Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 389
Cập nhật lúc: 07/01/2026 05:19
Nói đến đây Bí thư Lưu dừng lại một chút, ngước mắt nhìn Từ Khánh Nguyên nói: "Còn về phương diện gia đình, ừm, không vội mà. Hai đứa đều còn trẻ, sau này cậu đứng vững chân ở nhà máy mới Đông Bắc rồi đón người nhà qua đó cũng vậy thôi. Hơn nữa hai bên cũng phải trải qua thử thách của tổ chức và thời gian thì mới thực sự có thể gọi nhau một câu 'chí đồng đạo hợp', cậu nói có đúng không?"
Lời của Bí thư Lưu tuy nói một cách uyển chuyển nhưng lại khẳng định rõ ràng với Từ Khánh Nguyên rằng việc anh bị điều đi Đông Bắc đã là chuyện chắc chắn, không thể dễ dàng thay đổi được.
Từ Khánh Nguyên khẽ rũ mắt. Anh có thể không quan tâm đến việc có được thăng chức hay không, nhưng không thể không quan tâm đến công việc này, bên phía bố anh vẫn cần anh gửi tiền qua hàng tháng.
Anh mím môi nói một câu: "Bí thư Lưu, làm phiền ngài rồi, là do trước đây tôi suy nghĩ chưa thấu đáo."
Bí thư Lưu thấy giọng điệu anh đã dịu lại, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm, trên mặt mang theo vài phần tươi cười: "Không sao, thanh niên mà, đều có lúc suy nghĩ chưa chín chắn. Nhưng bây giờ đang là thời kỳ then chốt của công cuộc xây dựng đất nước, rất cần những thanh niên có tri thức, có năng lực như các cậu xông pha ở phía trước, cậu phải chịu đựng được thử thách của tổ chức nhé!"
Nói đến đây Từ Khánh Nguyên cảm thấy mình không còn lý do gì để ở lại thêm nữa, bèn cáo từ. Lúc vừa bước ra khỏi văn phòng của Bí thư Lưu, tình cờ gặp Ôn Ngọc đang cầm một tập tài liệu đi tới, hai người gật đầu chào nhau.
Đợi Từ Khánh Nguyên đi rồi, Ôn Ngọc mới vào hỏi: "Bí thư Lưu, Từ Khánh Nguyên vừa đến đây là vì chuyện điều động đi Đông Bắc ạ?"
Bí thư Lưu nhấp một ngụm trà thở dài: "Đúng thế, ai cũng chẳng muốn đi cả. Mấy ngày nay tôi phải tiếp không ít người muốn rút lui đây này. Người này không đi, người kia không đi thì nhà máy mới bên đó tính sao? Hơn nữa Từ Khánh Nguyên đầu óc thông minh, năng lực chuyên môn lại giỏi, qua bên đó nói không chừng còn phát huy được tác dụng lớn."
Ôn Ngọc ướm hỏi: "Cậu ấy có nói là vì lý do gì mà không muốn đi không ạ?"
Bí thư Lưu "hầy" một tiếng: "Vì đối tượng, cảm thấy không thể không có trách nhiệm với người ta." Ngừng một lát ông lại nói: "Ừm, đối tượng này của cậu ấy đúng là rất khá. Tôi có bảo cậu ấy sau này khi đứng vững chân rồi thì đón đối tượng qua đó cùng luôn. Đây thực sự là lúc đất nước đang dốc sức phát triển công nghiệp, vùng Đông Bắc đang rất cần nhân tài đấy!"
Ôn Ngọc mỉm cười nói: "Vâng ạ!" Nhưng trong lòng lại nghĩ chắc hẳn là do vị đồng chí Hứa kia không bằng lòng nên mới ép Từ Khánh Nguyên đến tìm lãnh đạo, nếu không với tính cách của Từ Khánh Nguyên thì sẽ không mở lời như vậy đâu. Từ Khánh Nguyên còn chưa đi mà người kia đã bắt đầu làm loạn lên rồi, sau này khi Từ Khánh Nguyên thực sự đi Đông Bắc thì xác suất cao là anh ấy và đồng chí Hứa sẽ đường ai nấy đi thôi.
Ôn Ngọc đột nhiên cảm thấy tò mò, liệu mọi chuyện có thực sự diễn biến theo chiều hướng đó không?
Hứa Tiểu Hoa đêm qua cũng ngủ không ngon giấc, cứ trằn trọc suy nghĩ mãi. Sáng dậy cô vẫn còn mang theo một đôi quầng thâm dưới mắt, thấy bố đang bận rộn ngoài sân liền khẽ gọi một tiếng: "Bố."
Hứa Cửu Tư đang tỉa những cành khô của cây quế, quay người thấy con gái có vẻ không được tinh thần cho lắm liền cười hỏi: "Tiểu Hoa, đêm qua ngủ không ngon sao?"
Hứa Tiểu Hoa "vâng" một tiếng, suy nghĩ một lát rồi quyết định thú thật với bố: "Bố, tối qua anh Khánh Nguyên có nói với con là anh ấy phải đi Đông Bắc."
Hứa Cửu Tư dừng việc đang làm, nhìn vào mặt con gái chậm rãi hỏi: "Tiểu Hoa, vậy con nghĩ thế nào? Có muốn bố mẹ đi tìm cách giúp các con không?" Từ sau khi Tiểu Hoa trở về cô chưa bao giờ đưa ra yêu cầu nào với ông cả. Hứa Cửu Tư nghĩ chỉ cần con gái mở lời là ông sẵn sàng gạt bỏ nguyên tắc để đi nhờ vả các lãnh đạo và bạn học cũ giúp đỡ.
Hứa Tiểu Hoa do dự một chút rồi lắc đầu: "Thôi bố ạ, anh Khánh Nguyên nói đúng, bố có giúp được một lần chứ không giúp được mãi mãi." Còn về chuyện giữa cô và anh Khánh Nguyên, sau này hãy tính tiếp vậy!
Những lời hai cha con nói ngoài sân Tần Vũ và Thẩm Phượng Nghi đều nghe thấy cả. Lúc ăn cơm sáng trước mặt Tiểu Hoa, Thẩm Phượng Nghi không hỏi han gì thêm. Đợi đến khi Tiểu Hoa đi làm rồi Thẩm Phượng Nghi mới nói với con trai: "Cửu Tư, hay là con riêng đi tìm quan hệ giúp Khánh Nguyên xem sao," rồi sợ con trai khó xử bà lại khẽ nói: "Nhà mình chỉ có mỗi đứa con là Tiểu Hoa thôi, mẹ nghĩ tổ chức chắc cũng sẵn lòng chiếu cố một chút, con thấy sao?"
Hứa Cửu Tư nói: "Chiếu cố thì được, nhưng mẹ ơi, Tiểu Hoa và Khánh Nguyên không muốn như vậy. Chuyện này cũng phải để bọn trẻ gật đầu đồng ý mới dễ nói chuyện. Các con lớn rồi, có suy nghĩ của riêng mình."
Thẩm Phượng Nghi thở dài: "Đúng thế, hai đứa trẻ này đều có chủ kiến lắm! Chỉ là Khánh Nguyên mà đi chuyến này thì hôn ước giữa nó và Tiểu Hoa e là khó mà giữ được. Mẹ rất thích thằng bé Khánh Nguyên, nhân phẩm thì khỏi bàn, hai gia đình cũng coi như biết rõ gốc rễ của nhau." Bà vẫn thầm thấy Tiểu Hoa Hoa cũng là cực kỳ bằng lòng.
Bà cụ cũng biết chuyện của Từ Khánh Nguyên không khó ở chỗ có điều động hay không mà khó ở chỗ xuất thân gia đình của anh ấy. Cho dù lần này Cửu Tư giúp anh ấy thì cũng chỉ là chữa ngọn chứ không chữa được gốc.
Chừng nào Từ Hữu Xuyên còn mang danh xấu thì vấn đề của Từ Khánh Nguyên sẽ không dễ dàng giải quyết như vậy.
Bà cụ bên này đang phiền lòng vì chuyện của cháu rể tương lai, còn Hứa Tiểu Hoa bên kia trong lòng cũng đang rối như tơ vò.
Sáng đến văn phòng thấy chị Vạn cô cũng uể oải chào một tiếng. Vạn Hữu Cần cười hỏi: "Sao thế, có chuyện gì xảy ra à?"
Hứa Tiểu Hoa kể chuyện đối tượng của mình sắp bị điều đi Đông Bắc. Vạn Hữu Cần an ủi cô vài câu rồi đột nhiên hỏi cô: "Vậy nếu gia đình em vì chuyện này mà không đồng ý cho hai đứa đến với nhau thì em có còn bằng lòng không?"
Hứa Tiểu Hoa ngẩn người ra một lát rồi khẽ gật đầu: "Em bằng lòng."
Vạn Hữu Cần cười hỏi: "Tại sao?"
"Tại sao ư?" Cô nghĩ chắc hẳn là hễ cứ nghĩ đến người này là cô thấy an tâm. Có lẽ là do trải nghiệm hồi nhỏ ở ổ buôn người, cũng có lẽ là sau khi lớn lên gặp lại nhau, anh vì không muốn để cô khó xử mà đã từng không nói cho bất kỳ ai biết rằng mạng của cô là do anh cứu.
Thấy cô không nói gì Vạn Hữu Cần cũng không truy hỏi thêm, chỉ nói với cô: "Hai hôm trước chị còn nói với em chuyện của Trịnh Nam và Chương Lệ Sinh tụi mình không cần khuyên nhủ làm gì, giờ em hiểu rồi chứ?"
Hai người đang nói chuyện thì Tiểu Trương ở phòng bảo vệ mang đến một bức thư. Hứa Tiểu Hoa đón lấy xem thử, hóa ra là của chị Ngải gửi tới.
Cô vội vàng mở ra xem, mới xem được hai ba dòng đã vội vàng đứng bật dậy hỏi Vạn Hữu Cần: "Chị Vạn, hôm nay Trịnh Nam có đến không ạ?"
"Có đến chứ, sao vậy, em tìm cô ấy có việc gì à?"
"Vâng, có ạ, lại còn là chuyện tốt nữa!" Nói rồi cô vội vã đi tìm Trịnh Nam.
