Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 339
Cập nhật lúc: 07/01/2026 02:28
Cô không phải là một người phụ nữ có thể chịu được áp lực, mỗi lần trong nhà có người đến hỏi han tình hình, lòng cô lại thấy lo lắng và sợ hãi, chỉ sợ họ lại thấy tài liệu gì đó rồi chụp mũ cho cô luôn.
Mọi người đều nghĩ Hựu Xuyên ở biên cương chắc hẳn phải chịu áp lực tâm lý cực lớn, nhưng đôi khi cô thấy phía Hựu Xuyên coi như là đá đã rơi xuống đất rồi, còn cô thì lại luôn nơm nớp lo sợ, không biết tai họa sẽ ập đến lúc nào.
Những điều này cô chưa bao giờ nhắc với Khánh Nguyên. Nay nói sơ qua vài câu với cháu cũng không phải muốn biện hộ cho bản thân, chỉ là trình bày lý do cô đưa ra lựa chọn này thôi. Người cô thấy có lỗi nhất là Khánh Nguyên, hồi nhỏ vì chúng cô chăm sóc không chu đáo nên nó bị bọn buôn người bắt đi, hơn một tháng sau trở về là nằm ở cửa nhà, chẳng phát ra được chút âm thanh nào, trong thời gian đó đã gặp phải những gì cô đều không có can đảm để hỏi suốt bao nhiêu năm qua.
Cô kỳ vọng rất nhiều vào đứa con trai này, có lẽ vì từ nhỏ nó đã bộc lộ khía cạnh vô cùng thông minh, nên lúc đầu khi gia đình định ra hôn ước cho hai đứa cô đã không hài lòng.
Lý do không hài lòng bây giờ nghĩ lại cũng có chút nực cười, đó là vì cháu học ít. Nhưng giờ nhìn lại, nó có lẽ chẳng quan tâm đến lý lịch của người bạn đời tương lai, mà quan tâm đến phẩm chất của người đó hơn. Cô nghĩ có lẽ lúc này Hựu Xuyên cũng có chút hối hận.
Làm mẹ, cô hy vọng cuộc đời sau này của Khánh Nguyên được bình yên, hạnh phúc, cũng hy vọng hai đứa có thể cùng nhau tiến bước, làm tốt hơn cô và Hựu Xuyên, cô không phải là một tấm gương tốt.
Đột ngột viết thư cho cháu là có chút đường đột, nói năng lảm nhảm nhiều chuyện, cô cũng chẳng biết trọng điểm của mình nằm ở đâu, có lẽ trong một đêm tĩnh lặng như thế này, hồi tưởng lại tờ giấy ly hôn vừa nhận được hôm nay, những suy nghĩ hỗn loạn đã thôi thúc cô viết nên bức thư này. Cuối cùng, phiền cháu báo cho Khánh Nguyên một tiếng, cô và cha nó đã ly hôn rồi.”
Ký tên là “Lư Nguyên”.
Hứa Tiểu Hoa đọc xong bức thư, ngẩn người hồi lâu, vừa thấy bất ngờ vì bức thư, vừa thấy bất ngờ vì sự thành thật của Lư Nguyên.
Cô biết Lư Nguyên không có can đảm để tự miệng nói với con trai rằng bà không chỉ ly hôn mà còn sắp tái hôn nữa. Nhưng anh Khánh Nguyên là người thân thiết nhất của bà trên đời này, Lư Nguyên có lẽ cảm thấy nên thông báo cho con trai một tiếng.
Lúc này bỗng nghe bà nội ở bên ngoài gọi cô ra ăn cơm, Hứa Tiểu Hoa vội đáp một tiếng rồi cất kỹ bức thư vào trong ngăn kéo.
Vừa ra khỏi phòng, Thẩm Phượng Nghi đã nhận ra sắc mặt cô không ổn, bà ôn tồn hỏi: “Tiểu Hoa, sao thế? Ở đơn vị gặp chuyện gì hả cháu?” Sáng nay cháu gái vừa về đã có vẻ thẫn thờ, chào một tiếng rồi đi thẳng vào phòng ngay, Thẩm Phượng Nghi trong lòng đã thắc mắc nãy giờ rồi.
Liền thấy cháu gái lắc đầu nói: “Bà nội, không phải đâu ạ, hôm nay cháu lại nhận được một bức thư của dì Lư, bảo là thủ tục ly hôn với bác Từ đã làm xong rồi, không lâu... không lâu nữa có lẽ sẽ tái hôn, bà ấy chắc tự mình không có can đảm nói nên nhờ cháu nhắn lại cho anh Khánh Nguyên, cháu chỉ thấy hơi bùi ngùi thôi ạ.”
Thẩm Phượng Nghi thở dài: “Chuyện này cũng thường thấy mà, làm người nhà của Hựu Xuyên chắc là Lư Nguyên cũng phải chịu áp lực không nhỏ đâu. Nhưng nếu bà ấy cứ vội vàng tái hôn như vậy e là cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì.”
Bà có thể hiểu được chuyện Lư Nguyên ly hôn, nhưng không thể hiểu được việc bà ấy lại tái hôn nhanh đến thế.
Ly hôn còn có thể nói là do tình thế bắt buộc, là một hành vi tự bảo vệ mình của một cá nhân trong tình cảnh nguy hiểm, nhưng tái hôn thì rõ ràng là đã quên đi người cũ, hoàn toàn tiếp nhận một người mới rồi.
Đừng nói là Khánh Nguyên, ngay cả bà là người ngoài cũng có chút không hiểu nổi Lư Nguyên nghĩ gì nữa.
Tiểu Hoa hỏi: “Bà nội, chuyện này cháu có nên nói với anh Khánh Nguyên không ạ?”
Thẩm Phượng Nghi sững lại một chút rồi bảo: “Nói đi, chắc Khánh Nguyên cũng đã chuẩn bị tâm lý rồi, chuyện này cũng chẳng giấu được bao lâu đâu.”
“Dạ vâng ạ!” Hứa Tiểu Hoa cảm thấy dù cô có thuật lại thế nào thì lời lẽ có lẽ cũng sẽ có chút phiến diện, đợi cuối tuần anh Khánh Nguyên qua đây cô sẽ đưa bức thư này cho anh xem vậy!
Thẩm Phượng Nghi lại nói: “Làm mẹ cũng chẳng dễ dàng gì, cháu xem có nên viết thư trả lời cho mẹ Khánh Nguyên không?”
Hứa Tiểu Hoa gật đầu, tối đó cô nằm bò ra bàn viết thư trả lời, cân nhắc hồi lâu mới đặt b.út: “Dì Lư kính mến, cháu đã nhận được thư của dì, cảm ơn dì đã tin tưởng cháu. Rất lấy làm tiếc vì trong giai đoạn khó khăn của dì cháu đã không kịp thời viết thư hỏi thăm.
Cháu là phận con cháu, có lẽ suy nghĩ còn chưa chín chắn và còn non nớt, nhưng về chuyện tái hôn dì nhắc trong thư, cháu vẫn hy vọng dì có thể suy nghĩ kỹ rồi hãy quyết định, nếu dì có khó khăn gì về kinh tế hay cuộc sống có thể viết thư cho cháu và anh Khánh Nguyên, chúng cháu sẽ cùng dì nghĩ cách. Dì là mẹ của anh ấy, anh ấy chắc chắn luôn mong muốn cuộc sống của dì được bình yên, thuận lợi.
Cháu và anh Khánh Nguyên hiện tại mọi việc đều tốt, công việc của anh ấy cũng đã dần đi vào quỹ đạo.”
Viết đến đây Hứa Tiểu Hoa cũng chẳng biết nói gì thêm cho phải, cô vội vàng viết mấy chữ “Chúc dì khỏe” và ký tên rồi gấp thư nhét vào phong bì, định trưa mai sẽ đi gửi.
Trưa hôm sau vào giờ nghỉ trưa, Hứa Tiểu Hoa đi tìm Tâm Di, mấy ngày không gặp cô cứ thấy Tâm Di như gầy đi rất nhiều, cô hỏi: “Tâm Di, dạo này cậu sao thế? Ăn uống không tốt hả?”
Tạ Tâm Di thở dài: “Không phải đâu, tại chuyện của Tiểu Hình làm mình bực mình quá, mình đã chính thức nói chuyện với mẹ mình rồi, bảo là mình thực sự không thích Tiểu Hình, vậy mà bất kể là mẹ hay cha mình, cả anh chị dâu nữa đều thấy Tiểu Hình rất tốt, cứ ép mình tìm hiểu anh ta, hoàn toàn phớt lờ ý kiến của mình.”
Hứa Tiểu Hoa lại hỏi: “Thế phía Tiểu Hình thì sao, cậu đã nói với anh ta chưa?”
“Nói rồi, nhưng anh ta bảo mình không thích anh ta là chuyện của mình, chẳng cản trở việc anh ta thích mình.” Nói đến đây Tâm Di nhìn Tiểu Hoa bảo: “Tiểu Hoa, cậu có thể cho mình mượn ít tiền được không? Mình muốn dọn ra ngoài thuê nhà ở, tình hình hiện tại của Tiểu Hình rõ ràng là đang đi đường vòng qua người nhà mình để bắt mình phải đồng ý đấy.”
“Được, cậu cần bao nhiêu, để mình về gom cho cậu một ít.”
Nghe câu này, vẻ mặt Tạ Tâm Di rõ ràng đã giãn ra nhiều, cô nắm lấy cánh tay Tiểu Hoa bảo: “Tiểu Hoa, cậu tốt quá, may mà mình còn có người bạn như cậu, nếu không mình chẳng biết phải làm sao nữa!”
“Cậu định thuê nhà ở đâu? Giờ tìm nhà cũng chẳng dễ đâu.”
Tâm Di cười nói: “Cái đó không lo, có một chị ở xưởng mình bảo trong khu nhà chị ấy có người cho thuê phòng, không lớn lắm, khoảng bảy tám mét vuông, một tháng sáu đồng, tiền cọc cũng sáu đồng, Tiểu Hoa cậu cho mình mượn mười hai đồng được không?”
