Thập Niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 78
Cập nhật lúc: 27/02/2026 11:06
Tô Hà kinh ngạc:
“Ai cơ?
Nhà họ Lý á?"
Chị hai Cố:
“Lý Lai Phúc, Lý Lai Phúc đã qua đây, xách theo quà cáp bảo là muốn tiếp tục chung sống với chị ba, đến để xin lỗi đấy."
Tô Hà cạn lời:
“Ly hôn rồi còn đến làm gì, hơn nữa chuyện cũng đã qua nửa năm rồi, muốn đến thì đã đến sớm rồi chứ!"
Chị hai Cố:
“Chứ còn gì nữa, Lý Lai Phúc còn muốn bế Tuyết Nhi, làm con bé sợ quá chạy mất dép."
“Lúc này lại muốn làm cha rồi, hồi ở nhà họ Lý, nó đ-ánh con gái đến mức bầm tím cả cánh tay, Tuyết Nhi mới bao lớn cơ chứ."
Chị hai Cố đầy vẻ căm phẫn.
Tô Hà thắc mắc:
“Sao Lý Lai Phúc lại đột nhiên mò đến nhỉ, muốn quay lại với chị ba cũng đâu đến mức phải đợi nửa năm, muốn đến thì sớm đã đến rồi."
Cô đang nghi ngờ, có phải chị ba Cố gặp Lý Lai Phúc ở trên phố không.
Chuyện này cũng không nói trước được, dù sao hai người họ trước đây cũng quen nhau ở chợ mà, oan gia kiểu này là dễ gặp nhau nhất.
Chương 65 Có người muốn cưới chị ba Cố
Nếu gặp rồi, thấy chị ba Cố đang làm việc ở xưởng dệt thì hỏng bét, cô vợ này từ cục đất đã biến thành cục vàng rồi, nhất định phải theo đuổi lại cho bằng được thôi!
Tô Hà nói suy nghĩ của mình với chị hai Cố, chị hai Cố bảo:
“Bọn chị cũng cảm thấy như vậy, không phải Lý Lai Phúc gặp thì cũng là người nhà họ Lý gặp được, nếu không thì không thể nào có chuyện đó."
Nửa năm không thèm mò mặt tới mà lúc này lại tới, còn chọn đúng vào cái ngày như thế này.
Tô Hà:
“Vậy cha mẹ có ý gì ạ?"
Chị hai Cố trợn mắt:
“Ý gì á, đuổi ra ngoài rồi, đến cửa cũng không cho vào, ly hôn là ly hôn rồi, còn quay lại cái nỗi gì, gương vỡ làm sao mà lại lành được chứ?"
Chị hai Cố cũng biết dùng vài câu thành ngữ đấy.
Tô Hà:
“Không biết bên chị ba có ý gì."
Cái tính cách đó của chị ba Cố, cô thật sự không dám chắc chị ấy có quay lại chung sống không đâu, chị ấy rất dễ bị dỗ dành.
Chị hai Cố lắc đầu:
“Chị ba chắc là không đâu, trừ khi đầu óc chị ấy bị úng nước."
Đang yên đang lành không muốn sống lại muốn đ-âm đầu vào cái địa ngục nhà họ Lý đó sao.
Tô Hà:
“Chị hai, đợi chị ba về chị và mẹ hãy nói chuyện hẳn hoi với chị ấy nhé, đừng để chị ấy bị dỗ dành quay lại, nếu không bao nhiêu công sức trước đây coi như đổ sông đổ bể hết."
Chị hai Cố gật đầu.
Sau khi dỗ hai bé ngủ, Tô Hà trò chuyện với chị hai Cố một lát, chị hai Cố liền ra nhà trước.
Chị cả Cố và anh rể cả không phải người cùng thôn nên cũng không nán lại lâu, buổi chiều là đã đi về rồi.
Chị hai Cố và anh rể hai cũng về, bảo là tối sẽ lại qua.
Mẹ Cố dọn dẹp nhà cửa xong cũng qua nhà sau bên này, trò chuyện với Tô Hà một lúc, vẫn là xoay quanh chuyện của chị ba Cố, bà liền nói:
“Đứa con trai này chẳng làm mẹ phải lo lắng gì, ngược lại là mấy đứa con gái làm mẹ phải lo lắng không ít."
Tô Hà:
“Mẹ ơi, con nào thì cũng phải lo cả ạ."
Mẹ Cố:
“Tiểu Hà, mẹ nói cho con hay, chị ba con mà dám quay lại chung sống với thằng súc sinh đó, mẹ và cha con sẽ không nhận đứa con gái này nữa."
Nhà ngoại đã giúp chị ấy ly hôn, đâu có cái lý nào lại quay về, không biết câu “ngựa tốt không ăn cỏ quay đầu" sao.
Hơn nữa cũng không nghĩ cho con gái mình, sang nhà họ Lý lại phải chịu khổ.
Tô Hà thấy mẹ Cố giận dữ như vậy liền nói:
“Mẹ, mẹ đừng giận vội, có khi chị ba còn chẳng biết chuyện này ấy chứ."
Mẹ Cố gật đầu, lại thở dài một tiếng:
“Chị ba con và Lý Lai Phúc là tự mình quen nhau, cái kiểu tình cảm này khác hẳn với cha mẹ giới thiệu, chỉ sợ nó lại mê muội đầu óc bị Lý Lai Phúc dỗ dành quay về thôi."
“Thế thì chúng ta có ngăn cản ở bên này cũng vô dụng."
“Hừ, nó mà dám quay lại, Tiểu Hà, con hãy thu lại công việc đó đi, không cho nó làm nữa."
Mẹ Cố tức anh ách.
Cũng là bị người nhà họ Lý chọc tức cho lộn ruột rồi.
Tô Hà trấn an:
“Mẹ, mẹ đừng vội, chúng ta đợi chị ba về rồi hỏi xem sao."
Chị ba Cố vẫn chưa biết trong nhà đã xảy ra chuyện gì, lúc này chị đang có chút khó xử, vì tổ trưởng của chị mời chị đi xem phim, nói thật phim ảnh chị còn chưa từng được xem bao giờ, chỉ là lúc này chị không thể vì muốn đi xem phim mà lại đồng ý đi xem cùng tổ trưởng được.
Là một người trưởng thành, chị ba Cố đương nhiên hiểu tổ trưởng có ý gì, chị cũng không muốn làm lãng phí thời gian của đối phương nên nói thật luôn:
“Tổ trưởng, có lẽ anh chưa biết tình cảnh của tôi."
“Nguyên nhân chính khiến tôi và chồng cũ ly hôn là vì tôi không thể sinh nở được nữa."
Lời đã nói đến mức này thì kẻ ngốc cũng hiểu.
Tổ trưởng tên là Vương Thanh Sơn, lớn hơn chị ba Cố tám tuổi, năm nay ba mươi bảy tuổi, vóc người cao lớn, gương mặt chữ điền, đôi lông mày rậm mắt lớn, được coi là đẹp trai ở thời đại của họ.
Vương Thanh Sơn nhìn chị ba Cố:
“Chắc cô cũng đã nghe mọi người trong tổ nói rồi, tôi có một đứa con trai 14 tuổi, đang học cấp hai, mẹ nó mất từ lúc nó mới lên hai, bao nhiêu năm nay tôi không tái hôn chính là vì không muốn sinh thêm con nữa."
Lúc còn trẻ cha mẹ cũng khuyên anh nên lấy vợ khác, bảo là một người đàn ông sao sống nổi, chẳng có người đầu ấp tay gối, con cái thì họ có thể trông giúp.
Nhưng anh không nghe lời cha mẹ, tái hôn chắc chắn lại phải sinh con, có con rồi thì sẽ làm con trai anh phải chịu thiệt thòi.
Anh không đành lòng.
Giờ con trai lớn rồi, đi học nội trú rồi, cha mẹ cũng không còn nữa, trong nhà chỉ còn lại một mình anh, có chút cô đơn...
Cố Vân Lan nhíu mày, rõ ràng chị cũng có hảo cảm với tổ trưởng Vương, chỉ là quyết định tái hôn không phải nói là làm ngay được.
Chị nói:
“Tổ trưởng, anh cứ cầm lại vé xem phim đi ạ."
Vương Thanh Sơn mỉm cười, bất lực cầm lại vé, anh nói:
“Tôi đợi cô."
Lời này nói ra khiến tim Cố Vân Lan đ-ập lỗi một nhịp.
Suốt dọc đường về nhà chị đều suy nghĩ về chuyện này, thực ra lúc chị ly hôn với Lý Lai Phúc chị đã hạ quyết tâm rồi, sẽ không tái hôn nữa, cả đời này chỉ ở bên cạnh cha mẹ nuôi nấng con gái khôn lớn.
Nhưng kế hoạch không đuổi kịp sự thay đổi.
Mang theo tâm sự nặng trề về đến nhà, chị cũng chẳng để ý đến sắc mặt của cha mẹ Cố, mãi đến khi ăn xong bữa tối, chị hai Cố qua đây thì chị mới biết chuyện Lý Lai Phúc đến nhà.
Chị ba Cố kinh hãi:
“Anh ta đến nhà mình làm gì?"
Mẹ Cố rất giận:
“Nói là muốn tái hôn với con!"
Nghe thấy vậy chị ba Cố giống như nghe thấy cái gì đó bẩn thỉu lắm:
“Tái hôn?
Thà để con ch-ết đi còn hơn, tái hôn với anh ta là con chán sống rồi sao?"
Thấy thái độ này của con gái thì cha mẹ Cố cũng yên tâm rồi, không, cả nhà đều yên tâm rồi, Tô Hà liền hỏi xem có gặp người nhà họ Lý ở trên phố không.
