Thập Niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 77
Cập nhật lúc: 27/02/2026 11:05
“Bà ngoại bế nào, có phải nửa tháng rồi chưa gặp không nhỉ?"
“Chưa đến nửa tháng đâu, 13 ngày rồi."
Cha Tô nhớ khá rõ.
Lần trước họ đến nhà con gái là 13 ngày trước.
Ông bà ngoại này làm cũng rất tròn vai, cứ mười ngày nửa tháng lại vào thôn thăm hai bé một lần.
Vì đưa theo con nhỏ nên hai vợ chồng Tô Hà và Cố Kiến Hoa đi xe bò của bác Lý tới, bế con suốt dọc đường tay Tô Hà cũng mỏi nhừ, nên vừa vào nhà cô liền giao hai bé cho ông bà ngoại bế.
Có lẽ là “cách lớp thân thiết" nên cha Tô và mẹ Tô cực kỳ quý hai bé.
Mẹ Tô còn nói với cha Tô:
“Đợi hai đứa nhỏ lên cấp hai thì hai đứa mình cũng nghỉ hưu rồi."
Cha Tô liền nhẩm tính một chút:
“Cũng tầm đó, tầm đó đấy."
Tô Hà liền nói:
“Đến lúc đó Trường Ý và Trường An lên cấp hai, cấp ba thì không cần ở nội trú nữa, cứ ngủ ở nhà mình luôn."
Cha Tô:
“Ở thì ở thôi, dù sao đến lúc đó hai thân già này nghỉ hưu rồi cũng chẳng có việc gì làm, cứ trông cháu thôi."
Về chuyện này mẹ Tô cũng gật đầu đồng ý, nếu không có gì bất ngờ thì anh cả chắc chắn định cư ở vùng Tây Bắc rồi, dù sao cũng đang làm lính ở đó, đối tượng cũng ở bên đó luôn.
Anh ba ước chừng cũng ở lại thủ đô rồi.
Anh hai ước chừng cũng ở quanh quẩn bên nhà họ Bùi thôi.
Ngược lại là con gái con rể cứ ở ngay bên cạnh, sau khi họ đi làm thì ngày nào cũng qua đây.
Mẹ Tô bỗng nghĩ, rốt cuộc là ai nói sinh con trai thì con sẽ ở bên cạnh phụng dưỡng tuổi già cơ chứ, bà có ba đứa con trai mà đứa nào đứa nấy đều không ở bên cạnh.
Ngược lại là con gái ở bên cạnh.
Nhưng mẹ Tô cũng không buồn phiền hay nghĩ ngợi gì nhiều, so với con trai con dâu, bà vẫn sẵn lòng để con gái con rể ở bên cạnh hơn.
Vì sẽ không cãi nhau, với con gái mình thì chẳng có mâu thuẫn gì cả, có nói nặng lời vài câu con gái mình cũng sẽ không nghĩ ngợi lung tung.
Mẹ Tô bế chị cả đi mở ngăn kéo, gọi Tô Hà:
“Anh cả con gửi thư về này, con xem đi, còn có cả ảnh chị dâu con nữa đấy."
Nghe thấy vậy Tô Hà liền nổi hứng:
“Xem nào, xem chị dâu con có xinh không?"
Mẹ Tô liền cười:
“Xinh lắm."
Tô Hà mở phong bì thư, đọc lướt qua nội dung, đại ý trong thư là hỏi thăm sức khỏe cha mẹ và anh chị em, cuối cùng là nói về chuyện hôn sự của mình, bảo là đã nộp đơn xin kết hôn lên đơn vị rồi, bảo là năm nay chắc không về được.
Còn có một tấm ảnh nữa.
Là ảnh của chị dâu.
Chị dâu tên là Lục Thanh Nhã, là một mỹ nhân mặt tròn mắt lớn, diện mạo mang lại cảm giác rất dễ chịu, rất gần gũi.
Trong sách, lúc các con cô nghỉ hè, tức là khi chúng đang học cấp hai, cấp ba, anh cả chị dâu sẽ phái người đến đón hai bé sang chỗ họ ở một thời gian.
Dù chưa từng chung sống nhưng Tô Hà cũng biết người chị dâu này là người cực kỳ tốt, chị rất quan tâm đến hai đứa con của cô, giống như mẹ ruột vậy.
Lên đại học, hai đứa con của cô đến thủ đô thì đi lại thường xuyên với chú ba thím ba.
Thím ba của cô cũng là người rất tốt, rất quan tâm đến hai đứa nhỏ, sợ chúng ăn không đủ no ở trường nên thường xuyên gọi về nhà ăn cơm.
Trong sách tuy Từ Hồng Liên đã trở thành chị dâu hai của cô, nhưng anh hai vẫn là anh hai ruột, cũng là cậu hai ruột của lũ trẻ, anh hai cô cũng rất thương hai đứa nhỏ nhà cô.
Con trai cô đi khởi nghiệp, tiền chính là mượn của cậu hai nó đấy.
Con gái thì đi theo làm việc bên cạnh chú ba nó.
Người nhà cô đều là những người rất tốt.
“Anh cả con kết hôn, mẹ đang nghĩ nên gửi quà gì qua đó."
Mẹ Tô có chút ưu tư.
Tô Hà thu lại tâm trí, lau nhẹ khóe mắt, nói:
“Tiền phiếu họ cũng không thiếu, đợi đến mùa thu hoặc mùa đông, con gửi cho anh cả chị dâu ít thịt cừu qua đó, còn cả táo và lê nữa."
Giữa mùa hè nắng nôi này thì không gửi được, không quá hai ngày là hỏng hết.
Mẹ Tô gật đầu, cười nói:
“Nhà mình cũng chẳng có cái vòng tay gia truyền nào cả, chẳng biết nên tặng gì cho con gái nhà người ta nữa."
Tô Hà:
“Nếu có thì thành phần gia đình mình lại có vấn đề ngay."
Mẹ Tô bảo cũng phải.
Lại nói:
“Bốn đứa các con đứa nào đứa nấy đều đã yên bề gia thất, mẹ và cha con cũng yên tâm rồi, chẳng còn gì phải lo lắng nữa."
Mặc dù hiện tại Tô Hà đã có con nhưng cô vẫn chưa hiểu lắm vấn đề này, con cái không yên bề gia thất kết hôn thì cha mẹ cứ phải lo lắng sao?
Có lẽ đợi con cô lớn lên cô mới hiểu được chăng, giống như khi làm mẹ rồi cô mới thấu hiểu được nỗi vất vả của mẹ mình vậy.
Cô nói:
“Chỉ còn anh ba thôi, ước chừng anh ấy cũng sắp rồi."
Theo như diễn biến trong sách thì anh ba cô còn hai năm nữa mới kết hôn, thực ra chính là đợi thím ba tốt nghiệp.
Mẹ Tô gật đầu, Tô Hà lại nói:
“Mẹ, bốn anh em con trong chuyện kết hôn thành gia lập thất này không làm mẹ và cha phải lo lắng quá nhiều đúng không ạ?"
Mẹ Tô:
“Đứa nào đứa nấy đều có chủ kiến lớn cả, chẳng cần cha mẹ giới thiệu, tự mình tìm lấy, nhất là con đấy, đừng có mà quá bạo dạn."
Tô Hà ha ha cười:
“Phải ra tay đúng lúc chứ mẹ."
Mẹ Tô hừ nhẹ:
“Cũng may là Kiến Hoa là người tốt, chứ nếu gặp phải kẻ như Trần Ái Dân kia thì con có khóc cũng chẳng có chỗ mà khóc đâu."
Con gái tìm đối tượng thì vẫn nên để cha mẹ xem xét giúp.
Nhưng cũng may là mắt nhìn của con gái rất tốt, tìm được một gia đình t.ử tế.
Trò chuyện một lúc thì bắt đầu dùng bữa, ngày đặc biệt như thế này nhất định phải ăn món gì ngon ngon một chút, nhất là hai bé lần đầu tiên đến nhà ông bà ngoại.
Cha Tô làm sáu món.
Làm món sườn kho tàu sở trường nhất, cá nhỏ chiên giòn, làm trứng hấp cho hai bé, còn có một món xào, món nộm và đồ hộp.
Món chính là mì sợi, mì trộn sốt thịt.
Hai bé hiện tại đã mọc tám chiếc răng, bốn chiếc trên, bốn chiếc dưới, mì sợi mềm mềm nên có thể ăn được, ăn rất hào hứng.
Đến khi gia đình bốn người ăn xong quay về thôn thì thời gian đã điểm một giờ chiều.
Hôm nay là mùng 2 tháng 7, Tô Hà về nhà ngoại, đương nhiên chị cả và chị hai Cố cũng đã qua đây, lúc này vẫn chưa đi, chị ba Cố thì một mình mặc kệ mấy chuyện này, vẫn tiếp tục đi làm.
Cố Kiến Hoa bận đi làm nên chỉ nói vài câu với hai anh rể rồi lại đạp xe lên huyện ngay, chẳng phát hiện ra sắc mặt cha mẹ Cố có chút không đúng.
Tô Hà thì phát hiện ra rồi.
Nhưng hai bé lúc này đã buồn ngủ, phải đặt hai bé vào nôi trước, dỗ ngủ rồi mới hỏi sau.
Nhưng chưa đợi Tô Hà hỏi thì chị hai Cố đã kể cho cô nghe rồi.
Chị hai Cố giúp đặt hai bé vào nôi:
“Tiểu Hà, hôm nay em không ở nhà nên không biết đâu, sáng ngày hôm nay, người nhà họ Lý đã qua đây đấy!"
