Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 36
Cập nhật lúc: 06/01/2026 17:14
Diệp Hằng nhìn cha mình với ánh mắt lạnh lùng, rồi quay người đi vào bếp múc cho mình một bát cháo.
Cái vẻ “anh làm gì được tôi” của cậu khiến huyết áp Diệp Hữu Khiêm tăng vọt, trong cơn nóng giận, ông đá văng chiếc ghế của cậu, quét cả bát cháo xuống đất.
Bà cụ Diệp Hoàng thị vội thở dài: “Hữu Khiêm, trời đ.á.n.h còn tránh bữa ăn cơ mà! Sao anh lại có thể đập bát của con như thế? Thật là!” Bà bước tới đỡ cháu trai dậy: “Tiểu Hằng, không sao chứ cháu?”
Diệp Hữu Khiêm lạnh lùng nói: “Nó có cái vẻ muốn sống t.ử tế không? Từng này tuổi đầu rồi, không phải mười tuổi tám tuổi, mà là mười tám tuổi rồi, bản thân còn không thể tự chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình thì sống cũng chỉ là đồ bỏ đi.”
Diệp Hằng đứng dậy, nhìn cha bằng ánh mắt vô cảm rồi quay người đi thẳng về phòng mình.
Từ Ngạn Hoa đứng bên cạnh thúc vào tay chồng một cái: “Hữu Khiêm, sao anh không hỏi con lấy một câu xem có phải ở ngoài bị uất ức gì không, nhỡ đâu là người ta khơi mào bắt nạt con mình trước thì sao!”
Diệp Hữu Khiêm “hừ” một tiếng: “Nó là cái quân lông bông có tiếng ở khu Đông Môn này rồi, ai mà bắt nạt được nó? Cứ chờ mà xem, có ngày nó bị xử b.ắ.n tôi cũng chẳng thấy làm lạ.”
Diệp Hoàng thị thấy con trai nói năng không kiêng nể gì như vậy, tức đến mức nước mắt chực trào ra.
Từ Ngạn Hoa vội dỗ dành: “Mẹ ơi, sao mẹ cũng giận lây thế này, họ dù sao cũng là cha con ruột thịt, Hữu Khiêm chẳng qua là quan tâm quá nên mới loạn, trong lòng đang sẵn cơn giận nên lời nói mới không biết giữ mồm giữ miệng.”
Diệp Hoàng thị lắc đầu, cảm thấy năm xưa lẽ ra nên dắt cháu trai ra ở riêng, không nên sống chung với con trai con dâu làm gì. Bà bưng đĩa bánh nướng trên bàn lên, đi về phía phòng cháu trai.
Đợi mẹ chồng đi khỏi, Từ Ngạn Hoa lại thúc chồng một cái nữa: “Hữu Khiêm, anh xem anh kìa, không thể hỏi han t.ử tế lấy một câu sao? Làm tổn thương lòng đứa trẻ đã đành, tối nay chắc mẹ lại mất ngủ cho mà xem.”
Lúc này Diệp Hữu Khiêm cũng bắt đầu thấy hối hận, ông lầm bầm với vợ: “Cô bảo chuyện này là thế nào nhỉ? Rõ ràng hồi nhỏ đứa trẻ này cũng ngoan lắm mà, đến mức Tiểu Hoa Hoa có cướp đồ chơi, giẫm lên giày nó, nó cũng chẳng hề cáu gắt, Tiểu Hoa Hoa không chịu ăn cơm nó còn giúp thím Thẩm dỗ dành, bảo ‘Nếu em không ăn thì anh về nhà không chơi với em nữa đâu’.”
Từ Ngạn Hoa cũng không hiểu nổi, bà tự hỏi mình không hề đối xử tệ bạc với đứa trẻ này một chút nào, ăn mặc đều lo toan hết mực, nhưng đứa trẻ này từ nhỏ đã luôn tỏ thái độ phớt lờ bà.
Cũng không hẳn là có địch ý, mà giống như coi bà là người vô hình vậy.
Trong nhà, cậu cũng chỉ thỉnh thoảng nói với bà nội vài câu. Có một thời gian dài bà đã nghi ngờ không biết đứa trẻ này có phải bị kích động gì đó dẫn đến vấn đề tâm lý hay không?
Trong phòng, Diệp Hoàng thị khuyên cháu trai: “Đừng giận cha cháu nữa. Nếu cháu không muốn để tâm tới ông ấy, đợi khi nào đỗ đại học rồi thì chuyển ra ngoài ở, cũng chỉ còn nửa năm nữa thôi.”
Diệp Hằng thấy bà nội đỏ hoe mắt, không nỡ để bà lo lắng nên gật đầu.
Bà cụ nhân cơ hội đưa bánh cho cậu, Diệp Hằng thực sự cũng thấy đói bụng nên ba miếng đã ăn hết một cái.
Lúc này bà cụ mới yên tâm đôi chút, ôn tồn hỏi: “Hôm nay sao lại đ.á.n.h nhau thế cháu?”
Diệp Hằng vốn không muốn nói, nhưng nhớ tới lời bà dặn sáng nay, rằng cái vẻ này của cậu thì thím nhà họ Hứa sẽ không vừa mắt đâu, cậu liền nhỏ giọng: “Gặp phải mấy đứa bạn học thu tiền bảo kê của học sinh lớp dưới nên cháu ra mặt ngăn cản một chút.”
Diệp Hoàng thị nghe thấy là có nguyên do chính đáng thì hơi yên tâm, cười nói: “Bà đã bảo mà, cháu trai bà chắc chắn là âm thầm làm việc tốt gì đó rồi. Lần sau ấy, chuyện thế này cháu đừng có dại mà đứng ra một mình, cứ báo với thầy cô là được. Bây giờ cháu học lớp mười hai rồi, bài vở quan trọng lắm.”
Bà khựng lại một chút rồi nói tiếp: “Hôm nay chỉ là va đầu chảy chút m.á.u thôi thì không sao, cháu thử nghĩ xem nếu gãy tay thì thi đại học viết bài kiểu gì?”
Diệp Hằng cũng thấy hơi sợ, tuy ngày thường cậu hay gây chuyện ở trường nhưng thành tích học tập vẫn khá ổn, thi vào một trường đại học địa phương thì không thành vấn đề.
Bà cụ thấy sắc mặt cháu trai đã dịu đi, trong lòng khẽ trút được gánh nặng, lại bảo cậu ăn thêm một cái bánh nữa.
Thế nhưng lại nghe cháu trai ngẩng đầu hỏi: “Bà ơi, hôm nay bà có thấy Tiểu Hoa Hoa không?”
Bà cụ sững người một lát rồi lập tức phản ứng lại: “Thấy chứ, ồ, nhà họ Hứa hôm nay còn có một chuyện nữa cơ!”
Động tác c.ắ.n bánh của Diệp Hằng khựng lại, bà cụ thấy cháu trai có vẻ quan tâm nên đã kể lại chuyện hôn ước từ nhỏ của nhà họ Từ và nhà họ Hứa cho cậu nghe.
Cuối cùng bà nói: “Xét theo độ tuổi thì đây là chuyện của U U và đứa nhỏ nhà họ Từ, nhưng mẹ U U xưa nay mắt cao hơn đầu, đứa trẻ đó dù đang học ở Đại học Bắc Kinh nhưng ngay cả một chỗ dừng chân ở Bắc Kinh còn chẳng có, mẹ U U chắc chắn là không chịu đâu.”
Bà còn đang phân tích thì nghe cháu trai nói: “Bác gái cả nhà họ Hứa chắc chắn là không chịu rồi.”
Diệp Hằng thầm nghĩ, nếu phía nhà họ Từ cứ nhất định đòi cái hôn sự này, Tào Vân Hà không chừng sẽ đẩy cả Tiểu Hoa Hoa ra. Người khác không biết chứ cậu thì quá rõ Tào Vân Hà là hạng người gì rồi.
Nếu năm xưa không phải bà ta nhẫn tâm thì Tiểu Hoa Hoa chưa chắc đã bị lạc mất.
Nhưng bao nhiêu năm trôi qua rồi, nói những chuyện đó cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, Tiểu Hoa Hoa đã trở về rồi.
Diệp Hoàng thị lại tranh thủ khuyên nhủ: “Đứa nhỏ Tiểu Hoa Hoa kia nhìn qua là thấy ngoan lắm, cháu đừng có mà đi đ.á.n.h nhau ở ngoài nữa, kẻo làm con bé sợ...”
“Bà ơi, cháu biết rồi, sau này cháu sẽ không đ.á.n.h nhau nữa.” Diệp Hằng cũng cảm thấy nếu Tiểu Hoa Hoa nhìn thấy cảnh cậu đ.á.n.h nhau, chắc chắn con bé sẽ bị dọa cho khiếp sợ mất.
Bà cụ còn chưa kịp càm ràm xong đã nghe cháu trai đồng ý, nhất thời còn chưa kịp phản ứng lại. Sau đó là một trận vui mừng khôn xiết, bao nhiêu năm nay rồi, bất kể bà có khuyên bảo thế nào thì đứa trẻ này chưa bao giờ đồng ý, chỉ im lặng, đây là lần đầu tiên bà nghe cậu nói sau này sẽ không đ.á.n.h nhau nữa!
Sáng hôm sau, Diệp Hoàng thị đợi cháu trai cháu gái ra khỏi cửa xong liền sang nhà họ Thẩm chơi. Bà nhìn quanh sân một lượt không thấy Tiểu Hoa Hoa đâu, liền cười hỏi: “Tiểu Hoa Hoa hôm nay ra ngoài rồi à?”
Thẩm Phượng Nghi vừa phơi đậu que vừa thấp giọng nói: “Chưa đâu, hôm nay con bé ngủ say quá, giờ vẫn chưa dậy. Mới về hai hôm đầu, trời còn chưa sáng con bé đã dậy rồi, bảo là ở trường quen dậy sớm rồi.”
Diệp Hoàng thị lại hỏi: “Cổ con bé làm sao thế? Hôm nọ tôi thấy vẫn còn một vệt sẹo, nhìn như mới bị ấy.”
Thẩm Phượng Nghi kể lại chuyện ở phân hiệu Đại học Lao động một chút, khẽ thở dài: “Đứa nhỏ này ở ngoài chịu không ít khổ cực.”
