Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 437
Cập nhật lúc: 07/01/2026 06:05
Tiểu Hoa nhìn thấy tên người gửi thì không kìm được mà cười rộ lên, cô còn tưởng Từ Khánh Nguyên có thể kiên trì được bao lâu chứ, thế mà đã viết thư tới rồi.
Mở ra xem một chút, thấy trên đó viết: "Tiểu Hoa, bưu kiện đã nhận được, nhưng không thấy một chữ nào, chắc là lần thư trước lời lẽ có chỗ không đúng, lần thư này đặc biệt gửi lời xin lỗi. Ngoài ra xin hỏi thêm một câu, không biết ngày tới thành phố Xuân đã định chưa?"
Tiểu Hoa khẽ hừ một tiếng, thầm nghĩ: Coi như anh còn biết tự lượng sức mình. Cô tiếp tục xem xuống dưới, thấy anh nói về một số tình hình công việc, điều kiện thực sự không tốt lắm, chỉ có một cái xưởng trơ trọi, chợ b.úa, bệnh viện đều ở thị trấn huyện cách đó mười lăm cây số mới có, nhân viên thu mua và nhân viên liên lạc mỗi tuần mới lên huyện một chuyến.
Đoạn cuối viết: "Đợi em tới đây nhìn một cái là biết ngay, giờ không nói rông dài nữa. Phiền em chuyển lời cảm ơn của anh tới bà nội và dì Tần, ngoài ra không biết anh Đại Hoa đã tới kinh thành chưa? Mong sau khi nhận thư hãy hồi âm một bức."
Thoáng cái đã tới ngày 17 tháng 4, Hứa Tiểu Hoa từ xưởng đi ra chuẩn bị tới nhà ăn dùng bữa, trên đường gặp Kế Thiếu Xuyên, anh ta hỏi cô: "Tiểu Hứa, hôm nay có tiến triển gì không?"
Hứa Tiểu Hoa cười nói: "Cũng được ạ, có thể xác định màu sắc và hương vị của nước quýt có liên quan tới thời gian và nhiệt độ tiếp xúc với không khí trong quá trình chế biến." Hiện tại cô đã bắt đầu kết thúc dự án đồ hộp quýt, cải thiện hương vị của nước quýt.
Sau chuyện tinh dầu quýt lần trước, Kế Thiếu Xuyên không hiểu sao thái độ đã hòa nhã hơn rất nhiều, còn chủ động giúp đỡ cô.
Bèn nghe Kế Thiếu Xuyên nói: "Chưa lọc tinh nhỉ? Hôm nay là khử trùng ở nhiệt độ thấp à?"
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định của Tiểu Hoa, Kế Thiếu Xuyên lại nói: "Vậy buổi chiều tôi sẽ xem giúp cô lần nữa."
Hứa Tiểu Hoa vội vàng cảm ơn.
Kế Thiếu Xuyên xua tay nói: "Không có gì, đúng rồi, cô chuẩn bị khi nào đi thành phố Xuân, ngày đã xác định chưa?"
Hứa Tiểu Hoa gật đầu: "Đại khái là ngày 30 tháng 4 đi ạ." Chị Ngải đã gửi thư tới, bảo cô khởi hành đi thành phố Xuân trước tháng Năm, lớp tu nghiệp sẽ chính thức bắt đầu vào ngày 4 tháng 5.
Kế Thiếu Xuyên nói: "Tốt đấy, đợi cô học xong quay về thì hợp tác với tôi, tôi cũng đang định làm ít mứt đào, cô thấy cái này thế nào?"
Hứa Tiểu Hoa cười nói: "Rất tốt ạ, hy vọng sau này có dịp hợp tác với đồng chí Kế." Mặc dù dạo này Kế Thiếu Xuyên đã bày tỏ thiện chí với cô, nhưng Hứa Tiểu Hoa vẫn có chút cảnh giác, không hề nói mình sẽ không quay về nữa.
Kế Thiếu Xuyên lại nói: "Ây, Trịnh Nam mấy ngày nay sao thế, tôi thấy cô ấy lại hai ngày rồi không tới nhỉ?"
Hứa Tiểu Hoa lắc đầu nói: "Em cũng không rõ nữa, chắc là trong nhà có việc gì đó ạ?"
Kế Thiếu Xuyên chẳng qua là thuận miệng hỏi một câu, nghe cô nói vậy bèn không hỏi thêm nữa.
Chiều tối sau khi tan làm, Tiểu Hoa chuẩn bị tới chỗ Kiều Kiều, không ngờ vừa ra khỏi cổng đơn vị đã nghe thấy có người gọi mình, quay đầu lại nhìn thì thấy anh trai đang đứng đó vẫy tay với cô.
Hứa Tiểu Hoa vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, vội vàng chạy tới: "Anh, anh tới lúc nào thế ạ?"
Hứa Vệ Hoa cười nói: "Chiều nay mới tới, đã chào hỏi bà nội rồi, định dành cho em một bất ngờ nên mới qua đây."
"Anh, em bất ngờ quá đi mất, trông anh sao mà đen đi nhiều thế ạ?" Cô nhìn ngắm một lát rồi lại nói: "Hình như còn vạm vỡ hơn một chút nữa."
Hứa Vệ Hoa nói: "Lần này anh tới kinh thành có thể ở lại một thời gian khá dài, đơn vị cử anh tới đây tu nghiệp nửa năm."
Tiểu Hoa cười khổ: "Vậy thì không khéo rồi, em phải đi thành phố Xuân mất, còn mười ngày nữa là đi rồi, em còn đang nghĩ nếu anh mãi không tới thì chắc phải tới thành phố Xuân thăm em thôi."
Hứa Vệ Hoa cười nói: "Anh biết mà, trong thư em nói tháng Năm đi, nên anh đã kế hoạch tháng Tư qua đây rồi, đợi sau khi anh chính thức lên lớp, anh cũng không tiện ra ngoài nhiều, em không cần lo lắng cho anh."
"Anh, em vừa hay đang định đi tìm Kiều Kiều, vậy anh đi cùng em đi!"
"Được!" Hứa Vệ Hoa hỏi vài câu về tình hình của Lý Kiều Kiều, sau khi biết đều tốt cả bèn gật đầu: "Kiều Kiều thế này cũng coi như là khổ tận cam lai rồi, chỉ là sau khi em đi thành phố Xuân, ở đây chỉ còn mỗi mình cô ấy thôi."
Tiểu Hoa nói: "Cũng không hẳn, Kiều Kiều hai năm nay cũng kết giao được một vài người bạn, như Vệ Thấm Tuyết, anh biết rồi phải không? Hai người từng gặp nhau rồi mà, cô ấy và Kiều Kiều quan hệ rất tốt."
Hứa Vệ Hoa gật đầu: "Phải, năm ngoái cô ấy tới Nội Mông biểu diễn anh cũng có gặp một lần, người thực sự rất tốt, năng lực chuyên môn cũng giỏi."
Hai anh em vừa trò chuyện vừa tới chợ rau, Kiều Kiều đang bê những hũ dưa muối, nghe thấy Tiểu Hoa gọi mình, cô cũng không quay đầu lại mà đáp: "Tiểu Hoa, cậu đợi mình một lát, mình đặt xong hũ dưa muối này đã."
Cái hũ đó rất lớn, Kiều Kiều bê có chút chật vật, Hứa Vệ Hoa xắn tay áo bước tới nói: "Kiều Kiều, em tránh ra một chút để anh làm cho!"
Lý Kiều Kiều sững người một lát, ngẩng đầu thấy là Hứa Vệ Hoa, nước mắt suýt chút nữa rơi xuống: "Anh Đại Hoa, sao anh lại tới đây."
Hứa Vệ Hoa cười nói: "Tránh ra nào, để anh bê cho."
Lý Kiều Kiều cũng không từ chối, nhường chỗ cho anh: "Anh Đại Hoa, bê tới dãy đằng kia là được ạ, hai ngày nay nói là có mưa, phơi nắng mấy ngày rồi, không thể để bị dính mưa được."
Hứa Vệ Hoa một hơi bê hết bốn năm cái hũ qua đó, lại hỏi Lý Kiều Kiều: "Còn việc gì nữa không? Anh làm luôn một thể cho."
Lý Kiều Kiều đỏ hoe mắt nói: "Anh Đại Hoa, hết rồi ạ."
Tiểu Hoa nói: "Vậy cậu dọn dẹp một chút rồi tới nhà mình ăn cơm đi, bọn mình đặc biệt tới đón cậu đấy."
Trên đường về nhà họ Hứa, Lý Kiều Kiều nói: "Mình và Tiểu Hoa đều đợi anh bao nhiêu ngày rồi, đều sợ năm nay anh không qua được, may mà anh đã tới, mình mới làm mấy loại dưa muối mới, ngày mai sẽ gửi cho anh."
Hứa Vệ Hoa cười nói: "Để anh tự tới lấy, dưa muối em làm các chiến hữu của anh đều trông ngóng đấy, cũng tại lần này anh không về ngay, nếu không chắc chắn phải mang theo thật nhiều."
Biết anh ở lại kinh thành tu nghiệp nửa năm, Lý Kiều Kiều cười nói: "Vậy sau này em có việc nặng nhọc gì tốn sức đều để dành cho anh Đại Hoa làm thôi." Cô từ nhỏ đã hay chạy sang nhà Tiểu Hoa, trong lòng cô, anh Đại Hoa cũng giống như anh trai mình, nói ra những lời này cô không cảm thấy ngại ngùng chút nào.
Hứa Vệ Hoa cười nói: "Được thôi!"
Kiều Kiều lại nói: "Lần trước Thấm Tuyết còn nói với mình đấy, đợi anh Đại Hoa tới phải đi báo cho cô ấy một tiếng, ây, Tiểu Hoa, ngày mai là cuối tuần, cậu không đi làm phải không? Hay là chúng ta cùng tới đại viện Không quân thăm Thấm Tuyết nhé?"
Tiểu Hoa cười: "Được, chúng ta mời cô ấy đi ăn cơm ở ngoài."
