Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 439
Cập nhật lúc: 07/01/2026 06:06
Hứa Tiểu Hoa chắc chắn rằng hai người này đã nảy sinh mâu thuẫn.
Vệ Thấm Tuyết không trả lời ngay, suy nghĩ một lát mới nói: "Cũng không hẳn là mâu thuẫn, nhưng không giấu gì hai cậu, trong lòng tớ thực sự có chút lấn cấn."
Tiểu Hoa hỏi: "Sao thế? Là lúc tập dượt xảy ra cãi vã à?"
Vệ Thấm Tuyết lắc đầu nói: "Không phải, là..." Nói đoạn, cô nhìn quanh một lượt mới khẽ nói: "Tớ nói với hai cậu, hai cậu cũng giúp tớ phán đoán xem có phải tớ đa nghi quá không nhé?"
"Cậu nói đi!"
Vệ Thấm Tuyết lúc này mới nói: "Các cậu biết đấy, tớ ở trong đơn vị quan hệ tốt nhất với Thanh Thanh, trước đây tớ về nhà lấy đồ còn đưa Thanh Thanh về cùng vài lần..."
Kiều Kiều hỏi: "Nhà cậu cũng bị mất đồ sao?"
Vệ Thấm Tuyết cười khổ: "Không phải, tớ thà rằng bị mất một hai món đồ, tâm tư của cậu ấy không đặt vào đồ đạc, mà là đặt vào con người."
Hứa Tiểu Hoa giật mình: "Không lẽ là nhắm trúng bố cậu đấy chứ?"
Vệ Thấm Tuyết tò mò nhìn Tiểu Hoa một cái: "Sao cậu biết là bố tớ?"
"Chẳng lẽ là cô giúp việc nhà cậu? Nhà cậu chẳng phải chỉ có mấy người đó sao?"
Vệ Thấm Tuyết nói: "Nhà tớ còn có anh họ, em họ các thứ nữa, các cậu bảo xem sao lại có thể nhắm trúng bố tớ được chứ?" Sau đó, cô kể sơ qua về những chuyện gần đây cho hai người nghe.
Hai tháng trước, cô định về nhà lấy quần áo mùa hè, La Thanh Thanh bèn đề nghị đi cùng cô, cô thấy không cần thiết, Thanh Thanh lại nói: "Tớ còn muốn tới nhà cậu ăn chực một bữa cơm, cơm ở đơn vị ăn mãi cũng thấy hơi ngán rồi." Cô biết tiền mua đồng hồ của Thanh Thanh vẫn chưa trả hết, không có tiền ra tiệm ăn nên mới đưa cậu ấy về.
Cứ như vậy ăn mấy bữa cơm, cô cũng không để tâm, mãi cho tới nửa tháng trước, trên bàn cơm, Thanh Thanh và bố cô trò chuyện từ các chủ đề như báo Tư Tưởng, báo Đảng, báo Giải Phóng tới thân thế của chính mình và đối tượng trước đây, lúc cậu ấy sụt sùi khóc lóc, cô mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn nhưng vẫn chưa nghĩ nhiều.
Để kiểm chứng suy nghĩ của mình, khi Thanh Thanh lại đề nghị muốn tới nhà cô ăn cơm, cô lại đồng ý.
Lần này, Thanh Thanh chủ động hỏi thăm về trải nghiệm yêu đương của bố cô, bố cô lúc đó cũng sững người một lát, Thanh Thanh vội nói: "Chú ơi, chủ đề này của cháu có phải hơi mạo hiểm không phù hợp không ạ? Thật xin lỗi chú, cháu chỉ nghĩ muốn được nghe nhiều hơn từ phía chú, để sau này cháu còn có thêm kinh nghiệm..."
Thấm Tuyết nói xong, có chút mờ mịt nhìn hai người hỏi: "Có phải tớ nghĩ nhiều quá không? Thực ra chẳng có gì đúng không?"
Hứa Tiểu Hoa cau mày nói: "Cậu có tự dưng đi tỏ ra yếu đuối trước một người đàn ông không? Cậu có tự dưng dùng ánh mắt sùng bái nhìn một người đàn ông không?"
Thấm Tuyết im lặng hồi lâu mới nói: "Mẹ tớ từng nhắc nhở tớ rồi, bảo tớ đừng đưa người lạ về nhà."
Kiều Kiều khẽ hỏi: "Vậy bố cậu nghĩ thế nào? Chuyện này chủ yếu vẫn phải xem bố cậu."
Thấm Tuyết lắc đầu nói: "Tớ cũng không biết, tớ không dám hỏi ông, tớ chỉ là nghĩ không thông, Thanh Thanh nghĩ cái gì vậy chứ? Quan hệ của hai đứa tớ tốt như vậy, đó là bố tớ mà?"
Tiểu Hoa nói: "Ông ấy ngoài là bố cậu ra, ông ấy còn là một người đàn ông có ngoại hình và phẩm hạnh rất tốt, ông ấy còn ở trong một căn nhà lớn, ra ngoài có tài xế, ở nhà có bảo mẫu, trong đơn vị còn có văn phòng riêng." Cô dừng lại một lát rồi nói tiếp: "Tất nhiên chúng ta cũng không loại trừ khả năng cậu ta đơn thuần là nhắm trúng con người bố cậu rồi."
Cô lại nói với Thấm Tuyết: "Cậu cũng đừng nghĩ nhiều quá, quay về hãy thẳng thắn trò chuyện với chú Vệ một trận, chuyện này quyền chủ động nằm ở chỗ chú. Nếu chú không muốn gặp La Thanh Thanh thì có đầy cách để tránh mặt."
Thấm Tuyết gật đầu: "Được, tối nay tớ sẽ về hỏi ông."
Đang trò chuyện thì La Thiết Quân dẫn Hứa Vệ Hoa tìm tới, ba người bèn dừng câu chuyện, cùng đi nhà hàng ăn cơm.
Trên bàn cơm, Vệ Thấm Tuyết lại đề nghị họ mùng một tháng Năm tới xem biểu diễn, La Thiết Quân cười nói: "Điệu nhảy của đồng chí Vệ ngày càng điêu luyện, tôi thường nghe chị tôi nói đoàn trưởng của họ thường xuyên khen cô ấy, bảo rằng đoàn văn công của họ chẳng ai có thể lấn át được phong thái của đồng chí Vệ cả, chị tôi cứ gọi là ngưỡng mộ phát hờn luôn."
Hứa Vệ Hoa cười nói: "Đồng chí La nhảy cũng rất giỏi, lần trước tới chỗ chúng tôi biểu diễn tôi đã được xem một lần."
La Thiết Quân cười cười, rõ ràng cũng nghĩ như vậy.
Sau khi ăn cơm với Thấm Tuyết xong, Hứa Tiểu Hoa lại bận rộn thử nghiệm công thức nước quýt mới trong xưởng. Chiều tối ngày 28 tháng 4, cô và Trịnh Nam mang nước quýt vừa thử nghiệm xong cho người ở khoa công nghệ nếm thử, mọi người đều nhất trí cho rằng ngon hơn hẳn so với lần trước.
Kế Thiếu Xuyên hỏi: "Lần này thời gian gia nhiệt được khống chế là bao lâu?"
Hứa Tiểu Hoa đáp: "Toàn bộ không quá bốn mươi phút ạ."
Kế Thiếu Xuyên gật đầu nói: "Tôi thấy thời gian này là được rồi, cụ thể vẫn phải hỏi ý kiến của xưởng trưởng Khúc."
Hứa Tiểu Hoa cười nói: "Đó là đương nhiên rồi." Trong lòng cô cũng cảm thấy chỉ có thể làm tới mức này thôi.
Lúc quay lại khoa kỹ thuật, Vạn Hữu Cần hỏi: "Tiểu Hoa, chẳng phải ngày 30 em sẽ đi rồi sao? Ngày mai em còn tới đơn vị không?"
"Có ạ, vẫn phải tới bên nhân sự làm thủ tục tu nghiệp nữa."
Vạn Hữu Cần cười nói: "Em đúng là ép thời gian sát sạt, chẳng để lại cho mình chút thời gian rảnh rỗi nào. Đúng rồi, đối tượng của em đã biết em sắp qua đó chưa?"
"Dạ biết, em có viết cho anh ấy một bức thư nói về chuyện qua đó rồi ạ." Điều cô không nhắc tới là cô cũng chỉ mới đề cập một câu về thời gian qua đó thôi, những thứ khác không nói nhiều.
Cô hiểu nỗi lo lắng của Từ Khánh Nguyên, cảm thấy nói nhiều trong thư cũng vô dụng, vẫn nên gặp mặt nói chuyện trực tiếp, mấy ngày nay cứ để anh tự mình ngẫm nghĩ thêm đi.
Ngày 29 tháng 4, Hứa Tiểu Hoa vừa sáng sớm đã tới đơn vị, Lương An Văn thấy cô tới bèn cười nói: "Tới làm thủ tục tu nghiệp phải không?"
Tiểu Hoa gật đầu: "Làm phiền chị Lương rồi ạ."
Lương An Văn cười nói: "Không phiền gì đâu," lại nói tiếp: "Tiểu Hoa, thực sự không ngờ nổi em lại chuyển sang mảng công nghệ này đấy. Lúc đầu khi chị cầm tờ sơ yếu lý lịch của em, chị cũng chỉ nghĩ cô bé này sau này có lẽ có thể làm một kỹ sư ở khoa kỹ thuật thôi."
Chị cứ ngỡ xưởng sản xuất là một bàn đạp của Hứa Tiểu Hoa, không ngờ ngay cả xưởng đồ hộp kinh thành của họ cũng chỉ là một bàn đạp của Hứa Tiểu Hoa mà thôi.
Sau khi làm xong thủ tục cho Hứa Tiểu Hoa, chị cười nói: "Tiểu Hoa, chúc mừng em, hy vọng sau này vẫn có thể nghe được tin tốt từ em."
