Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 37
Cập nhật lúc: 06/01/2026 17:14
Diệp Hoàng thị cũng có chút xót xa: “Trời đất ơi, chuyện này mà để hai đứa Diệp Dung, Diệp An nhà tôi đi thì chắc một ngày cũng không ở nổi, thế nào cũng la hét đòi về cho xem. Chị Thẩm này, chị phải bồi bổ cho con bé cho t.ử tế vào.”
Thẩm Phượng Nghi thở dài một tiếng nói: “Tôi biết mà!” Bà khựng lại một chút rồi hạ thấp giọng nói tiếp: “Chỉ sợ lát nữa Vân Hà bên kia lại giận dỗi thôi.”
Diệp Hoàng thị nhìn thoáng qua phòng của Tào Vân Hà, Thẩm Phượng Nghi nói: “Đi bệnh viện rồi, bảo là hết t.h.u.ố.c uống. Tiểu Vũ với Tiểu Lâm đi mua thức ăn rồi, trong nhà chỉ có tôi với Tiểu Hoa Hoa thôi!”
Bà lại khẽ hỏi: “Em gái này, em nói thật cho chị biết với, tối qua về nhà con dâu em có tiết lộ gì cho em không, về thái độ phía nhà họ Từ ấy?”
Diệp Hoàng thị trầm ngâm một lát, cảm thấy chuyện này nhà bà không tiện can thiệp vào, khẽ thở dài: “Chị Thẩm ơi, chị em mình là hàng xóm láng giềng bao nhiêu năm rồi, em chỉ có thể nói với chị một câu thế này, chuyện này e là không dễ giải quyết đâu, chị cứ phải chuẩn bị tâm lý trước đi.”
Thẩm Phượng Nghi gật đầu, bà không hề ngạc nhiên trước kết quả này. Tối qua bà cũng tự ngẫm nghĩ một hồi, thấy chuyện này e là không đơn giản như vậy. Trước đó nhà họ Từ rõ ràng là không muốn nhắc lại nữa, bao nhiêu năm trôi qua không thấy một lời tăm hơi, giờ đột nhiên tìm đến tận cửa, bà cứ cảm thấy nhà họ Từ giống như đã gặp phải chuyện gì đó.
Thẩm Phượng Nghi định bụng lát nữa sẽ bàn bạc thêm với con trai xem có cách nào vẹn cả đôi đường không, đứa lớn không chịu, đứa nhỏ thì còn quá bé, bà không thể ép buộc ai cả.
Vừa lúc đó Tào Vân Hà về tới nơi, thấy bà cụ nhà họ Diệp ở trong ngõ liền chào một tiếng: “Thím Diệp, hôm nay thím rảnh rang quá nhỉ?”
“Đúng vậy, sang nhà chị xem Tiểu Hoa Hoa một chút.”
Tào Vân Hà cười hỏi: “Tiểu Hoa hôm nay không đi chơi với mẹ à?”
Thẩm Phượng Nghi cười nói: “Chưa đâu, hôm nay ngủ say quá, đến giờ vẫn chưa tỉnh cơ!”
Tào Vân Hà nhìn về phía gian phòng hướng Tây, mỉm cười nói: “Chắc là trước đó con bé mệt quá, giờ tinh thần được thả lỏng nên khó tránh khỏi muốn ngủ một giấc cho thật đã.”
Mấy người đang đứng ngoài sân trò chuyện thì Hứa Tiểu Hoa ở trong phòng lờ mờ nghe thấy tiếng người, cô từ từ mở mắt ra, phát hiện mặt trời đã chiếu thẳng vào cửa sổ rồi, giật mình một cái vội vàng bò dậy khỏi giường.
Cô không kìm được mà xoa xoa trán, trong lòng cảm thấy hơi kỳ lạ. Hôm qua mình cũng đâu có làm gì nặng nhọc đâu, sao lại ngủ say đến thế nhỉ? Hơn nữa tối qua tám giờ hơn cô đã đi ngủ rồi, vậy mà nhìn nắng thế này thì bây giờ chắc phải chín giờ rồi chứ chẳng chơi?
Vốn dĩ hôm nay cô định đi Đại học Bắc Kinh một chuyến để hỏi chuyện năm xưa. Cô không nhớ nhưng anh Từ lúc đó đã 10 tuổi rồi, chắc chắn anh ấy phải rõ chứ!
Hứa Tiểu Hoa đứng dậy, thấy đầu vẫn hơi choáng váng, giống như vẫn chưa ngủ đủ giấc vậy.
Cô đã quen bao nhiêu năm nay rồi, ngày nào cũng năm sáu giờ sáng đã dậy, chưa bao giờ ngủ quá bảy giờ cả.
Trong lòng thầm lẩm bẩm, không biết có phải do giường quá êm, chăn quá ấm hay không?
Lúc này Hứa Tiểu Hoa không hề biết rằng, đây mới chỉ là sự khởi đầu mà thôi.
Thẩm Phượng Nghi thấy cháu gái đã dậy, vội vàng đặt đống đậu que xuống, nói với cô: “Tiểu Hoa Hoa, trên bếp trong nhà bếp có ủ trứng gà với bánh đấy, cháu mau vào ăn một ít đi.” Bà lại đứng dậy vào phòng khách pha cho cháu gái một cốc sữa bò.
Tào Vân Hà mỉm cười nhìn mẹ chồng bận rộn ngược xuôi, nói với bà cụ Diệp bên cạnh: “Mẹ cháu mà thương con cháu thì ngay cả mấy đứa lớn như bọn cháu nhìn vào cũng thấy phát ghen lên được.”
Diệp Hoàng thị cười nói: “Mẹ chồng chị thích trẻ con mà. Tôi vẫn còn nhớ bà dệt giày bông, găng tay nhỏ cho U U, mấy cái hình mèo nhỏ, cừu nhỏ trên đó mới kỳ công làm sao. Sau này tôi cũng học đòi dệt cho cháu gái, thấy vừa tốn công vừa hại mắt nên thôi luôn.”
Tào Vân Hà mỉm cười nhưng không nói gì.
Diệp Hoàng thị lại hỏi: “Tiểu Tào này, tôi nghe mẹ chồng chị bảo chị vẫn đang uống t.h.u.ố.c à? Bây giờ sức khỏe còn vấn đề gì không?”
Tào Vân Hà khẽ cúi đầu, thở dài một tiếng: “Thím ơi, hoàn cảnh nhà cháu thím cũng biết rồi đấy, cháu cũng chẳng giấu gì thím. Cháu sinh U U hơi sớm, năm nay cũng mới tròn bốn mươi, cháu đang nghĩ nếu có thể sinh thêm được một đứa con nữa thì tốt biết mấy.”
Diệp Hoàng thị khẽ thở dài: “Chuyện này cũng không cưỡng cầu được, may mà mẹ chồng chị cũng hiểu cho.”
Tào Vân Hà cười khổ: “Tần Vũ thì lạc mất con nên dồn hết tâm trí vào Tiểu Hoa Hoa rồi. Còn cháu đây, ở trong nhà ăn không ngồi rồi, hơn nữa chúng cháu lại là phòng trưởng, cái gánh nặng nối dõi tông đường này đương nhiên phải do phòng chúng cháu gánh vác rồi.”
Bao nhiêu năm qua không sinh được cho Hoài An một mụn con là tâm bệnh duy nhất của Tào Vân Hà. Đặc biệt là sau khi Hứa Tiểu Hoa trở về, nhìn thấy sự sốt sắng của mẹ chồng đối với Hứa Tiểu Hoa, trong lòng bà ta càng không phải là hương vị gì. Đặc biệt là Hoài An cũng vì đứa cháu gái này mà cãi nhau một trận lớn với bà ta.
Bà ta về làm dâu nhà họ Hứa cũng được mười hai năm rồi, bao nhiêu năm qua hai vợ chồng rất hiếm khi đỏ mặt tía tai với nhau, vậy mà chiều qua cãi nhau một trận như vậy, tối đến chồng còn chẳng buồn về phòng ngủ, một mình nằm lì trong thư phòng. Cuối cùng bà ta vì không muốn để em dâu chê cười nên mới phải nói hết lời khuyên nhủ ông quay về phòng.
Đứa cháu gái này có đuổi cũng chẳng đi được, cách giải quyết duy nhất là bà ta phải sinh ra một đứa con.
Diệp Hoàng thị thấy vẻ mặt ủ dột của Tào Vân Hà, trong lòng cũng khẽ thở dài. Chuyện này khó mà khuyên nhủ, bản thân bà cũng từng trải qua giai đoạn đó nên chỉ có thể an ủi: “Chị cũng chẳng dễ dàng gì, nhưng vẫn không nên vội vàng quá, cứ thả lỏng tâm trí ra, từ từ rồi sẽ đến thôi.”
Tào Vân Hà khẽ mỉm cười gật đầu: “Cháu cảm ơn thím.” Bà ta lại hỏi: “Chuyện nhà họ Từ hôm qua chắc thím cũng nghe Ngạn Hoa kể rồi chứ? Ngạn Hoa có nhắc tới việc phía nhà họ Từ rốt cuộc có thái độ thế nào không ạ?”
Diệp Hoàng thị sững người một lát rồi nhanh ch.óng cười nói: “Cũng có nghe Ngạn Hoa nhắc qua đôi câu. Chẳng phải bảo hôm qua mọi người đã bàn bạc ổn thỏa rồi sao, cứ xem duyên phận của bọn trẻ thôi!”
Tào Vân Hà thấy thím Diệp không muốn nói nhiều nên cũng không truy hỏi thêm nữa, dù sao bà ta cũng đã có cách giải quyết chuyện này cho con gái mình rồi.
Trong bếp, Thẩm Phượng Nghi bưng sữa nóng cho cháu gái, Hứa Tiểu Hoa vẫn còn hơi ngái ngủ, vội nói: “Bà ơi, cứ để cháu tự làm được rồi ạ.”
Thẩm Phượng Nghi không để ý, nói: “Không sao đâu, mau uống lúc còn nóng đi. Mẹ cháu đi mua thức ăn rồi, trưa nay bà nội làm món đầu sư t.ử kho tộ cho cháu, đây là món tủ của bà nội đấy!”
Hứa Tiểu Hoa nhấp một ngụm, đột nhiên cảm thấy mùi vị trong miệng không đúng, lại có chút buồn nôn, vội vàng đặt xuống, ọe một hồi lâu mới nói với bà nội: “Bà ơi, chắc là dạ dày cháu không được khỏe, cháu không uống được sữa này đâu ạ.”
