Thập Niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 61
Cập nhật lúc: 27/02/2026 11:01
“Hôm nay cha Tô mẹ Tô cũng tỉnh dậy đặc biệt sớm, sáu giờ sáng đã dậy rồi, đi gọi tỉnh hai anh em Tô Việt, Tô Triệt, mấy người bắt đầu vệ sinh cá nhân, thời gian gấp rút mấy người cũng không nấu cơm, chỉ hâm nóng lại cơm nguội hôm qua rồi ăn.”
Bảy giờ sáng, vợ chồng anh hai Tô Kiêu, Bùi Sơ Vi đã sang đến nơi.
Cả nhà sáu người mang theo quà cáp, đi đến thôn Hướng Dương, đạp xe đạp cũng không tính là chậm, bảy giờ bốn mươi đã tới nơi.
Đối với gia đình nhà ngoại Tô Hà, mọi người đều nhiệt liệt chào đón.
“Trên đường lạnh lắm phải không, mau vào nhà đi, mau vào nhà đi."
Vừa vào nhà, chị hai Cố nhanh nhẹn pha trà cho mấy người:
“Uống trà, uống trà đi ạ."
Mẹ Cố, chị cả Cố mấy người vội vàng đem gạo rang, sữa chua, váng sữa đã chuẩn bị sẵn bày lên bàn, chị hai Cố nhanh nhẹn lấy bát trộn cho mấy người:
“Chú thím, hai người ăn chút gì lót dạ đi ạ."
Mẹ Tô cười nói:
“Cháu à, một ít thôi là được rồi, chúng ta đã ăn rồi mới qua đây."
Gia đình chú hai nhà họ Cố, chị cả Cố, chị hai Cố, bí thư thôn, đại đội trưởng và những người khác vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy anh cả và anh ba của Tô Hà.
Trong chốc lát, sự chú ý đều đổ dồn lên hai anh em Tô Việt và Tô Triệt, đặc biệt là Tô Việt, vừa cao vừa tuấn tú, lại thêm thân phận là quân nhân, khí chất đó khiến người ta không nhịn được mà yêu thích.
Trầm ổn, cao lớn, đẹp trai.
Tự mang theo khí tràng.
Vợ đại đội trưởng ngay lập tức tán gẫu với vợ bí thư, ánh mắt hướng về phía Tô Việt:
“Vị kia là anh cả của Tô Hà à?"
Vợ bí thư gật đầu:
“Chắc chắn rồi, chẳng phải vừa nãy bà thím Triệu gọi cậu ấy là cả sao."
Vợ đại đội trưởng:
“Thật là không ngờ, mấy đứa con nhà họ Tô đứa nào cũng tuấn tú thế này, nghe nói cậu thứ ba còn là sinh viên đại học đang học ở thủ đô nữa."
Chuyện này vợ bí thư biết:
“Hồi Tô Hà và Cố Kiến Hoa mới cưới, bà thím Triệu từng kể với tôi rồi, nói ba người anh trai của con dâu bà đều có tiền đồ, anh cả đi lính trong quân đội, anh hai làm việc ở xưởng dệt, anh ba học ở kinh thành, trường đại học thi đỗ còn là học phủ tốt nhất nước Hoa chúng ta, Bắc Đại đấy!"
“Nghe nói kỳ thi đại học năm đó là thủ khoa của tỉnh, giỏi lắm đấy."
Chuyện này bà thím Triệu đã kể chi tiết cho bà nghe một lượt rồi, chính xác mà nói là khoe khoang, nhưng cũng dễ hiểu thôi.
Vợ đại đội trưởng tặc lưỡi nói:
“Nhà họ Tô này sau này không phải dạng vừa đâu, con trai lớn đi lính, con trai út là sinh viên đại học."
“Dù sao cũng sẽ không kém đi đâu được."
Vợ bí thư nói.
Cho nên nhà bà mới bảo bà năng qua lại với nhà họ Cố đại phòng một chút.
Lỡ đâu sau này có việc gì cần nhờ vả thì sao!
Chương 52 Tiệc đầy tháng 2
Vợ đại đội trưởng “ây" một tiếng nói với vợ bí thư:
“Quế Anh, chẳng phải bà có một đứa cháu gái bên ngoại chưa gả sao, bà nói chị dâu bà đang xem xét đối tượng cho nó nhưng cháu bà đều chẳng ưng ý, hay là bà đi hỏi Tô Hà thử xem, hỏi anh cả cô ấy có đối tượng chưa?"
Lời này nói ra làm tim vợ bí thư nảy lên một cái, cháu gái bà mà thành đôi được với anh cả nhà họ Tô thì sau này đúng là được hưởng phúc rồi.
Nhưng ngoài mặt bà lại từ chối:
“Thế sao được chứ, chúng ta với người ta chẳng thân chẳng quen, tự dưng lại đi giới thiệu đối tượng cho người ta."
Vợ đại đội trưởng “ái chà" một tiếng:
“Thế sao lại không được?
Có thân có quen mới không được ấy chứ, chúng ta chẳng thân chẳng quen này lại dễ nói chuyện nhất, bà cứ đi hỏi trước đi, nếu có đối tượng rồi thì sau này chúng ta không nhắc tới nữa, còn nếu chưa có thì bà cứ nói một tiếng."
“Chẳng phải bà nói cháu bà trông cũng xinh xắn, văn hóa cũng cao sao, tốt nghiệp cấp hai rồi, con gái bình thường còn chẳng tốt bằng cháu bà đâu!"
Trong lòng vợ bí thư cũng suy tính, cháu gái bà đúng là xinh đẹp, mắt to da trắng, văn hóa cũng cao, học hết cấp hai, con gái trong thôn học được lớp một lớp hai đã là khá lắm rồi, hạng người học đến cấp hai như cháu bà hiếm lắm.
Cũng chính vì thế mà cháu bà đã đến tuổi kết hôn nhưng vẫn chưa lấy chồng, chê mấy thanh niên trong thôn, một lòng muốn gả cho người thành phố.
Nhưng người thành phố lấy vợ đều tìm người có công ăn việc làm, cháu bà tuy học đến cấp hai nhưng cấp hai chưa tốt nghiệp, cũng không có việc làm.
Nhưng nếu có duyên mà thành đôi được với anh cả Tô Hà, thì sau này không cần đi làm cũng được, trực tiếp hưởng tiền trợ cấp của chồng.
“Vậy để tôi đi hỏi thử."
Vợ bí thư ngượng ngùng cười nói.
Vợ đại đội trưởng phẩy tay:
“Cứ đi hỏi đi, hỏi thôi chứ có chuyện gì đâu."
Vợ bí thư đi qua đó, chỉ là mới được một hai phút đã quay lại, bà tiu nghỉu nói:
“Tô Hà nói anh cả cô ấy có đối tượng rồi."
Vợ đại đội trưởng:
“Vậy thì thật là tiếc quá."
Vợ bí thư nói:
“Nghĩ cũng đúng thôi, anh cả Tô Hà đã 26 tuổi rồi, người lại ưu tú như vậy, mấy đồng chí nữ trong quân đội chắc chắn đã nhắm trúng lâu rồi."
Vợ đại đội trưởng:
“Vậy nên, vợ của anh cả Tô Hà cũng là người trong quân đội à?"
Vợ bí thư gật đầu:
“Đại khái là vậy, Tô Hà nói là bác sĩ trong bệnh viện quân đội."
Nghe xong, vợ đại đội trưởng không nói gì nữa, trong lòng bà thầm nhủ, cho dù người ta chưa có đối tượng chắc cũng chẳng tìm con gái thôn quê đâu, chắc chắn sẽ tìm người tương xứng với bản thân.
Đây chẳng phải là tìm một bác sĩ sao, bác sĩ là người giỏi giang rồi, ước chừng cũng giống anh ba Tô Hà là sinh viên tốt nghiệp đại học cả.
Dáng vẻ này của Tô Việt cộng với thân phận quân nhân, trong mắt các bậc tiền bối này quả thực là miếng mồi ngon, đừng nói vợ bí thư vợ đại đội trưởng yêu thích, đến mợ của Cố Kiến Hoa cũng thích, bà không có cháu gái bên ngoại nhưng con gái của chính bà thì có vài đứa.
Cũng không vòng vo như vợ bí thư, bà hỏi trực tiếp mẹ Cố luôn, mẹ Cố giật mình một cái, vội vàng nói:
“Thằng cả có rồi, thằng ba cũng có rồi, đều có cả rồi ạ."
“Thằng hai thì cưới vợ rồi."
Bà mợ tiếc nuối vô cùng:
“Đều có hết rồi à!"
Mẹ Cố:
“Đúng vậy, đều chuẩn bị kết hôn cả rồi!"
Trời ạ, chị dâu bà đây là... sao lại nỡ đem con gái mình giới thiệu cho người ta chứ, thanh niên trong thôn đều, bà liếc nhìn đứa cháu gái đó với anh cả Tô Hà, đúng thật là một bông hoa lài cắm bãi cứt trâu.
Đúng, anh cả Tô Hà chính là bông hoa lài!
Ngô Tam Phượng cũng là lần đầu tiên thấy anh cả của Tô Hà, người đâu mà vừa cao vừa tuấn tú, khí chất đó nhìn mà bà không kìm lòng được mà xao xuyến.
Vì thế không nhịn được mà nói với Tô Việt một câu, bà cười nói:
“Anh cả Tiểu Hà, uống trà đi."
Tô Việt lễ phép gật đầu:
“Vâng thưa thím."
