Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 440
Cập nhật lúc: 07/01/2026 06:06
"Cảm ơn chị Lương, cảm ơn chị vì sự giúp đỡ trong hai ba năm qua."
Lương An Văn lắc đầu: "Không cần khách khí, đó là công việc của chị mà."
Từ phòng nhân sự đi ra, Hứa Tiểu Hoa định tìm Trịnh Nam để bàn giao nốt công việc còn lại, không ngờ tới khoa công nghệ lại phát hiện Trịnh Nam không có ở đó.
Hứa Tiểu Hoa có chút ngơ ngác, hỏi Kế Thiếu Xuyên: "Cả buổi sáng không tới sao? Trước đó tôi đã nói với chị ấy là hôm nay bàn giao mà!" Hôm qua chị Nam cũng không nói hôm nay không tới mà!
Kế Thiếu Xuyên nói: "Chắc là trong nhà có chuyện gì đó, nếu cô vội thì qua nhà cô ấy xem sao?" Anh ta dừng lại một lát rồi nói tiếp: "Nếu không khẩn cấp thì cô cứ nói với tôi, tôi sẽ chuyển lời lại cho cô ấy."
Hứa Tiểu Hoa suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn bàn giao với Kế Thiếu Xuyên.
Cô nghĩ Trịnh Nam chắc là đang ở bên phía nhà họ Chương, cho dù cô có qua đó thì chị Nam e là cũng chẳng có tâm trí nghe cô nói gì.
Khi quay lại khoa kỹ thuật, Vạn Hữu Cần hỏi: "Đã tạm biệt Trịnh Nam chưa?"
Hứa Tiểu Hoa lắc đầu: "Không thấy người đâu ạ, em đã bàn giao với Kế Thiếu Xuyên rồi."
Trong mắt Vạn Hữu Cần thoáng hiện một chút ngạc nhiên: "Cô ấy biết rõ mai em đi rồi, hôm nay là ngày cuối cùng em tới đơn vị, thế mà cũng không qua đây sao? Dự án mứt quýt này thực ra là xưởng giao cho cô ấy, cô ấy mới là người phụ trách chính, sao làm một hồi lại chẳng liên quan gì tới cô ấy nữa thế này?"
Tiểu Hoa nói: "Cũng không thể nói như vậy, chị Nam lúc làm việc vẫn rất có trách nhiệm ạ."
Vạn Hữu Cần khẽ nói: "Có trách nhiệm hay không không phải chị nói là được, cũng không phải em nói là được, mà phải xem đơn vị nhìn nhận thế nào, năm nay cô ấy xin nghỉ riêng cũng phải cả tuần rồi nhỉ? Đây mới chưa tới tháng Năm đâu, em xem lãnh đạo của họ nghĩ sao?" Vạn Hữu Cần cảm thấy có chút không thể tin nổi, chị là người đã có gia đình mà một năm cũng chẳng dám xin nghỉ nhiều như thế.
Tiểu Hoa không nói thêm nữa.
Buổi tối lúc cô về tới nhà, phát hiện Thấm Tuyết cũng ở đó, có chút kinh ngạc nói: "Thấm Tuyết, sao cậu lại tới đây, dạo này tập dượt chẳng phải rất căng thẳng sao?"
Vệ Thấm Tuyết cười nói: "Tranh thủ giờ cơm tối, tớ đặc biệt chạy qua thăm cậu, chẳng phải ngày mai cậu đi rồi sao? Bao giờ quay lại còn chưa biết nữa, tớ nhất định phải tới tiễn mới được."
Tần Vũ bưng đĩa táo đã gọt sẵn ra, nói với con gái: "Thấm Tuyết sốt ruột lắm, sợ hôm nay con bị lỡ việc ở đơn vị, cậu ấy ở đây cũng chỉ có hai tiếng rảnh rỗi thôi."
Thấm Tuyết xua tay nói: "Không sao đâu ạ, chỉ là sợ chạy không một chuyến không gặp được người thôi."
Đợi Tần Vũ vào bếp bận rộn, Thấm Tuyết mới nhỏ giọng nói với Tiểu Hoa: "Hôm nọ tớ về nhà hỏi bố tớ rồi, bố tớ nói ông không có ý định tái hôn, lúc đầu cũng là nể mặt Thanh Thanh là đồng nghiệp của tớ nên mới muốn tìm hiểu thêm về tình hình của tớ thôi."
"Vậy phía La Thanh Thanh thì sao?"
Thấm Tuyết nói: "Hôm qua cậu ấy lại bảo sau buổi biểu diễn sẽ tới nhà tớ ăn cơm, tớ đã nói thẳng luôn rồi, bảo là bố tớ cảm thấy giao tiếp với người trẻ có khoảng cách thế hệ nên dạo này đều không về nhà ăn cơm nữa, tớ nghĩ vẫn là không nên đưa người về nhà thì hợp hơn." Nói rồi cô lại không nhịn được mà tiếp: "Thanh Thanh nghe xong mặt đen xì lại, hai ngày nay cũng chẳng thèm bắt chuyện với tớ nữa."
Tiểu Hoa nói: "Cậu trong lòng có dự tính là được rồi."
Vệ Thấm Tuyết gật đầu: "Học một lần khôn ra một tí." Nghĩ một lát cô lại cúi đầu nói: "Thực ra tớ cũng nghi ngờ trong quá trình đó bố tớ rốt cuộc có động lòng hay có ý nghĩ gì khác không, nhưng khi tớ hỏi thì ông phủ nhận, có lẽ... có lẽ có cả phần vì ông lo cho tớ nữa."
Tiểu Hoa nói: "Chú đã trải đời nhiều, cân nhắc mọi chuyện cũng thấu đáo hơn chúng mình, chú đã nói với cậu như vậy thì chắc chắn sẽ không làm giả." Dừng lại một hồi cô lại nói tiếp: "Thấm Tuyết, tớ nói một câu tận đáy lòng nhé, nếu chú có ý định thì đó là chuyện tình nguyện của hai bên, phận làm con cháu chúng mình cũng chẳng nên nói gì nhiều, chỉ sợ là chú không có ý định mà Thanh Thanh lại mượn danh nghĩa quen biết cậu để làm ra chuyện gì đó thì phiền phức lắm."
Thấm Tuyết gật đầu: "Tớ hiểu ý cậu, nói thực lòng tớ cũng có nỗi lo đó." Cô ngẩng đầu nhìn Tiểu Hoa: "Cảm ơn cậu nhé Tiểu Hoa, chỉ có cậu và Kiều Kiều là thật lòng giúp tớ." Từ lúc cô nhận ra Thanh Thanh có ý đồ với bố, cô thậm chí còn chẳng dám nói với mẹ vì sợ mẹ sẽ tức điên lên rồi làm ra chuyện gì đó quá khích.
Bây giờ chuyện này đã trôi qua êm đẹp như mây bay không để lại dấu vết, cô thở phào nhẹ nhõm, nói với Tiểu Hoa: "Đợi cậu đi thành phố Xuân rồi, tớ nhất định sẽ nhớ cậu lắm đấy."
Tiểu Hoa cười: "Vậy cậu nhớ viết thư cho tớ nhiều vào, có tin gì tốt hay không tốt cũng phải viết thư báo cho tớ biết đấy nhé."
Thấm Tuyết gật đầu: "Được!"
Vệ Thấm Tuyết ngày kia phải biểu diễn nên vội vàng quay về tập luyện, lúc chuẩn bị đi, Tần Vũ nhét một hộp cơm cho cô, cười nói: "Cầm về bảo nhà bếp hâm nóng lại rồi hẵng ăn."
Vệ Thấm Tuyết nhìn hộp cơm bằng nhôm trước mặt, ngập ngừng một lát mới nhận lấy: "Cảm ơn dì Tần ạ." Mỗi lần cô tới chỗ mẹ, mẹ cũng chẳng bao giờ nghĩ tới việc liệu cô có đang đói bụng hay không.
Tần Vũ cười nói: "Sau này có rảnh lại cùng Kiều Kiều tới nhà ăn cơm nhé."
Vệ Thấm Tuyết gật đầu nhận lời, vừa ra khỏi nhà họ Hứa đi chưa được mấy bước đã gặp Hứa Vệ Hoa và Lý Kiều Kiều từ chợ rau quay về trong ngõ.
Hứa Vệ Hoa nói: "Đồng chí Vệ, trời sắp tối rồi, để tôi tiễn cô về nhé!"
Vệ Thấm Tuyết cười lắc đầu nói: "Không cần đâu ạ, trước khi trời tối là tôi về tới nơi rồi, Tiểu Hoa ngày mai đi rồi, hai anh em anh cứ thong thả trò chuyện đi." Lại quay sang hai người dặn dò: "Ngày kia nhớ tới xem tôi biểu diễn đấy nhé, không được quên đâu đấy."
"Được rồi!"
Đợi cô ấy đi khuất, hai người mới đi về phía nhà, Hứa Vệ Hoa nói: "Đồng chí Vệ tính cách thật tốt, hay nói hay cười."
Kiều Kiều cười đáp: "Vâng, lại còn nhiệt tình nữa, công việc này của em cũng là nhờ cô ấy giúp đỡ mới tìm được đấy ạ."
Hứa Vệ Hoa gật đầu: "Chuyện này anh nhớ mà."
Về tới nhà, Kiều Kiều bí mật hỏi Tiểu Hoa: "Tiểu Hoa, chuyện của La Thanh Thanh, Thấm Tuyết hôm nay có nói với cậu không?"
Tiểu Hoa gật đầu: "Nói rồi, bố cô ấy nói không có ý định tái hôn, Thấm Tuyết cũng đã từ chối không cho La Thanh Thanh tới nhà ăn cơm nữa, chỉ là hai người họ bây giờ hầu như không nói chuyện với nhau, quan hệ chắc là chấm dứt rồi."
Kiều Kiều không mấy để tâm nói: "Quan hệ chấm dứt thì chấm dứt thôi, ai mà chấp nhận được việc chị em tốt lại muốn làm mẹ mình chứ? Vả lại Thấm Tuyết đối xử với cậu ta tốt thế nào cơ chứ, lúc trước La Thiết Quân suýt bị chuyển ngành là Thấm Tuyết đã lôi cậu ta đi tìm Ngô Khánh Quân giúp đỡ, em gái của đối tượng cậu ta trộm đồng hồ của bạn cùng phòng, Thấm Tuyết cũng chẳng nói hai lời đã đệm trước cho cậu ta một nửa số tiền, hai người họ tuyệt giao là tổn thất của La Thanh Thanh thôi."
