Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 388

Cập nhật lúc: 07/01/2026 05:19

"Tiểu Hoa, có một chuyện anh nghĩ nên báo trước cho em biết, anh phải chuyển công tác đi vùng Đông Bắc rồi." Thông báo của nhà máy đã gửi xuống, nửa tháng nữa anh sẽ cùng các đồng nghiệp được điều động lần này lên tàu hỏa hướng về phía Đông Bắc.

Tối nay tâm trạng Tiểu Hoa dường như rất tốt, Từ Khánh Nguyên đã đắn đo hồi lâu, cuối cùng lúc chia tay mới nói ra.

Giây trước Hứa Tiểu Hoa còn đang trò chuyện với anh về chuyện của Chương Lệ Sinh và Trịnh Nam, nghe thấy câu này cô liền ngẩn ra, ngơ ngác nhìn anh: "Đi bao lâu ạ?" Trước đây mỗi lần hỏi anh, anh đều tỏ vẻ không vội vã gì cả, cô cứ tưởng là do bản thân lo lắng quá thôi.

Hóa ra anh chỉ là giấu kín cảm xúc quá giỏi mà thôi.

"Không phải là điều động tạm thời, mà là ở hẳn bên đó luôn." Câu này Từ Khánh Nguyên vừa nhìn Tiểu Hoa vừa nói. Đợi đến khi nhìn thấy đôi mắt Tiểu Hoa lập tức mở to hơn một chút, rõ ràng là vô cùng bất ngờ, trong lòng Từ Khánh Nguyên cảm thấy vô cùng áy náy.

Anh biết, dù là Tiểu Hoa hay những người khác trong nhà họ Hứa đều hy vọng anh có thể ở lại kinh thành. Tiểu Hoa là đứa con gái duy nhất của chú Hứa và dì Tần, lại xa nhà bao nhiêu năm nay, họ sẽ không đành lòng để con gái mình lại rời xa họ mà đi đến nơi xa xôi như vậy.

Anh mà đi chuyến này thì giữa anh và Tiểu Hoa...

Tám giờ tối mùa đông, trên đường đã không còn người qua lại, ánh trăng mờ nhạt chiếu lên những viên đá lát ở đầu ngõ, khiến con phố có thêm vài phần vắng lặng. Hứa Tiểu Hoa và Từ Khánh Nguyên đứng ở đầu ngõ, im lặng không nói gì một hồi lâu.

"Anh Khánh Nguyên, để em về nói chuyện với bố mẹ em xem có được không?" Cô biết việc điều động công tác vào thời đại này có khi đi là không có ngày về.

Trước khi xuyên không tới đây cô từng đọc một bản tin, kể về một kỹ sư ở Thượng Hải hưởng ứng lời kêu gọi đi hỗ trợ biên cương vào những năm đầu lập quốc, sau đó định cư hẳn ở biên cương luôn. Đến lúc về già muốn lá rụng về cội nhưng năm đó khi anh ta mang theo chí lớn lên đường, trong tay nắm chính là một chiếc vé đi một chiều.

Cuối cùng sau mười mấy hai mươi năm bôn ba, trước lúc nhắm mắt xuôi tay mới lấy lại được hộ khẩu Thượng Hải và được chôn cất ở Thượng Hải.

Hứa Tiểu Hoa không dám nghĩ nếu anh Khánh Nguyên thực sự đi tận mười năm, hai mươi năm thì cô và anh phải làm sao?

Chiếc hộp sắt nhỏ bám bụi dưới gầm giường nhà chị Ngải không tự chủ được mà hiện lên trước mắt. Trong khoảnh khắc này, cô cảm thấy lịch sử thật kỳ lạ, rõ ràng cảm thấy trải nghiệm của chị Ngải dường như cách cô rất xa, nhưng vào lúc này, bản thân cô dường như cũng sắp lặp lại con đường mà chị Ngải đã từng đi qua.

Từ Khánh Nguyên thấy cô cúi đầu, biết cô gái này đã nhận ra những vấn đề mà cả hai sẽ phải đối mặt khi anh đi chuyến này, đôi môi anh bất giác mím c.h.ặ.t lại.

Tuy nhiên đối với đề nghị nhờ bố mẹ giúp đỡ của Tiểu Hoa, anh vẫn nhẫn tâm từ chối: "Tiểu Hoa, chú Hứa và dì Tần cho dù có giúp được lần này thì còn lần sau, lần sau nữa mà. Vấn đề của anh không dễ giải quyết như vậy đâu."

Hai người không nói gì thêm. Hứa Tiểu Hoa sợ mình không kìm được mà rơi nước mắt, còn Từ Khánh Nguyên thì không nỡ dập tắt chút hy vọng cuối cùng của cô.

Từ Khánh Nguyên không để cô tiễn thêm nữa, anh đứng nhìn cô quay người đi vào trong ngõ, thấy cô đứng trước cửa nhà vẫy tay với mình.

Trong ngõ có những ánh đèn thưa thớt, cách xa vài chục mét anh không nhìn rõ biểu cảm của cô, cũng giơ tay lên vẫy lại.

Mười giờ tối, Từ Khánh Nguyên trở về ký túc xá. Bạn cùng phòng Đàm Kiến Hoa vẫn chưa ngủ, thấy anh về liền bật dậy khỏi giường: "Anh Từ, chuyện anh bị điều đi Đông Bắc xây dựng nhà máy mới anh đã nói với đối tượng của anh chưa? Tôi nói cho anh biết, chuyện này anh phải nói sớm vào, không thôi sau này cô ấy biết được chắc chắn sẽ làm mình làm mẩy với anh cho xem!"

Từ Khánh Nguyên lắc đầu: "Cô ấy sẽ không thế đâu."

Đàm Kiến Hoa thấy tâm trạng anh không tốt, đoán là anh không nỡ xa người yêu. Trước đây anh không hiểu mấy chuyện này, giờ bản thân có đối tượng rồi, thỉnh thoảng không gặp nhau lâu một chút là trong lòng thấy khó chịu ngay. Nghĩ bụng suy từ mình ra người khác, anh bèn ướm hỏi: "Anh Từ, anh không định báo cáo lại với nhà máy xem đợt này không đi nữa có được không?" Tuy anh Từ vẫn ở vị trí công nhân kiểm nghiệm dầu thô nhưng anh có thể cảm nhận rõ ràng rằng cùng với việc anh Từ bộc lộ năng lực chuyên môn vượt trội, các lãnh đạo cũng ngày càng coi trọng anh hơn, bây giờ các kỹ sư họp hội nghị kỹ thuật cũng gọi anh qua.

Nếu anh Từ ngỏ ý muốn ở lại, các lãnh đạo chưa chắc đã không xem xét.

Thấy Từ Khánh Nguyên nhìn mình, anh lại ngồi thẳng dậy nói: "Đây không phải chuyện ngày một ngày hai đâu, sau này có khi phải ở lại hẳn vùng Đông Bắc luôn ấy chứ. Tuy nói là đi chuyến này có cơ hội thăng tiến nhưng giữa anh và đối tượng e là không còn khả năng nào nữa rồi, anh phải nghĩ cho kỹ vào."

Theo Đàm Kiến Hoa thì con người sống chẳng phải là để được vui vẻ sao, còn gì vui vẻ hơn việc vợ con quây quần bên mâm cơm ấm cúng? Càng nghĩ càng thấy chí lý, anh khuyên tiếp: "Anh Từ, tôi cũng vì thấy anh là người tốt nên mới nói thật lòng đấy. Lần này anh thực sự phải nghĩ cho kỹ, đối tượng của anh tốt như vậy, lại không chê bai gia cảnh hay công việc của anh không bằng cô ấy..."

Đàm Kiến Hoa cứ lải nhải suốt, Từ Khánh Nguyên thì nghe tai này lọt tai kia. Lần trước Ôn Ngọc bảo anh nộp đơn xin chuyển chính thức sớm, bề ngoài anh tỏ vẻ không quan tâm nhưng trong lòng cũng có vài phần kỳ vọng. Nếu đơn xin chuyển chính thức sớm của anh được thông qua, ít nhất điều đó cũng nói lên rằng nhà máy có thể khoan dung phần nào đối với thành phần gia đình của anh.

Tuy nhiên đơn xin của anh rất nhanh đã bị bác bỏ rồi. Nghĩ đến đây, ánh mắt Từ Khánh Nguyên hơi tối lại, trong đầu lại hiện lên cảnh tượng tạm biệt Tiểu Hoa hồi tối.

Tuy cô không nói nhiều nhưng anh biết cô muốn anh ở lại.

Từ Khánh Nguyên suy nghĩ suốt một đêm, sáng hôm sau vừa đi làm anh liền đi tìm Bí thư Lưu.

Bí thư Lưu thấy anh đến dường như có chút ngạc nhiên, hơi nhướn mày cười hỏi: "Tiểu Từ, hôm nay cậu đến tìm tôi chắc là có chuyện gì đúng không?"

Từ Khánh Nguyên cũng không vòng vo, đem khó khăn của mình nói qua vài câu, liền nghe Bí thư Lưu thở dài một tiếng thật sâu.

"Tiểu Từ à, cậu đến nhà máy chúng ta làm việc được hơn nửa năm rồi, lúc nào cũng tận tụy, không chỉ Ôn Ngọc nhìn thấy mà tôi cũng nhìn thấy hết. Chỉ là thành phần gia đình cậu hơi làm kéo chân cậu lại một chút. Lần này tổ chức cử cậu đến vùng Đông Bắc tham gia xây dựng nhà máy mới vừa là sự rèn luyện vừa là cơ hội, cậu phải nắm bắt cho tốt nhé. Chẳng lẽ cứ đứng mãi ở vị trí công nhân kiểm nghiệm dầu thô này sao? Như vậy thì thật uổng phí tài năng!"

Từ Khánh Nguyên khách sáo đáp lại một câu: "Ngài quá khen rồi ạ!"

Bí thư Lưu xua tay nói: "Không không, có phải 'quá khen' hay không trong lòng tôi rõ lắm. Cậu từ Đại học Kinh đô qua đây, chính tay tôi là người tiếp nhận hồ sơ và tài liệu của cậu, năng lực và phẩm chất của cậu tôi nắm rõ như lòng bàn tay. Danh sách đi Đông Bắc lần này Ôn Ngọc cũng đã bàn bạc với tôi mấy lần, là tôi nhất quyết đưa tên cậu vào đấy. Nhà máy mới ở Đông Bắc chắc hẳn gặp không ít khó khăn, ý của nhà máy là muốn cử một nhóm cán bộ kỹ thuật nòng cốt qua đó..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 388: Chương 388 | MonkeyD