Thập Niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 7
Cập nhật lúc: 27/02/2026 10:02
“Tính một ngày được sáu điểm tích lũy, ba tháng là có thể kiếm đủ năm trăm điểm rồi, buổi trưa cô lại xem qua thu-ốc dưỡng t.h.a.i của hệ thống, giá 300 điểm, Cố Nguyên Đan, thu-ốc Cường Thân Kiện Thể cũng giống như bùa hộ mệnh, đều là 500 điểm.”
Hiện tại cô phải đi dạy, thời gian đọc sách không có nhiều, đợi đến khi nghỉ hè thời gian sẽ nhiều hơn, một ngày mười điểm không phải là vấn đề.
Thu-ốc Cường Thân Kiện Thể cho hai đứa nhỏ có thể từ từ, nhưng Cố Nguyên Đan và thu-ốc dưỡng t.h.a.i của cô thì nhất định phải đổi trước.
Còn có cái thu-ốc Nở Ng-ực kia nữa, cũng cần, 200 điểm, nói là ăn thu-ốc Nở Ng-ực vào thì dù có cho con b-ú ng-ực cũng không bị chảy xệ.
Đây đúng là đồ tốt mà!
Trong sách nói người ở thời đại này không yêu cái đẹp, Tô Hà cảm thấy thật vớ vẩn, làm gì có ai không yêu cái đẹp chứ, thời đại nào cũng yêu cái đẹp cả, chỉ là cách thức biểu đạt khác nhau mà thôi.
Hậu thế có lẽ là trương dương phô trương ra ngoài, còn thời đại này thì kín đáo hàm súc hơn.
Dù sao thì Tô Hà cũng rất yêu cái đẹp, cô còn đang nghĩ, đợi sau khi làm xong những việc cấp bách thì sẽ tích góp điểm để đổi một viên thu-ốc Làm Đẹp Da nữa cơ!
Cũng không đắt, có 300 điểm thôi.
Da cô tuy cũng khá trắng nhưng không được trắng như trong hình minh họa hiệu quả của hệ thống.
Chương 6 Mỗi ngày một cân sữa tươi
Trên mặt còn có những vết đốm không rõ ràng, chẳng qua là đã bị lớp phấn che đi rồi, Tô Hà đang nghĩ, nếu uống thu-ốc Làm Đẹp Da thì chắc cô không cần bôi phấn mà vẫn trắng trẻo xinh đẹp.
Năm giờ chiều.
Tô Hà tan làm, cô đạp xe đến nhà mẹ đẻ, lúc chiều đi làm bố cô bảo tan làm thì ghé qua một chuyến.
Nói là có đồ muốn đưa cho cô mang về.
Tô Hà đoán là đồ đáp lễ, dù sao sáng nay cô cũng mang gà và trứng gà sang, tuy là thông gia, thân thiết hơn họ hàng bình thường nhưng chính vì là thông gia nên phương diện này càng phải làm cho tốt.
Nếu không con gái mình sẽ bị người ta lời ra tiếng vào.
Câu này là mẹ cô nói với cô.
Tô Hà vào nhà, thấy bố cô đang bận rộn trong bếp, mẹ và anh hai vẫn chưa đi làm về.
Bố Tô vừa đảo chảo vừa nói:
“Con gái, ăn cơm rồi hãy về, bố có xào thịt thủ lợn đấy!"
“Thôi bố ạ, ăn cơm xong là trời tối mất."
Tô Hà đi tới nếm thử hai miếng thịt thủ, xào cay, rất ngon, tay nghề nấu nướng của đồng chí Tô Trường Viễn còn tốt hơn cả đồng chí Trần Ngọc Linh.
Bố Tô cũng hiểu ý, ông nói:
“Mang nửa cái đầu lợn này về đi."
“Vâng ạ."
Tô Hà cầm lấy đầu lợn:
“Vậy con về đây bố ạ."
Bố Tô:
“Trên đường đạp xe chậm thôi đấy."
“Vâng ạ!"
Nửa tiếng sau, Tô Hà đạp xe về đến đầu thôn, trên đường về nhà còn gặp mấy cụ ông cụ bà vừa mới đi làm về.
Tô Hà đều tươi cười chào hỏi từng người một.
Sau khi Tô Hà đi qua, mấy bà cô trong thôn hay buôn chuyện liền nói:
“Nhà Cố Đại Ngưu đúng là không biết gặp vận may gì, đầu tiên là con trai đi lính, sau đó lại cưới được một cô con dâu thành phố."
“Chẳng thế thì sao, lại còn là giáo viên cấp hai nữa, sau này chuyện dạy dỗ con cái chẳng cần phải lo nữa rồi."
“Nhìn thấy nửa cái đầu lợn kia không!
Chắc là nhà mẹ đẻ cô ta cho đấy."
“Cái đó còn phải nói sao, bố người ta làm việc ở lò mổ mà......"
“Các bà không nhìn thấy cái bộ mặt của Triệu Kim Chi đâu, bà ta mà có đuôi thì chắc giờ đã vểnh lên tận trời rồi, khoe khoang hết mức."
“............"
Đối với những lời bàn tán này Tô Hà không hề hay biết, trong thôn ngoài nhà họ Cố, nhà đội trưởng, nhà bí thư ra thì những người khác cô đều không quen, chỉ là khi gặp mặt thấy tuổi tác xấp xỉ bố mẹ chồng thì chào hỏi theo vai vế thôi.
Tô Hà dắt xe đạp vào sân, liền thấy bố Cố đang cầm một cái lược chải lông cho bò, cô đi tới chào hỏi:
“Bố đang chải lông cho bò ạ!"
Còn sờ sờ vào sừng con bò hai cái.
Bố Cố thật thà nói:
“Chải cho nó thư giãn gân cốt chút."
“Mẹ con hầm thịt gà xong rồi, chín cả rồi, chỉ đợi con về thôi đấy."
“Vâng ạ, bố cũng vào nhà đi ạ, ăn xong rồi hãy chải tiếp."
“Vào thôi, chải xong rồi."
Bố Cố vỗ vỗ tay.
Bố Cố không giỏi ăn nói, ông chỉ cảm thấy thông gia dạy con gái tốt quá, thật hiếu thảo, ông cũng giống như mẹ Cố, đối với cô con dâu Tô Hà này là vạn phần hài lòng.
Tô Hà lấy đầu lợn từ trên ghi đông xe xuống, vào nhà đưa cho mẹ Cố, nói:
“Bố con lấy từ lò mổ về ạ."
Mẹ Cố cảm thấy rất ngại, bà mới sáng sớm gửi cho thông gia ít trứng gà và gà con, mà tối đến thông gia đã gửi sang hơn nửa cái đầu lợn.
Bà nói:
“Bảo ông thông gia cứ giữ lại mà ăn."
“Giữ rồi ạ, giữ lại nửa cái rồi."
Tô Hà nói.
Mẹ Cố cũng không nói gì thêm, bà biết nhà thông gia tốt bụng, gọi bố Cố đem đầu lợn treo xuống giếng, nếu không thời tiết này để trong phòng đến ngày mai là có mùi ngay.
Tô Hà về rồi là cả nhà ba người bắt đầu dùng bữa, mẹ Cố múc thịt gà ra, Tô Hà giúp lấy bát đũa.
Trên bàn ăn, theo thói quen mẹ Cố lại đặt hai cái đùi gà lớn vào bát Tô Hà, bà nói:
“Tiểu Hà này, hôm nay gà hầm nhừ lắm."
“Con nếm thử đi, xem vừa miệng không."
Tô Hà không trả lời lời của mẹ Cố mà ngẩng đầu nhìn hai người, cô nói:
“Bố mẹ, con có chuyện muốn nói với hai người."
Nghe vậy bố Cố đặt đũa xuống, mẹ Cố cũng nghiêng đầu nhìn cô.
Vẻ mặt Tô Hà bình tĩnh, giọng nói cũng không có chút gợn sóng nào, cô nói:
“Hồi trưa con có đi bệnh viện khám, bác sĩ nói con m.a.n.g t.h.a.i rồi ạ."
Không gian im lặng mất một giây, sau đó vang lên tiếng la thất thanh của mẹ Cố:
“Cái gì?
Tiểu Hà con nói con m.a.n.g t.h.a.i rồi sao?"
Bố Cố huých huých mẹ Cố:
“Bà ngồi xuống trước đi, làm con bé sợ bây giờ."
Mẹ Cố ngồi xuống, trên mặt tràn đầy niềm vui, giọng nói run rẩy vì xúc động:
“Xin lỗi con nhé Tiểu Hà, mẹ kích động quá."
Tô Hà mỉm cười:
“Mẹ, tháng này con thấy không đến nên mới thắc mắc không biết có phải có rồi không, hôm nay đi khám bác sĩ bảo có rồi ạ, mới được hơn một tháng, chưa đầy hai tháng."
Con dâu m.a.n.g t.h.a.i đa số các gia đình đều rất vui mừng, bố mẹ Cố cũng không ngoại lệ, đặc biệt là con trai họ đang ở trong bộ đội, vạn nhất lỡ có chuyện gì xảy ra thì ít nhất cũng có người nối dõi.
Tô Hà liền đem chuyện đã bàn bạc với bố mẹ đẻ lúc trưa nói lại với bố mẹ Cố, hai người họ không có ý kiến gì.
Con cái quan trọng, mà công việc cũng rất quan trọng!
Mẹ Cố:
“Chỉ là làm phiền bên thông gia quá."
Nhưng hiện tại cũng không có cách nào tốt hơn, sau này bụng to rồi, vác cái bụng bầu ngồi xe ngựa cũng không an toàn.
