Thập Niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 62

Cập nhật lúc: 27/02/2026 11:02

“Ngô Tam Phượng.........

Bà cũng chỉ lớn hơn cậu ta có năm sáu tuổi thôi mà.”

Vợ chồng cha Tô mẹ Tô mấy người ăn gạo rang sữa chua cũng không mất bao lâu, uống trà một lát cho ấm người, liền đứng dậy nói với mẹ Cố:

“Chúng ta qua đó thôi, để hai đứa nhỏ nằm nôi."

Hai đứa nhỏ lúc này đã tỉnh, đang chơi đùa với Tô Hà.

Cha mẹ Tô thấy vậy liền nói:

“Ôi chao, để ông bà ngoại bế cái nào."

Tô Triệt ở bên cạnh:

“Mẹ, con cũng muốn bế."

Mẹ Tô không cho:

“Con không biết bế đâu, đừng làm ngã đứa nhỏ."

Tô Triệt:

“Con chỉ bế một lát thôi mà."

Mẹ Cố ở bên cạnh:

“Để cậu ba của sắp nhỏ bế một lát đi."

Mẹ Tô liền đưa đứa nhỏ cho Tô Triệt, là bế cô chị Trường Ý, Tô Triệt nói:

“Mẹ ơi, con bé nhỏ xíu hà."

“Mới đầy tháng, lớn thế nào được."

Mẹ Tô liền nói.

Tô Việt ở bên cạnh nhìn mà thèm, ánh mắt hướng về phía cha Tô, cha Tô ngước mắt:

“Sao, anh cũng muốn bế à?"

Tô Việt suy nghĩ một giây, gật đầu, mẹ Cố ở bên cạnh cười nói:

“Để bác cả của sắp nhỏ cũng bế một lát."

Tô Việt bế cậu em Trường An, c-ơ th-ể cứ như bị đóng băng vậy, không nhúc nhích nổi, sự linh hoạt còn chẳng bằng cậu ba Tô Triệt.

Hai người bế đứa nhỏ, Tô Triệt nói:

“Anh hai chị dâu hai người cũng lại bế thử đi, thích nghi trước một chút."

Tô Kiêu và Bùi Sơ Vi mỗi người bế một đứa, phản ứng cũng chẳng khác Tô Việt Tô Triệt là mấy, đều là lính mới, căng thẳng lắm, nhỏ xíu xiu hà, chỉ sợ làm ngã mất.

Chị hai Cố cười nói:

“Trẻ con lớn thêm chút nữa thì dễ bế rồi, bây giờ thì nhỏ quá."

Nghi lễ nằm nôi.

Trước tiên đặt miếng đệm nhồi vỏ kiều mạch vào trong nôi, sau đó lắp dây đỏ buộc bé vào hai bên thành nôi, tiếp đó trải tấm chăn quấn bé lên miếng đệm.

Vẫn chưa xong đâu, trên miếng vải đỏ phía đầu nôi treo một chiếc gương, hai bên gương treo tiền đồng, lúc này mới xong xuôi.

Hai chiếc nôi của hai đứa nhỏ, một cái là mượn của nhà chị cả Cố, một cái là của nhà mình.

Nôi tốt nhất là nôi mà các chị hoặc các anh đã từng nằm qua.

Về phần tiền đồng, gương và dây buộc đều là do mẹ Tô chuẩn bị.

Sắp xếp xong xuôi, liền để hai bé nằm nôi.

Cha Cố mang đống đất mịn đã được làm nóng đổ lên trên, sau đó đặt hai đứa nhỏ vào, quấn từng lớp một, rồi buộc lại, đẩy nhẹ chiếc nôi.

Nghi lễ vào nôi hoàn thành.

Tiếp đó cha mẹ Tô, cha mẹ Cố, cậu mợ Cố Kiến Hoa, chú thím hai Cố, những bậc bề trên này mỗi người nói vài câu cát tường, đều là mong các cháu hay ăn ch.óng lớn, trưởng thành có tiền đồ.

Tô Hà cũng thầm chúc phúc cho hai đứa con của mình trong lòng.

Cô sẽ bảo vệ tốt cho chúng.

Sau đó là khai tiệc ăn cơm.

Vẫn là mẹ Cố đứng bếp, chị hai Cố và anh rể hai tiếp khách bên ngoài, Tô Hà phát hiện trong bốn người con của mẹ Cố, chị hai Cố có tính tình bộc trực, khéo ăn khéo nói, không hề nhút nhát.

Chị cả Cố và chị ba Cố thì kém hơn một chút.

Còn về Cố Kiến Hoa, tính tình đó giống y hệt anh cả cô, thuộc kiểu người nội tâm.

Trong sách nói loại tính tình này là “ngầm", ngoài mặt lạnh lùng bao nhiêu thì bên trong nhiệt tình bấy nhiêu, Tô Hà cũng phát hiện ra rồi, Kiến Hoa nhà cô chính là kiểu người như vậy, kiểu người “ngầm".

Bữa tiệc nhà họ Cố hôm nay khiến ai nấy đều vô cùng thỏa mãn, toàn là món thịt, thật sự là đã dốc vốn liếng rồi.

Cho nên thức ăn trên bàn gần như bị quét sạch sành sanh, chỉ có bàn của cha mẹ Tô là còn thừa một ít, các bàn khác chẳng còn lại bao nhiêu.

Đặc biệt là bàn của nhà chú hai Cố, nước kho giò heo cũng không chừa lại tí nào, canh gà, canh dê cũng sạch bách.

Mọi người ăn xong nán lại trò chuyện một lát rồi cũng ra về.

Cha mẹ Tô cũng chuẩn bị về rồi, Tô Việt nói với Tô Hà:

“Em gái có chuyện gì thì viết thư cho anh."

Hôm sau nữa là Tô Việt phải đi rồi, chuyến đi này trong một sớm một chiều cũng chưa về ngay được.

“Em biết rồi anh cả, anh và chị dâu kết hôn, nếu không về được cũng nhớ viết thư cho chúng em, em sẽ gửi ít đồ cho anh chị."

(Lời tác giả:

“Có mấy tấm hình về nôi em bé đấy ạ).”

Chương 53 Khen trước nói chuyện sau

Cô và Cố Kiến Hoa kết hôn, anh cả đã tặng một chiếc áo khoác quân đội, vậy thì anh cả chị dâu kết hôn, cô cũng phải có chút lòng thành chứ!

Không thể chỉ nhận mà không cho đi được.

Tô Việt gật đầu:

“Sẽ viết thư cho mọi người."

Tiệc đầy tháng của hai đứa nhỏ coi như đã tổ chức xong, tổ chức một cách viên mãn thành công, Tô Hà cũng đã hết thời gian ở cữ, có thể tùy ý gội đầu, tùy ý tắm rửa rồi.

Chỉ là vẫn chưa thể làm “chuyện đó".

Cố Kiến Hoa không cho phép:

“Vợ à, sức khỏe là quan trọng nhất, bác sĩ nói phải sau hai tháng mới được."

Tô Hà:

“Sức khỏe em cực kỳ tốt luôn ấy.”

Thật đấy, thể chất hiện tại của cô còn tốt hơn cả lúc trước khi mang thai, nhưng thôi cứ nhịn vậy.

Đến mùng một tháng ba Tô Hà mới bắt đầu đi làm, còn Cố Kiến Hoa thì sau Tết Nguyên Tiêu là đã đến cục công an báo danh rồi, các đơn vị của cục công an mùng bảy đã đi làm rồi, nhưng vì Cố Kiến Hoa là quân nhân giải ngũ do bị thương nên lãnh đạo cục công an cũng thấu hiểu, đặc cách cho anh sau Tết Nguyên Tiêu mới tới báo danh.

Buổi trưa thỉnh thoảng anh về nhà, thỉnh thoảng lại sang chỗ cha mẹ Tô ăn cơm trưa rồi nghỉ ngơi, đi đi về về mất một tiếng đồng hồ, cộng thêm thời gian ăn cơm nữa là tốn không ít thời gian.

Vết thương trên trán chị ba Cố mấy ngày trước đã đi cắt chỉ rồi, vết bầm trên mắt đã tan hết, nhưng vết thương trên trán ước chừng sẽ để lại sẹo.

Chị ba Cố tuy không nhiệt tình nói nhiều như chị hai Cố, nhưng sẽ dùng hành động thực tế để chứng minh rằng, chị ở nhà mẹ đẻ không phải để ăn không ngồi rồi.

Tô Hà đã hết thời gian ở cữ, nhưng vẫn chẳng khác gì lúc đang ở cữ là mấy, ngoại trừ cho con b-ú và tự vệ sinh cá nhân, những việc khác cô chẳng phải động tay vào.

Tã lót của em bé, quần áo thay ra đều là chị ba Cố và mẹ Cố giúp cô làm, bình thường khi bé thức cũng là chị ba giúp dỗ dành, trông nom để cô đi làm việc của mình.

Tô Hà có thể có việc gì chứ, chính là mỗi ngày đọc sách kiếm điểm tích lũy thôi.

Trong cái nhà này cho đến hiện tại, cô là người rảnh rỗi nhất, ngay cả Tuyết Nhi tám tuổi cũng đã biết quét nhà rửa bát rồi.

Nhắc đến Tuyết Nhi, Tô Hà mới sực nhớ ra, Tuyết Nhi năm nay tám tuổi rồi, có phải là có thể gửi đi học được rồi không, cô đi hỏi chị ba Cố.

Chị ba Cố nói:

“Đến mùng một tháng chín năm nay thì gửi đi học thôi."

Hồi trước ở nhà họ Lý, người nhà họ Lý căn bản không cho con gái đi học, họ cũng chẳng có ý định gửi Tuyết Nhi đến trường.

Rời khỏi nhà họ Lý, chị ba Cố mới cảm thấy mình như được sống lại, những ngày tháng tương lai có hy vọng, mỗi ngày không còn phải sống trong thấp thỏm lo âu nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 62: Chương 62 | MonkeyD