Thập Niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 8
Cập nhật lúc: 27/02/2026 10:02
Bởi vì mang thai, Tô Hà được mẹ chồng nhiệt tình bồi bổ, mẹ Cố nói:
“Tiểu Hà à, trước đây con ăn ít một chút cũng không sao, nhưng bây giờ trong bụng có em bé rồi, nếu không ăn nhiều thì đứa bé sẽ hút hết dinh dưỡng trên người con, như vậy không tốt cho sức khỏe của con đâu!"
Đối với đoạn hội thoại này của mẹ chồng, Tô Hà có chút ngạc nhiên nho nhỏ.
Dù sao mẹ đẻ cô lúc trưa cũng nói những lời tương tự, nhưng mẹ cô nói là:
“Con không ăn nhiều thì đứa bé lấy gì mà ăn chứ!"
Còn mẹ chồng cô lại nói là, con không ăn nhiều thì đứa bé sẽ hút hết dinh dưỡng trên người con, không tốt cho sức khỏe của con.
Điểm xuất phát giống nhau, nhưng lời của mẹ chồng nghe có vẻ dễ lọt tai hơn một chút.
Cô quyết định sẽ đem đoạn hội thoại này dạy lại cho mẹ đẻ mình, kẻo sau này ba người anh trai cô cưới vợ rồi mang thai, mẹ cô lại nói với người ta như vậy.
Thật khó nghe quá đi mất!
Tô Hà cảm thấy mình thuộc tuýp người g-ầy bẩm sinh, ăn thế nào cũng không b-éo lên được, hơn nữa ăn nhiều quá cô thực sự nuốt không trôi.
Cô thích uống canh gà, thích ăn thịt gà, cho nên tối nay cô uống hai bát canh gà, ăn hai cái đùi gà lớn và một cái bánh ngô.
Đạt giới hạn rồi, thêm nữa là cô không ăn nổi.
Sau bữa tối, thấy trời vẫn còn sớm, Tô Hà liền cầm sách ra ngoài vừa đi dạo tiêu thực vừa đọc.
Đọc thêm để kiếm hai điểm tích lũy nữa.
Trong phòng, mẹ Cố vừa rửa bát vừa bàn bạc với bố Cố:
“Ông nó này, Tiểu Hà bụng mang dạ chửa rồi, tôi sợ phương diện dinh dưỡng không theo kịp."
“Hay là ông ra đại đội một chuyến, đặt sữa tươi cho Tiểu Hà đi, mỗi ngày một cân."
Bố Cố gật đầu:
“Được, tôi đi một chuyến."
Mẹ Cố:
“Tiện thể cũng nói một tiếng với lão Lý nữa."
Lão Lý là ông cụ đ-ánh xe ngựa trong đội, trong thôn ai muốn lên huyện thì đều ngồi xe ngựa của ông ấy.
Vì đêm hôm trước không ngủ, ban ngày cũng không nghỉ ngơi nên buổi tối Tô Hà vừa nằm xuống giường sưởi chưa đầy hai phút đã chìm vào giấc ngủ.
Sáng nay vốn định năm giờ dậy nhưng rốt cuộc cũng ngủ quên.
Sáu giờ mới tỉnh dậy.
Về việc này hệ thống biểu thị, cô có thể đặt báo thức, đến giờ hệ thống sẽ nhắc nhở cô.
Tô Hà thấy cách này khả thi.
Bèn đặt báo thức vào lúc năm giờ sáng mỗi ngày.
Thực ra những lúc không phải trực, năm giờ cô tan làm về nhà ăn cơm, rửa mặt xong xuôi, tầm chín giờ tối cô đã nằm trên giường sưởi rồi.
Cô thường không bị mất ngủ hay gì cả, từ chín giờ ngủ đến năm giờ sáng là được tám tiếng, thế là đủ rồi.
Chương 7 Ba trận chiến ba chiến thắng
Bữa sáng hôm nay cũng giống như hôm qua, nhưng trước mặt Tô Hà có thêm một bát sữa tươi lớn, nhìn hơi nóng bốc lên chắc là vừa mới nấu xong.
Mẹ Cố đưa một cái thìa qua:
“Tiểu Hà, mẹ có cho thêm chút đường vào rồi, chắc là dễ uống lắm, nếm thử xem."
“Ngọt ngọt ạ."
Tô Hà uống một ngụm.
Cô khá thích uống sữa bò, hồi nhỏ sức khỏe không tốt mẹ cô đã đặt sữa cho cô uống, uống từ nhỏ nên đã thành thói quen rồi, dù không nấu chín hay không cho đường cô cũng có thể uống được.
Ngay cả loại sữa vừa vắt ra còn vương lông bò bên trong cô cũng có thể uống trôi.
Mẹ Cố thấy con dâu uống ngon lành cũng thấy vui lây, bà nói:
“Bố con đã nói chuyện với đại đội rồi, từ nay về sau mỗi ngày một cân sữa tươi, sáng sớm hằng ngày họ sẽ mang sang, mẹ nấu lên cho con uống."
Tô Hà:
“Cảm ơn mẹ ạ."
Có lẽ do ở vùng M-ông Thành nên thôn xóm ở đây nuôi khá nhiều trâu bò dê, không tính của cá nhân thì bò của đại đội nuôi đã có hơn năm mươi con rồi, còn dê cũng có đến mấy trăm con.
Ngoài đại đội ra, dân làng cũng tự nuôi nhưng không nhiều, mỗi nhà nhiều nhất là hai con ngựa hoặc hai con bò.
Trong sách nói thời đại này không cho phép người dân tự nuôi gia súc, ngay cả gà cũng bị giới hạn số lượng, thực ra không hoàn toàn đúng.
Gia súc lớn như bò ngựa thì đúng là có nói không cho nuôi, nhưng có thể lén lút nuôi ở dưới, trước khi bị “cắt đuôi" thì đem bán đi là được, vả lại thường thì cấp trên cũng không xuống đây cắt đuôi đâu.
Ngay cả khi họ có xuống thì cũng đều thông báo trước cả rồi.
Dù sao nuôi một hai con bò ngựa cũng là để nông dân kiếm thêm chút thu nhập, bò sinh con thì bán chút sữa kiếm tiền, bê lớn lên bán đi cũng đổi được chút tiền.
Còn về gà vịt ch.ó lợn, các tỉnh khác không biết chứ ở vùng M-ông Thành này của bọn họ thì không có chuyện đó, nuôi thoải mái, quốc gia còn khuyến khích nuôi nhiều, nhưng bạn không được phép mua bán cá nhân, gà vịt phải bán cho hợp tác xã cung tiêu, trứng cũng vậy.
Còn lợn nuôi thì giả sử bạn muốn thịt, một nửa cũng phải nộp cho công xã đại đội.
Rau cỏ ở đất vườn tự giữ cũng tương tự, chỉ có thể bán cho hợp tác xã cung tiêu chứ không được mua bán cá nhân.
Nhưng thời đại này của bọn họ cũng không giống hậu thế, người ta còn ăn chẳng đủ no lấy đâu ra đồ mà nuôi nhiều gà vịt như vậy chứ?
Cho nên mẹ chồng cô cũng không nuôi nhiều, chỉ nuôi hơn mười con gà thôi.
Bữa sáng hôm nay Tô Hà uống một bát sữa lớn, ăn một cái bánh ngô, hai quả trứng luộc, không húp cháo, uống sữa xong là cô không còn bụng để húp cháo nữa.
“Tiểu Hà này, tối nay xào thịt thủ lợn nhé?"
Mẹ Cố hỏi ý kiến.
Tô Hà muốn nói là ăn thịt hai ngày liên tiếp rồi hay là làm món rau khác, nhưng nghĩ lại thời tiết này thịt cũng không để lâu được nên nói:
“Vâng mẹ ạ, mẹ cứ nhìn mà làm, mẹ nấu gì con ăn nấy."
Mẹ Cố thích nhất là nghe Tô Hà nói chuyện:
“Ầy, được."
Lại dặn dò thêm một câu:
“Trên đường đi chậm thôi nhé."
“Vâng, con đi đây mẹ."
Ông cụ Lý đã đến chờ ở cửa rồi.
Đón được Tô Hà xong, xe ngựa của ông cụ Lý lại dừng lại trước cửa nhà họ Cố cũ, Tô Hà có một dự cảm không lành, liền nghe thấy ông cụ Lý gọi to vào trong sân hai tiếng, Ngô Tam Phượng ngoáy m-ông đi ra.
Thấy Tô Hà, Ngô Tam Phượng lập tức sa sầm mặt xuống, bà ta vẫn còn nhớ chuyện ngày hôm qua đấy!
Ngồi xuống thành xe phía sau, bà ta nói giọng mỉa mai:
“Thím tư hôm nay sao không đạp xe đạp mà lại chuyển sang ngồi xe ngựa thế này?"
Tô Hà cười híp mắt nói:
“Đạp xe đạp đau chân quá nên em chuyển sang ngồi xe ngựa ạ."
Câu này nói ra làm Ngô Tam Phượng chẳng biết phải đáp lại thế nào, bà ta có lý do để nghi ngờ Tô Hà đang khoe khoang với mình, khoe khoang nhà cô ta có xe đạp còn nhà bà ta thì không.
Bà ta chưa bao giờ nghe ai nói đạp xe đạp mà lại đau chân cả, bà ta cũng đã được đạp bao giờ đâu.......
Ngô Tam Phượng không nói gì nữa, Tô Hà cũng lười chẳng buồn đoái hoài đến bà ta.
Người nhà họ Cố, ngoài ba người chị gái của Cố Kiến Hoa ra thì mấy người anh họ kia đều không phải anh em ruột, tại sao lại nói như vậy?
Bởi vì chú hai của Cố Kiến Hoa và bố Cố không cùng một mẹ sinh ra.
