì vậy Từ Khánh Nguyên chỉ mới gặp bà ta một hai lần nên không nhận ra.
Hôm nay bà ta đến khu viện không quân, Khánh Quân mời bà ta và con gái qua dùng bữa tối, sẵn tiện bàn bạc chuyện đính hôn. Không ngờ vừa lên xe đã nhìn thấy Hứa Tiểu Hoa và Từ Khánh Nguyên.
Trong lòng thầm tặc lưỡi: Tần Vũ và Hứa Cửu Tư đúng là nghĩ thoáng thật, thế mà thật sự để Hứa Tiểu Hoa đính hôn với nhà họ Từ. Nghĩ đến việc trước đây Hoài An nói với bà ta rằng nhà họ Từ có lẽ gặp khó khăn nên mới bám riết lấy hôn sự này không buông, trong lòng lại có chút may mắn vì mình đã ly hôn với Hứa Hoài An, sau này nhà họ Hứa có thật sự bị nhà họ Từ liên lụy thì cũng không liên lụy đến hai mẹ con bà ta được.
Ánh mắt đ.á.n.h giá của bà ta quá rõ ràng, Từ Khánh Nguyên nhanh ch.óng nhận ra sự không thiện cảm trong mắt bà ta, anh bất động thanh sắc đứng nhích ra sau Tiểu Hoa một chút, che chắn tầm mắt dò xét của bà ta.
Tào Vân Hà xuống xe ở giữa chừng, trước khi đi bà ta lạnh lùng liếc nhìn Hứa Tiểu Hoa một cái, đúng lúc Hứa Tiểu Hoa ngẩng đầu lên, chỉ thấy ánh mắt này rất quen.
Từ Khánh Nguyên ngẩng đầu nhìn khu viện không quân không xa, bỗng hỏi Tiểu Hoa: "Vừa nãy là mẹ của Hứa U U đúng không?"
Hứa Tiểu Hoa bấy giờ mới nhớ ra tại sao lại thấy ánh mắt người đó quen thuộc đến vậy, có chút lạnh lùng lại có chút không thích và dò xét, Tào Vân Hà đúng là nhìn cô như vậy. Cô có chút ngạc nhiên nói với Từ Khánh Nguyên: "Trời ạ, bà ta gầy đi nhiều quá, đến mức đôi mắt trông như bị lõm vào luôn." Tào Vân Hà trước đây dù không nói là béo nhưng cũng có chút đầy đặn, trang điểm một chút trông còn trẻ hơn mẹ cô.
Nhưng người phụ nữ vừa rồi không chỉ gầy gò mà khóe mắt còn lộ rõ vẻ mệt mỏi, so với Tào Vân Hà lúc còn an nhàn sung sướng trước đây đúng là một trời một vực.
