Thập Niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 69
Cập nhật lúc: 27/02/2026 11:04
Tô Hà liền phát hiện bé Tuyết Nhi khóc, cô ngồi xuống, ôm nửa người bé, khẽ bảo,
“Ôi kìa, quần áo mợ không lấy đâu, chính là may cho con mà, không khóc nữa nhé, ngoan nào, năm sau mợ lại may quần áo mới cho con được không nào."
Mắt cô bé đỏ hoe, những giọt nước mắt to bằng hạt đậu lăn dài xuống, trông thật tủi thân.
Chị Ba Cố vỗ vỗ vai con gái:
“Được rồi được rồi, mau nín đi, định khóc đến bao giờ nữa?"
Không nói thì thôi, vừa nói bé lại càng khóc to hơn, nước mắt càng không ngừng tuôn rơi.
Mẹ Cố liền mắng chị Ba Cố:
“Mợ nó may quần áo cho đứa trẻ, chị còn cứ đòi trả lại, chị không biết Tuyết Nhi lúc mặc bộ đồ màu xanh quân đội đó đã vui đến mức nào đâu, còn định đeo túi xách mùng một tháng chín khai giảng mặc đi học đấy."
Cháu ngoại chưa bao giờ được mặc quần áo mới, lúc thử đồ sáng nay con bé vui biết bao, chị ta hay thật vừa vào đã đòi trả lại quần áo, Tô Hà là loại người tặng đồ đi rồi còn đòi lại sao?
Chị Ba Cố:
“Không phải con chỉ là..."
Chị cũng thấy ngại mà, nhận của em dâu bao nhiêu tình cảm rồi, đâu còn dám nhận thêm quần áo nữa, em dâu còn may tận hai bộ.
Cố Kiến Hoa bước tới bế Tuyết Nhi lên, từ trong túi lấy ra một nắm mứt táo:
“Cậu cho Tuyết Nhi ăn mứt quả này, chúng ta không khóc nữa nhé?"
Cô bé khóc lâu nên bắt đầu nấc rồi:
“Hức..... vâng....
ạ."
Mẹ Cố đang bưng thức ăn trong bếp, chị Ba Cố liền ra giải thích với mẹ Cố, mẹ Cố liền mắng chị:
“Chị cái người này, nợ ân tình là bản thân chị chứ không phải Tuyết Nhi, chị lấy quần áo của Tuyết Nhi ra..."
“Đứa trẻ chưa bao giờ được mặc quần áo mới, mợ nó may cho hai bộ để nó mặc, đúng rồi không chỉ quần áo, còn may cả đồ lót nữa, còn dùng xà phòng tắm rửa cho nó nữa."
“Vân Lan này, chuyện này chị hãy ghi nhớ trong lòng, giúp Tô Hà trông con nhiều hơn, hoặc là làm việc khác, chị không cần cứ phải đem trả lại quần áo đã may xong cho đứa trẻ."
“Bản thân chị nghĩ xem, Tô Hà có thiếu hai mảnh vải đó không, hay là thật sự muốn để dành đến lúc hai bé con lớn lên để mặc?
Đó là lòng tốt của mợ nó, thương xót đứa trẻ, chị có hiểu không!"
“Chị thật sự là chẳng biết cách cư xử gì cả."
Mẹ Cố lắc đầu.
“Muốn trả quần áo thì lúc sáng tôi đã nói rồi, quần áo may xong cả rồi, chị lại đem trả người ta?
Còn làm cho con gái mình khóc nức nở."
Mẹ Cố thật sự là, bà với ông nhà cũng đâu có ngốc nghếch gì, đứa cả đứa hai đứa tư đều được, sao đến lượt đứa thứ ba này lại thành ra thế này?
Chị Ba Cố bị mẹ Cố mắng đến ngẩn người, chẳng phải chỉ là chuyện một bộ quần áo thôi sao, sao lại lôi kéo ra nhiều chuyện thế này, chị chỉ là thấy ngại thôi mà.
Sao ngược lại lại thành ra chị sai rồi?
Chị lắc đầu, đi vào phòng ăn cơm.
Trên bàn ăn, mẹ Cố luộc một quả trứng gà, nghe lời Tô Hà, luộc cho cháu ngoại Tuyết Nhi.
“Tuyết Nhi ăn trứng đi con."
Mẹ Cố đưa trứng cho bé.
Chỉ có điều quả trứng này còn chưa lăn đến tay Tuyết Nhi thì đã bị chị Ba Cố chặn lại:
“Mẹ, Tuyết Nhi ăn trứng làm gì, để cho Tô Hà ăn đi."
Vừa nói chị vừa bỏ vào bát Tô Hà.
Tô Hà:
“........."
Cô cầm quả trứng lên bóc vỏ, gọi Tuyết Nhi lại gần, bón từng miếng cho bé ăn hết, bấy giờ mới nói với chị Ba Cố,
“Chị Ba, là em bảo với mẹ đấy, sau này mỗi ngày luộc cho Tuyết Nhi một quả trứng gà để ăn, con bé g-ầy quá cần bổ sung dinh dưỡng."
Chị Ba Cố lại ngượng ngùng, chị cứ tưởng là mẹ Cố tự ý cho Tuyết Nhi ăn.
Tô Hà cũng có thể hiểu được chị Ba Cố đang nghĩ gì, cho dù là mẹ Cố tự ý luộc thì đã sao, chẳng lẽ cô lại vì một quả trứng gà mà giận mẹ Cố?
Hình ảnh của cô trong lòng chị Ba Cố là như vậy sao?
Chị Ba chồng này của cô thật là quá sợ sệt rồi, cô đã bao giờ nói gì đâu.
Thật sự chẳng cần thiết phải như vậy.
Chuyện này mà người ngoài nhìn thấy còn tưởng cô là đứa em dâu phát điên gì đó, khiến cô chồng sợ hãi đến mức con mình cũng không có quyền được ăn một quả trứng gà.
Cô oan quá mà!
Về chuyện này mẹ Cố lườm chị Ba Cố một cái, đứa con gái thứ ba này của bà thật là thần hồn nát thần tính, lúc mới về chẳng phải ăn uống vẫn bình thường sao.
Chị Ba Cố vân vê tay, chị cũng sợ mẹ Cố tự ý cho con gái chị ăn trứng, em dâu chị sẽ tức giận hoặc nghĩ ngợi linh tinh.
Mấy bà thím trong đội nói, đừng nhìn em dâu chị bây giờ vẫn tốt đẹp, thời gian lâu dần là sẽ không bằng lòng đâu.
Chị nghĩ lại cũng đúng, người ta với mẹ ruột còn cãi nhau nữa là!
Ở chung với em dâu lâu ngày sao mà không có mâu thuẫn được.
Nên chị nghĩ, làm việc nhiều hơn, lấy ít đồ đi, cố gắng đừng để em dâu chán ghét mình.
Bé Tuyết Nhi không nhận ra sự ngượng ngùng của mẹ, bé nói với Tô Hà:
“Mợ ơi, trứng gà ngon thật đấy."
Tô Hà lau đi những vụn lòng đỏ trứng bên khóe miệng cô bé,
nói:
“Sau này ngày nào cũng ăn."
Chương 58 Hay là phát triển nghề phụ chút nhỉ?
Cố Tuyết Nhi lắc đầu, ngoan ngoãn nói:
“Mợ ơi con không cần ngày nào cũng ăn đâu, thỉnh thoảng con ăn một quả là được rồi ạ."
Trước đây ở nhà bà nội, trứng gà đều để cho con nhà bác cả ăn, bé không được ăn, chỉ có ngày tết đến nhà bà ngoại mới được ăn một quả trứng gà thôi.
Chị Ba Cố tán đồng gật đầu:
“Đúng thế, thỉnh thoảng ăn một quả là được rồi, không cần ngày nào cũng luộc cho nó đâu."
Tô Hà nhìn chị Ba Cố một cái, nói:
“Chị Ba, đứa trẻ ăn thì cứ để nó ăn đi, trứng gà trong nhà đủ mà."
Đừng có làm mọi chuyện trở nên khép nép quá như thế
Mẹ Cố bảo chị Ba Cố, “Mau ăn cơm đi, chuyện này chị không cần quản nữa."
Mợ nó thương xót đứa trẻ mà.
Chị Ba Cố cúi đầu ăn cơm.
Chuyện này cứ thế định đoạt, sau này mỗi ngày mẹ Cố đều luộc cho Tuyết Nhi một quả trứng gà, chỉ là mỗi lần ăn trứng, chị Ba Cố lại tỏ ra rất thận trọng.
Mẹ Cố cũng cảm thấy đứa con gái này có chút quá mức căng thẳng rồi.
Tô Hà cũng phát hiện ra, nhưng cô không để ý tới chị Ba Cố cũng không giải thích gì thêm, chị ấy đã như vậy rồi thì cô còn biết nói gì nữa, tùy chị ấy vậy, thận trọng thì cứ thận trọng đi, không thèm quản chị ấy nữa.
Dạo gần đây cô đang nảy ra ý định kiếm thêm thu nhập, trong sách nói, đời sau giá nhà cao ngất ngưởng, nên sau khi nữ chính Cố Lê trọng sinh, vừa học tập vừa tận dụng hệ thống để kiếm tiền.
Chính là làm ở chợ đen, buôn đi bán lại, cô ấy trọng sinh năm 70, đến năm 77, trong bảy năm trời kiếm được hơn một vạn tệ, cái con bé đó giỏi kiếm tiền thật sự.
Sau này tốt nghiệp đại học, vừa đi làm vừa khởi nghiệp, tiền kiếm được từ khởi nghiệp thì dùng để mua nhà mua nhà mua nhà, mua tứ hợp viện, mua đất.
