Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 340
Cập nhật lúc: 07/01/2026 02:28
“Được, Tâm Di à, cậu đi làm lâu như vậy mà không để dành được chút tiền nào sao?” Tiểu Hoa cảm thấy hơi lạ, Tâm Di không phải là người tiêu xài hoang phí.
Tạ Tâm Di thở dài: “Trước đây tiền của mình đều đưa cho mẹ giữ hết, bà ấy mà biết mình muốn dọn ra ngoài ở chắc chắn sẽ không đưa tiền cho mình đâu. Từ tháng sau trở đi mình sẽ không đưa lương cho bà ấy nữa.”
“Vậy cậu cố gắng nói chuyện hẳn hoi với dì nhé.”
Tâm Di gật đầu.
Hứa Tiểu Hoa nghĩ một lát rồi nói thêm: “Chị Nam bây giờ cũng đang đau đầu giống cậu đấy, thấy Trình Bân là hận không thể chạy bay biến ngay.”
Tạ Tâm Di cười khổ một tiếng: “Mọi chuyện đúng là lạ lùng thật, Tiểu Hoa à, bây giờ mình cũng chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến mấy chuyện đó nữa, chỉ muốn nhanh ch.óng dành dụm được ít tiền để thoát khỏi gia đình thôi, nếu không mình thực sự sợ sẽ bị ép gả cho Tiểu Hình mất.”
Tiểu Hoa an ủi cô: “Tâm Di, đừng sợ, bây giờ là xã hội mới rồi, có công đoàn và hội phụ nữ mà, chỉ cần cậu không đồng ý thì chẳng ai ép buộc được cậu đâu.”
Tạ Tâm Di gật đầu: “Ừ, thực sự đến nước đó thì mình sẽ liều mình đi tìm công đoàn và hội phụ nữ. Tiểu Hoa à, nói chuyện với cậu xong mình thấy lòng vững chãi hẳn lên.”
Gửi thư xong quay về phòng ban, lòng Tiểu Hoa vẫn còn chút bùi ngùi, Tâm Di cũng chỉ lớn hơn cô một hai tuổi, nếu ở thế kỷ 21 thì cũng chỉ là độ tuổi vừa vào đại học, vẫn còn ngây ngô lắm.
Cô còn chưa kịp nghĩ ngợi gì thêm thì Phó chủ nhiệm Nhậm đã đi tới bảo cô: “Tiểu Hoa này, gần đây chúng ta có một chỉ tiêu đi học tập ở xưởng thực phẩm vùng Đông Bắc, chắc phải đi khoảng một tháng, cơ hội này thực sự khá hiếm có đấy.”
Điều ông không nói ra là tuy cơ hội hiếm có nhưng mùa này ở Đông Bắc đã lạnh lắm rồi, nhiều chị em phụ nữ đều không muốn đi.
Hơn nữa phòng ban của họ cũng chỉ có Chương Lệ Sinh và Hứa Tiểu Hoa là còn trẻ, những người khác đều có gia đình con cái cả rồi, đi hẳn một tháng trời thì ai cũng phải đắn đo.
Người đầu tiên ông nhắm tới vốn là Chương Lệ Sinh, không ngờ Chương Lệ Sinh vốn có thái độ làm việc vô cùng tích cực lần này lại từ chối.
Nghe thấy hai chữ “học tập”, mắt Hứa Tiểu Hoa sáng rực lên: “Chủ nhiệm, em đi được ạ, không vấn đề gì đâu ạ.”
Phó chủ nhiệm Nhậm thấy cô sẵn lòng như vậy, chẳng có chút gì là khó khăn cả, liền cười nói: “Vậy được, lát nữa tôi đưa tài liệu cho cô, cô chuẩn bị cho tốt nhé.”
“Cảm ơn chủ nhiệm ạ!”
Chủ nhiệm Nhậm vừa đi khỏi, Vạn Hữu Cần đã ghé tai nói nhỏ: “Tiểu Hoa à, em bị chủ nhiệm Nhậm lừa rồi, mùa này Đông Bắc lạnh lắm, có thể làm người ta cóng đến rụng cả tai luôn đấy. Mọi năm toàn là nam giới đi thôi, năm nay lại lừa được em đi, nếu em không muốn đi thì đừng có ngại, chúng tôi đều đã từ chối hết rồi, chủ nhiệm Nhậm cũng không nói gì đâu.”
Tiểu Hoa cười bảo: “Không sao đâu chị, em chuẩn bị sẵn áo bông, găng tay và mũ là được ạ, em cũng chưa bao giờ đi Đông Bắc, cũng muốn đi xem thử xem sao.”
Vạn Hữu Cần cười nói: “Vậy được, em sẵn lòng là tốt rồi.” Nói đoạn, bà lại nhìn về phía Chương Lệ Sinh, thì thầm: “Vốn dĩ chẳng đến lượt em đâu.”
Hứa Tiểu Hoa cũng nhìn Chương Lệ Sinh một cái, thấy anh ta đang cúi đầu tính toán cái gì đó, cô khẽ hỏi: “Sao vậy chị?”
“Nói với anh ta trước đấy, hình như không đồng ý nên chủ nhiệm Nhậm mới tìm đến em, vốn dĩ lần này cũng không phải em đi.”
Hứa Tiểu Hoa cười nói: “Vậy là em nhặt được món hời rồi.”
Vạn Hữu Cần thấy cô chẳng để tâm chút nào, liền lắc đầu: “Em đúng là vô tư thật.”
Hứa Tiểu Hoa thực sự cảm thấy được đi học tập là rất tốt, đặc biệt là trong thời đại này công nghiệp vùng Đông Bắc đang dẫn đầu so với những nơi khác, cô cũng muốn đi xem vùng Đông Bắc thời kỳ này ra sao.
Chiều tan làm, Hứa Tiểu Hoa ôm một xấp tài liệu đi công tác định bụng về nhà xem tiếp. Ở cổng lớn cô gặp Dương Liễu Tân, chào hỏi một câu, Dương Liễu Tân cười hỏi: “Tiểu Hoa, cậu định về nhà làm việc tiếp hả?”
“Cũng không hẳn, lãnh đạo sắp xếp cho mình đi Đông Bắc công tác, đưa cho mình ít tài liệu, mình định mang về xem.”
“Đi đâu ở Đông Bắc vậy?”
“Tỉnh Cát.”
“Vậy là xa lắm đấy, mình còn chưa bao giờ ra khỏi Bắc Kinh luôn, Tiểu Hoa cậu thực sự giỏi quá!” Dương Liễu Tân thực lòng cảm thán, ngay từ đầu khi ở xưởng đồ hộp rỗng cô đã thấy Hứa Tiểu Hoa làm việc rất hăng hái, sau đó Hứa Tiểu Hoa điều sang khoa kỹ thuật, một số đồng nghiệp cho rằng Hứa Tiểu Hoa gặp may, nhưng cô biết đây chỉ là giai đoạn bắt đầu của Hứa Tiểu Hoa mà thôi.
Nghĩ một lát cô nói thêm: “Tiểu Hoa này, đợi cậu về mình có thể đến tìm cậu trò chuyện không? Nghe nói bên đó cũng phát triển lắm, nhiều món ngon nữa, còn có hổ với gấu nữa cơ, mình chưa bao giờ được thấy.”
Tiểu Hoa cười nói: “Được chứ, chỉ là lần này mình đi chủ yếu là học tập, cũng chưa chắc đã có cơ hội nhìn thấy mấy thứ đó đâu.”
“Không sao không sao, mình chỉ là bỗng nhiên nghĩ tới nên thuận miệng nói vậy thôi.”
Hai người trò chuyện vài câu đơn giản rồi Hứa Tiểu Hoa đi trước, còn Dương Liễu Tân theo bản năng nhìn về phía bên phải, phát hiện Lý Xuân Đào đang đứng đó, thấy cô nhìn qua liền vội vã cúi đầu.
Kể từ khi Lý Xuân Đào quay lại làm việc vào tháng tư, hai người hầu như chẳng có chút giao thiệp nào. Thấy cô ta cúi đầu, Dương Liễu Tân cũng không chào hỏi mà đạp xe đi luôn.
Đợi người đi khỏi Lý Xuân Đào mới ngẩng đầu lên, nhìn bóng lưng Hứa Tiểu Hoa đã đi xa, bỗng nhiên cảm thấy trước đây mình cứ so đo với cô ấy thật là nực cười.
Hứa Tiểu Hoa chẳng chịu chút tổn thất nào, còn cô ta thì ở trong xưởng đã trở nên vô cùng khó khăn.
Chuyện tối hôm đó cô ta lao tới đ.â.m Hứa Tiểu Hoa vốn chẳng mấy người biết, nhưng sau này cha mẹ cô ta đến xưởng quậy phá mấy lần thì gần như ai ai cũng biết hết rồi.
Cô ta quay lại được nửa năm rồi nhưng mọi người cứ thấy cô ta là lại coi như không thấy, chuyện chuyển chính thức lại càng xa vời vợi. Cô ta đã hối hận lắm rồi nhưng giờ nói gì cũng đã quá muộn.
So với Hứa Tiểu Hoa, người ta thăng tiến vùn vụt, vừa điều sang khoa kỹ thuật xong lại đại diện xưởng tham gia thi đấu đạt giải, rồi lại được cử đi tỉnh ngoài học tập. Cho dù cô ta chẳng hiểu gì về công việc của các bộ phận khác nhưng cũng biết Hứa Tiểu Hoa và những công nhân trực tiếp như họ là khác nhau một trời một vực.
Hứa Tiểu Hoa đã tiến tới một tương lai rộng lớn hơn, còn cô ta vẫn đang phiền não vì tiền lương tháng này và chuyện chuyển chính thức mịt mù.
Lý Xuân Đào vừa nghĩ ngợi vừa đi bộ về nhà, vừa về đến trong sân đã nghe bà thím hàng xóm bảo: “Xuân Đào à, cháu cuối cùng cũng về rồi, cha mẹ cháu lại đang cãi nhau ở nhà kìa!”
