Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 38
Cập nhật lúc: 06/01/2026 17:14
Thẩm Phượng Nghi có chút lo lắng hỏi: “Có phải ăn trúng cái gì hỏng rồi không cháu?” Bà đưa tay sờ trán cháu gái, thấy không nóng mới yên tâm đôi chút: “Vậy hôm nay chúng ta ăn cái gì thanh đạm thôi nhé. Hôm qua Tiểu Từ có mang nấm rừng tới, trưa nay bà nội làm cho cháu món canh nấm đậu phụ.”
Bản thân Thẩm Phượng Nghi cũng không uống quen sữa bò, cảm thấy có mùi gây, tuy hơi tiếc nhưng bà vẫn đem đổ vào bồn rửa bát.
Hứa Tiểu Hoa ăn sáng xong liền tiện tay rửa luôn bát đũa của mình. Thẩm Phượng Nghi đứng bên cạnh quan sát, thấy trên đầu ngón tay cô đều là một lớp chai dày, e là còn thô ráp hơn cả tay bà, nhìn qua là biết thường xuyên phải làm những công việc này.
Bà nói với cháu gái: “Cháu còn đảm đang hơn cả chị cháu đấy. Trước đây chị cháu học hành căng thẳng nên việc nhà chúng ta đều không để con bé phải động tay vào.”
Hứa Tiểu Hoa cười nói: “Hồi nhỏ cha mẹ đều bận rộn, công việc đồng áng nặng nhọc, mẹ cháu không nỡ để cháu ra đồng nên cứ đến ngày nghỉ là cháu ở nhà nấu cơm rửa bát thôi ạ.”
Thẩm Phượng Nghi khẽ thở dài, cũng không rõ trong lòng mình đang mang cảm giác gì.
Hai bà cháu từ trong bếp bước ra, Diệp Hoàng thị liền sáng mắt lên, vẫy tay gọi Hứa Tiểu Hoa: “Tiểu Hoa Hoa, lại đây cho bà Diệp xem nào. Về nhà mấy ngày rồi mà chẳng thấy cháu sang nhà bà chơi lấy một lần. Tối qua Tiểu Hằng còn hỏi thăm cháu đấy!”
Hứa Tiểu Hoa ngoan ngoãn chào một tiếng: “Cháu chào bà Diệp ạ!”
Diệp Hoàng thị nắm tay cô, mỉm cười hỏi: “Về nhà ở có quen không cháu? Có thấy bà nội cháu hung dữ không?” Hoàn toàn là giọng điệu trêu đùa trẻ con.
Hứa Tiểu Hoa mỉm cười lắc đầu: “Dạ mọi chuyện đều tốt ạ.”
Chỉ nghe bác gái cả đứng bên cạnh đột nhiên lên tiếng: “Tiểu Hoa, hôm qua là bác gái cả nói năng thiếu suy nghĩ, bác trai cháu đã mắng bác rồi, cháu đừng giận nhé.”
Tào Vân Hà xưa nay vốn mắt cao hơn đầu vậy mà lại công khai xin lỗi một đứa hậu bối như cô trước mặt người ngoài, Hứa Tiểu Hoa trong lòng có chút ngạc nhiên.
Trong hoàn cảnh này, nếu cô còn cứ khư khư giữ lấy chuyện cũ không buông thì sẽ trở nên quá không biết điều, cô liền thuận theo lời bác gái cả: “Bác gái cả, cháu cũng có chỗ nói năng không đúng, bác đừng để bụng nhé ạ.”
Ánh mắt Tào Vân Hà khẽ lóe lên, cảm thấy đứa cháu gái này nhìn thì nhỏ tuổi nhưng nói năng lại rất kín kẽ, tâm tư thâm sâu lắm đây. Trên mặt bà ta mỉm cười: “Vậy chúng ta coi như chuyện hôm qua đã qua rồi nhé.”
Diệp Hoàng thị đứng bên cạnh nói chen vào: “Đều là người một nhà cả, răng còn có lúc chạm phải lưỡi nữa là. Chỉ là Tiểu Tào chị lại quá trịnh trọng xin lỗi đứa trẻ như vậy,” nói đoạn bà lại thở dài: “Nhà tôi mà Hữu Khiêm cũng có được giác ngộ như chị thì tốt biết mấy.”
Bà kể lại vắn tắt chuyện tối qua con trai hất văng bát cơm của cháu trai một lượt, cuối cùng nói: “Đứa trẻ Tiểu Hằng này làm việc tuy có chút nóng nảy nhưng cái tâm nó tốt, chỉ hiếm nỗi cha nó lần nào cũng chẳng phân biệt trắng đen phải trái, cứ túm được con là lại đ.á.n.h mắng thậm tệ.”
Bà cụ Diệp vừa nói vừa nắm lấy tay Hứa Tiểu Hoa: “Tiểu Hoa Hoa, hồi nhỏ hai đứa quan hệ tốt nhất, tuổi tác lại tương đương nhau, lúc nào rảnh cháu cứ sang nhà bà chơi nhé, rồi cũng giúp bà khuyên nhủ Tiểu Hằng một chút, đừng có lần nào cha nó mắng nó cũng cứ như cái hũ nút ấy.”
Chuyện này Hứa Tiểu Hoa không tiện nhận lời, cô đã bao nhiêu năm không gặp Diệp Hằng rồi.
Thẩm Phượng Nghi nhận ra sự khó xử của cháu gái nên đã lên tiếng đáp thay: “Được rồi, hôm nào rảnh tôi sẽ dắt Tiểu Hoa sang nhà em chơi.”
Đang trò chuyện thì Tần Vũ và chị Lâm xách rau quả, trái cây và một dải thịt ba chỉ về tới nơi. Thấy bà cụ nhà họ Diệp ở đó, Tần Vũ vội gọt hai quả táo bưng ra.
Thẩm Phượng Nghi nói với con dâu út: “Trưa nay không làm món đầu sư t.ử nữa đâu, Tiểu Hoa Hoa dạ dày không được khỏe, chúng ta ăn cái gì thanh đạm thôi.”
Tần Vũ vội vàng hỏi han mấy câu, thấy con gái chỉ là chán ăn, hơi buồn nôn nên mới hơi yên tâm.
Tào Vân Hà đứng bên cạnh nói: “Có phải là do không quen với ăn uống ở Bắc Kinh không? Tiểu Hoa, so với khẩu vị ở quê Hàng Châu của cháu chắc là có chút khác biệt đúng không?”
Bà ta nói như vậy khiến Hứa Tiểu Hoa chợt nhớ ra, có lẽ hai ngày nay ăn uống hơi nhiều dầu mỡ nên dạ dày mới khó chịu.
Tào Vân Hà lại ướm hỏi: “Tiểu Hoa, cháu thật sự không định đi học tiếp sao?”
Tần Vũ đáp thay con gái: “Con bé muốn đi làm ở nhà máy, vậy cứ để con bé vào đó làm thử xem sao. Tôi định mấy ngày tới lo liệu xong xuôi cho con bé rồi mới về Giang Thành làm thủ tục chuyển công tác.” Đơn vị của bà vẫn ở trường Trung học số 6 Bắc Kinh, bao nhiêu năm qua đi cơ sở đều là theo diện chi viện giáo d.ụ.c, muốn xin quay về cũng không khó.
Tào Vân Hà tiếp lời: “Em dâu này, nếu em tin tưởng thì cứ để chị lo chuyện này cho. Ở Bắc Kinh này chị có rất nhiều bạn học cũ, chẳng hạn như nhà máy đồ hộp Bắc Kinh ở gần nhà mình đây, rồi nhà máy dệt, nhà máy hóa chất ở ngoại ô phía Tây. Tiểu Hoa muốn vào chỗ nào thì chị sẽ đi chạy vạy một chuyến.”
Tần Vũ trầm ngâm một lát. Nhà máy đồ hộp mà chị dâu nhắc tới bà cũng biết, cách nhà bà chưa đầy ba bốn dặm đường, buổi trưa về nhà ăn cơm cũng được. Buổi tối nếu Tiểu Hoa đi làm về muộn bà còn có thể đi đón được.
Bà ngẩng đầu hỏi con gái: “Tiểu Hoa, con thấy nhà máy đồ hộp thế nào?”
Hứa Tiểu Hoa gật đầu, nhà máy đồ hộp được coi là một đơn vị khá tốt. Cô không hiểu tại sao bác gái cả đột nhiên lại tốt bụng như vậy? Hay là đối với bác gái cả mà nói, đây chỉ là một sự thuận tay làm phúc?
Dù là lý do nào đi nữa thì bây giờ cô cũng đang rất khao khát sớm ổn định công việc. Tình tiết nguyên tác sẽ không đợi cô, cơn lốc mười năm cũng sẽ không đợi cô.
Thấy con gái đồng ý, Tần Vũ liền lập tức nói với chị dâu: “Vậy làm phiền chị giúp đỡ cho ạ. Nếu cần chúng em phải chuẩn bị gì thì chị cứ báo sớm cho em biết nhé.” Tần Vũ nghĩ bụng ngay hôm nay phải chuẩn bị một phần quà cáp, nhờ người ta giúp đỡ thì lễ nghĩa tối thiểu này vẫn phải có.
Tào Vân Hà thấy em dâu đã đồng ý thì trong lòng có chút khinh miệt. Bà ta thật chẳng hiểu nổi Tần Vũ đang nghĩ gì nữa, chỉ có mỗi một mụn con gái mà lại không cho đi học, trong nhà cũng đâu có thiếu thốn vài đồng bạc lẻ đâu.
Trên mặt bà ta vội mỉm cười: “Không có gì phiền đâu mà, Phó giám đốc Khúc của nhà máy đồ hộp là bạn lâu năm của chị, sắp xếp một công việc thời vụ thì không thành vấn đề. Sau này nếu Tiểu Hoa thấy công việc ổn định thì chúng ta lại tính chuyện vào biên chế chính thức sau.”
Tần Vũ gật đầu: “Vậy làm phiền chị vất vả vì cháu nó rồi.”
Tào Vân Hà cười nói: “Người một nhà cả mà, khách sáo làm gì.” Bà ta lại nói tiếp: “Tiểu Vũ này, chị thấy Tiểu Hoa thấp hơn U U một đoạn dài đấy, chắc là do trước đây dinh dưỡng không theo kịp. Vào nhà máy làm việc chắc còn phải trực ca đêm nữa nên phải chú ý bồi bổ dinh dưỡng vào, cá thịt trứng sữa đều phải ăn nhiều vào nhé. U U hồi nhỏ sữa bột không thiếu bữa nào đâu.”
