Thập Niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 68
Cập nhật lúc: 27/02/2026 11:03
“Nghĩ vậy, Tô Hà dùng vải xanh quân đội còn dư may một cái túi đeo chéo, vừa hay mùng một tháng chín đi học đeo theo.”
Tấm vải trắng hoa nhí thì may áo ngắn tay, vải xanh tím than may quần đùi, mặc vào mùa hè.
Quần áo trẻ con may cũng không tốn thời gian, hai tiếng đồng hồ Tô Hà đã may xong.
Mẹ Cố tưởng Tô Hà đang học bài, cũng không dám vào làm phiền, cộng thêm hai bé con đang ngủ, nên cứ bận bịu ở bên ngoài.
Bà cùng Tuyết Nhi dọn cỏ dại sau vườn, dựng giàn đậu này nọ, vùng M-ông Tỉnh của họ bắt đầu gieo hạt vào đầu hoặc giữa tháng năm, tất nhiên trồng rau sau vườn cũng tầm đó.
Tô Hà ra gọi hai người.
“Tô Hà, hai đứa nhỏ tỉnh rồi à?"
Mẹ Cố thấy Tô Hà gọi vội như vậy, tưởng con thức giấc nên vội vàng đi tới.
Tô Hà lắc đầu, lấy quần áo từ sau lưng ra:
“Không phải đâu mẹ, con may cho Tuyết Nhi hai bộ quần áo, để bé mặc thử xem."
Nghe vậy, mắt bé Tuyết Nhi bỗng sáng rực lên, quần áo mới, bé chưa bao giờ được mặc quần áo mới!
Mẹ Cố:
“Sáng ra con may quần áo à, mẹ cứ tưởng con đang học bài nên không vào làm phiền."
Bà lại nói:
“Tô Hà con may một bộ là được rồi, sao lại may tận hai bộ."
Tô Hà:
“Tiện tay con may luôn thôi ạ."
Rồi vẫy tay gọi cô bé:
“Tuyết Nhi chúng ta mau đi thử xem có vừa không nào."
Cô bé phấn khích gật đầu, lập tức chạy tới.
Thử bộ xanh quân đội trước, mẹ Cố “ây" một tiếng nói,
“Bộ này đẹp thật đấy!"
Tô Hà đeo chiếc túi chéo màu xanh quân đội đã may cho Tuyết Nhi,
“Mẹ, thế này thì sao ạ?"
“Thế này càng đẹp hơn, mẹ thấy mấy cô cậu thanh niên trên huyện cũng phối đồ như vậy đấy, trông người ta rất có tinh thần."
Mẹ Cố cũng rất thích cách trang điểm này, nhìn đi nhìn lại mấy lần.
Mẹ Cố lại hỏi:
“Cái túi này cũng là may cho Tuyết Nhi à?"
Tô Hà gật đầu:
“Vâng ạ, vừa hay mùng một tháng chín khai giảng, Tuyết Nhi mặc bộ này đi học."
Mẹ Cố liền cười, nói với Tuyết Nhi:
“Mau cảm ơn mợ đi con."
Cố Tuyết Nhi nhìn Tô Hà, trong ánh mắt mang theo sự yêu thích mãnh liệt và hưng phấn, giọng nói lại có chút thẹn thùng:
“Cảm ơn mợ ạ."
Tô Hà xoa xoa đầu nhỏ của bé:
“Không cần cảm ơn đâu, chúng ta thử tiếp hai bộ này nhé."
Áo ngắn tay và quần, mặc vào cũng cực kỳ vừa vặn.
Lúc Tô Hà may quần, phần ống quần có gấp lên mấy lớp, như vậy sau này mặc chật thì xả xuống là vừa.
Có quần áo mới, lại còn là hai bộ, cô bé cứ ở trong trạng thái hưng phấn suốt, vui mừng khôn xiết, Tô Hà đưa quần áo cho mẹ Cố, quay về phòng dùng vải vụn may cho cô bé hai bộ đồ lót.
Cô bé không có đồ lót.
Sau đó Tô Hà lấy xà phòng ra bảo với Tuyết Nhi:
“Tuyết Nhi, chúng ta gội đầu, tắm rửa một chút nhé."
Tuyết Nhi đến nhà cũng gần năm tháng rồi, Tô Hà nghi ngờ chị Ba Cố chưa từng tắm cho Tuyết Nhi, cô cảm thấy người mẹ như chị Ba Cố có chút không tròn trách nhiệm.
Trước đây ở nhà họ Lý không nói, ngày tháng khó khăn không lo được cho con gái cũng có thể hiểu, nhưng sao về nhà ngoại rồi mà vẫn như vậy, con gái bảy tám tuổi rồi chứ có phải trẻ con hai ba tuổi đâu.
Quần lót không có, mà may quần lót cũng chẳng tốn bao nhiêu vải, quần áo cũ của mẹ Cố cũng may được, vậy mà cũng không tắm rửa cho con gái gì cả.
Người mẹ này, thật sự là có chút không để tâm.
Tô Hà nhớ lúc nhỏ, hồi đó điều kiện gia đình họ cũng không tốt lắm, nhưng những món đồ lót cơ bản thì mẹ Tô chưa bao giờ để bốn đứa con bị thiếu, còn chuyện gội đầu tắm rửa này nọ cũng được làm rất thường xuyên.
Buổi tối trước khi đi ngủ càng phải rửa mặt rửa chân rửa m-ông mỗi ngày.
Cô nghĩ chuyện vệ sinh cơ bản này cũng chẳng tốn tiền, sao chị Ba Cố lại không quản con gái mình, chẳng lẽ lại trông chờ vào mẹ Cố?
Mẹ Cố mỗi ngày bao nhiêu là việc.
“Làm gì mà cần dùng đến xà phòng, dùng nước rửa là được rồi."
Mẹ Cố ngại ngùng nói.
Tô Hà:
“Dùng xà phòng rửa mới sạch ạ."
Thế là mẹ Cố và Tô Hà hai người giúp bé Cố Tuyết Nhi tắm rửa sạch sẽ từ trong ra ngoài, từ đầu đến chân, tóc cô bé hơi ngả vàng, dáng người g-ầy gò, xương sườn trước ng-ực lộ rõ mồn một.
Đây là do thiếu dinh dưỡng.
“Mẹ, hay là mỗi ngày mẹ luộc cho Tuyết Nhi một quả trứng gà đi, nhìn con bé g-ầy quá, g-ầy hơn cả sườn nữa."
Tô Hà đề nghị.
Mẹ Cố gật đầu:
“Được, sau này mỗi ngày mẹ đều luộc một quả."
Tô Hà đưa bánh xà phòng đó cho mẹ Cố:
“Mẹ, mẹ nói với chị Ba đi, chuyện vệ sinh này cũng chẳng tốn tiền, bình thường nên tắm rửa cho Tuyết Nhi nhiều một chút."
Mẹ Cố gật đầu:
“Mẹ sẽ nói với nó."
Thật ra không chỉ mình Tô Hà thấy vậy, mẹ Cố cũng cảm thấy đứa con gái thứ ba này làm mẹ có chút không tròn trách nhiệm, ví dụ như buổi sáng ngủ dậy chỉ lo cho bản thân mình, cũng không chải đầu cho con gái gì cả, Tuyết Nhi tóc dài, tự mình lại chải không được.
Toàn là do người làm bà ngoại như bà chải cho, lại ví dụ như, móng chân móng tay đứa trẻ dài như vậy rồi mà cũng không giúp cắt đi một chút.
Mẹ Cố cũng bực mình.
Về phương diện đối đãi với con cái, vẫn là đứa thứ hai nhà bà tỉ mỉ nhất, quần áo ba đứa con gái dù rách nhưng lúc nào cũng sạch sẽ, tóc chải chuốt gọn gàng, móng tay cũng luôn được cắt tỉa tươm tất.
Càng không bao giờ có chuyện con cái không có quần lót.
Buổi trưa, những người đi làm đồng và đi làm ở cơ quan đều đã về.
Cố Tuyết Nhi vui vẻ khoe với chị Ba Cố chuyện Tô Hà may quần áo mới cho mình, chị Ba Cố qua cảm ơn, chị nói:
“Em dâu, giữ lại một bộ thôi, bộ màu xanh quân đội này em cầm về đi, để dành cho hai bé con mặc."
Lời này vừa nói ra, có thể thấy rõ cô bé Tuyết Nhi buồn bã hẳn, bé cúi đầu nhìn mũi chân.
Tô Hà:
“Không cần đâu chị Ba, đây là em đặc biệt may cho Tuyết Nhi mà, sao lại cầm về."
Chị Ba Cố:
“Nó làm gì cần mặc đến hai bộ quần áo, một bộ là được rồi, Tô Hà bộ này em để dành cho hai bé con đi."
“Thật sự không cần đâu chị Ba, em đã nói là may cho Tuyết Nhi mà."
Tô Hà không nhận.
Chị Ba Cố cứ nhất quyết đưa.
Hai người giằng co một hồi.
Mẹ Cố đứng bên cạnh cạn lời:
“Mợ nó may cho đứa trẻ thì chị cứ nhận lấy đi, còn lấy ra làm gì."
Bà vừa nói vừa thu lấy quần áo từ tay chị Ba Cố, khóa vào tủ rồi.
Chị Ba Cố ngượng ngùng cười cười:
“Con chỉ là..."
