Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 438
Cập nhật lúc: 07/01/2026 06:06
Hứa Vệ Hoa lần này tới còn mang theo một tin tốt, sau khi anh tới kinh thành tu nghiệp lần này, khi quay về có lẽ có thể từ phó đại đội trưởng thăng lên chính đại đội trưởng.
Thẩm Phượng Nghi và Tần Vũ đều mừng cho anh, Tiểu Hoa lặng đi một lát, không nhịn được hỏi: "Anh, lần làm nhiệm vụ trước của anh có phải khá nguy hiểm không?" Trong quân đội thăng tiến rất khó, anh trai cô là một đứa trẻ nông thôn, văn hóa lại không cao, có thể thăng lên phó đại đội trưởng đã là rất không dễ dàng rồi.
Hứa Vệ Hoa cười nói: "Cũng được! Em xem anh cũng chẳng có chuyện gì mà."
Anh càng nói nhẹ tựa lông hồng, Hứa Tiểu Hoa lại càng cảm thấy không phải như vậy, nhưng cô cũng biết mỗi người đều có con đường riêng phải đi, anh trai đã chọn con đường này, cô làm em gái cũng chỉ có thể ủng hộ anh.
Thẩm Phượng Nghi nói: "Lần này tới kinh thành thì hãy nghỉ ngơi thật tốt một thời gian, sau này Tiểu Hoa đi thành phố Xuân rồi, mỗi tuần lúc nghỉ con cũng qua đây ở một ngày, bầu bạn với bà già này nói chuyện, việc trong nhà cũng giúp bà một tay, phụ giúp một chút."
Hứa Vệ Hoa biết bà nội Tiểu Hoa là có ý tốt, cố ý nói nhờ anh giúp đỡ này nọ, lập tức anh cũng không từ chối, cười hì hì nhận lời.
Sau đó anh hỏi thăm tình hình gần đây của em gái: "Bà nội, dì Tần, dạo này em gái con thế nào ạ? Cô ấy và Kiều Kiều luôn báo tin vui không báo tin buồn, con chẳng tin nổi trong một năm nay hai đứa nó chẳng có chuyện gì cả."
Thẩm Phượng Nghi cười nói: "Những chuyện khác đều ổn cả, chỉ có năm nay vì làm việc tốt mà lại rước vào mình một chuyện phiền toái." Bà đem chuyện gặp nguy hiểm trên tàu hỏa trước đây kể sơ qua vài câu.
Hứa Vệ Hoa nghe mà thấy rùng mình, biết được La Thiết Quân và Vệ Thấm Tuyết đều ở đại viện Không quân, anh nói: "Vậy ngày mai con cũng đi cảm ơn đồng chí La một tiếng."
Sáng sớm hôm sau, lúc Hứa Tiểu Hoa thức dậy phát hiện anh trai không có nhà, vội hỏi bà nội, bèn nghe bà nội nói: "Nói là đi xem cửa hàng thực phẩm phụ, hôm nay chẳng phải các con định đi thăm Thấm Tuyết sao? Cậu ấy nói không tiện đi tay không, muốn mua ít đồ ăn mang cho người ta."
Kiều Kiều nói: "Cái này đâu cần anh Đại Hoa chuẩn bị ạ, em và Tiểu Hoa tối qua đã bàn bạc xong rồi, định một lát nữa sẽ đi mua đây!"
Thẩm Phượng Nghi cười nói: "Đại Hoa chu đáo quá," bà lại hỏi Tiểu Hoa: "Anh trai con năm nay sắp 25 rồi nhỉ? Sao thế, vẫn chưa định lập gia đình à?"
Tiểu Hoa gãi gãi đầu nói: "Dạo này con bận quá quên mất không hỏi anh ấy chuyện này."
Thẩm Phượng Nghi nói: "Hai ngày tới con hỏi xem sao, nếu chưa có đối tượng thì chúng ta giúp cậu ấy để mắt tới, ở đơn vị bộ đội họ bận rộn nhiệm vụ, chuyện riêng của bản thân là không lo nổi đâu, phải nhờ gia đình giúp đỡ một chút, nếu không tuổi tác cứ thế lớn dần lên."
Tiểu Hoa gật đầu nhận lời.
Chưa đầy nửa tiếng sau, Hứa Vệ Hoa đã quay về, trên tay xách rất nhiều thứ, nào là thịt khô, đồ hộp, sữa bột, bánh ngọt các loại, Thẩm Phượng Nghi cười nói: "Sao lại mua nhiều thế?" Trong ấn tượng của bà, Đại Hoa và Thấm Tuyết cũng chỉ là quen biết sơ sơ.
Hứa Vệ Hoa cười nói: "Không chỉ dành cho Thấm Tuyết đâu ạ, tối qua mọi người chẳng phải nói đồng chí La Thiết Quân đã cứu Tiểu Hoa sao, con nghĩ cũng nên đi cảm ơn người ta một tiếng."
Tần Vũ cười nói: "Dì đã cảm ơn giúp Tiểu Hoa rồi, vả lại..." Tần Vũ nhìn đống đồ Hứa Vệ Hoa đặt xuống nói: "Đồng chí La e là sẽ không nhận đâu."
Trước đó họ đã nhờ Thấm Tuyết đưa cậu ấy tới nhà ăn một bữa cơm, vốn định mời cả hai chị em họ tới, nhưng chị gái cậu ấy nói có việc bận, Thấm Tuyết bèn đưa La Thiết Quân tới, lúc đó họ cũng chuẩn bị một số quà cáp nhưng La Thiết Quân một thứ cũng không nhận.
Hứa Vệ Hoa cười nói: "Con biết mà dì Tần, dì cứ yên tâm, con có cách."
Tần Vũ nghe anh nói vậy bèn không khuyên thêm nữa, cười nói: "Nếu thực sự nhận lấy thì món quà này tính cho dì, con vẫn chưa lập gia đình, phải dành dụm ít tiền."
Hứa Vệ Hoa cười nói: "Dì Tần, dì nói thế là không đúng rồi, dì và bà nội là người nhà của Tiểu Hoa, con và Kiều Kiều cũng vậy mà!"
Hai bên giằng co một hồi, Tần Vũ thấy không lay chuyển được anh bèn không nói nữa.
Lúc mấy người tới đại viện Không quân thì chưa tới chín giờ rưỡi, ở cổng làm thủ tục đăng ký một chút, nói là tìm Vệ Thấm Tuyết, một lát sau đã thấy Thấm Tuyết vui vẻ chạy ra.
Từ xa cô đã chào hỏi bọn Tiểu Hoa, đợi tới gần mới hỏi: "Sao hôm nay hai cậu có rảnh tới đây thế? Nói đi, có phải có chuyện gì tốt muốn báo cho mình không?"
Tiểu Hoa cười: "Cũng coi như là chuyện tốt đi, cậu xem, đồng chí này cậu có quen không?" Nói rồi chỉ tay vào anh trai bên cạnh.
Vệ Thấm Tuyết lúc đầu thấy một người mặc quân phục Không quân cứ ngỡ là người của đơn vị mình nên chẳng để ý nhiều, giờ nghe Tiểu Hoa nói vậy lập tức nhìn sang.
Trong mắt cô ngay lập tức hiện lên một chút ngạc nhiên vui mừng: "Đồng chí Hứa Vệ Hoa, anh nghỉ phép thăm thân sao? Đến lúc nào thế ạ?"
Hứa Vệ Hoa cười nói: "Chào đồng chí Vệ, đã lâu không gặp, tôi mới tới hôm qua, hôm nay có làm phiền cô không?"
Vệ Thấm Tuyết cười nói: "Không có, chiều nay chúng tôi mới tập dượt, sáng nay có thể nghỉ ngơi nửa ngày, may mà mọi người tới vào buổi sáng. Đúng rồi, lần này tôi vẫn là diễn viên chính đấy, mùng một tháng Năm mọi người có rảnh tới xem biểu diễn không?"
Tiểu Hoa cười: "Cuối tháng tớ phải đi rồi, không có phúc phận đó đâu."
Thấm Tuyết nói: "Vậy anh Đại Hoa và Kiều Kiều tới nhé."
Sau khi hàn huyên vài câu đơn giản, Hứa Vệ Hoa lại đề nghị muốn gặp đồng chí La Thiết Quân, hỏi Thấm Tuyết có tiện gọi cậu ấy một tiếng không.
Thấm Tuyết cười nói: "Có gì mà không tiện chứ, tớ đưa mọi người đi tìm Thiết Quân."
Trên đường đi, Hứa Tiểu Hoa đề nghị buổi trưa mời cô và hai chị em nhà họ La cùng đi ăn cơm, nụ cười trên mặt Thấm Tuyết khựng lại một chút, nhưng nhanh ch.óng lại cười nói: "Tớ thì được, lát nữa tớ tới ký túc xá xem Thanh Thanh có ở đó không, sáng sớm thức dậy tớ đã không thấy cậu ấy đâu rồi."
Đợi tìm thấy La Thiết Quân, Hứa Vệ Hoa đề nghị muốn tới ký túc xá của cậu ấy ngồi một chút, La Thiết Quân không từ chối, Thấm Tuyết bèn đưa Tiểu Hoa và Kiều Kiều đi tìm La Thanh Thanh.
Thấm Tuyết một mình đi lên ký túc xá, Tiểu Hoa và Kiều Kiều đứng chờ ở dưới, một lát sau Thấm Tuyết đi xuống nói: "Thanh Thanh không có ở đây."
Kiều Kiều hỏi: "Thấm Tuyết, số tiền Thanh Thanh nợ đã trả hết chưa?"
Vệ Thấm Tuyết lắc đầu: "Chưa, một trăm tệ của tớ thì cậu ấy đã trả rồi, còn của bạn cùng phòng tớ thì vẫn chưa trả hết."
Hứa Tiểu Hoa lúc này cuối cùng cũng nhận thấy có gì đó không ổn: "Thấm Tuyết, hai cậu nảy sinh mâu thuẫn sao?" Từ lúc cô nhắc tới tên La Thanh Thanh hôm nay, biểu cảm của Thấm Tuyết đã có chút kỳ lạ, vừa nãy cô còn tưởng mình nghĩ nhiều nhưng giờ nghe Thấm Tuyết nói La Thanh Thanh ưu tiên trả tiền cho cô chứ không phải cho bạn cùng phòng.
