Thập Niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 79
Cập nhật lúc: 27/02/2026 11:06
Chị ba Cố liền kể:
“Mấy hôm trước có gặp mụ già đó ở trên phố!"
Trời ơi, lúc gặp mụ già yêu nghiệt đó, chị ba Cố chỉ cảm thấy đỉnh đầu mình như bị sét đ-ánh ngang tai, trong dạ dày không khỏi thấy buồn nôn.
Trước đây không biết, giờ mới biết chị phản cảm với người nhà họ Lý đến mức này, phản cảm đến mức xuất hiện cả phản ứng sinh lý luôn!
Tô Hà vỗ tay:
“Phá án rồi."
“Chắc chắn là thấy chị ba có công việc kiếm được tiền rồi nên muốn lôi chị về đấy mà."
Chị ba Cố trực tiếp đứng bật dậy khỏi giường lò:
“Họ nằm mơ đi!"
Trước đây chị còn nghĩ đến việc khoe khoang trước mặt người nhà họ Lý, giẫm đạp lên mặt bọn họ một trận, giờ nghĩ lại thôi dẹp đi cho xong.
Cuộc sống yên ổn của chị không thể bị người nhà họ Lý phá hỏng được.
“Chị ba, vậy sau này chị chú ý một chút nhé, em sợ họ đến xưởng quấy rối chị đấy."
Chị ba Cố lắc đầu:
“Chắc là không đâu, xưởng không cho người lạ vào mà."
Nghe lời này mọi người mới yên tâm.
“Có điều cha mẹ ơi, con muốn nói với mọi người một chuyện."
Mẹ Cố ngẩng đầu, cha Cố cũng nhìn về phía chị.
Chị ba Cố liền kể chuyện tổ trưởng đang theo đuổi mình ra, kể rõ ràng rành mạch từ đầu đến cuối.
Gia cảnh đối phương thế nào đều nói hết.
Chị hai Cố cười:
“Thế là đã có người theo đuổi rồi, lại còn là người thành phố nữa cơ đấy."
Tô Hà cũng cảm nhận được, phụ nữ, không, là giống cái, đúng là không bao giờ thiếu người theo đuổi mà!
Quy luật tự nhiên.
“Chị ba, chính là anh tổ trưởng đã đổi phiếu sữa bột cho chị đó sao?"
Chị ba Cố gật đầu, sao chị cảm thấy mặt mình hơi nóng nhỉ, thế là chị đưa tay sờ mặt, quả nhiên là rất nóng, cũng may lúc này trời đã tối, thắp nến nên những người khác cũng không nhìn rõ.
Mẹ Cố im lặng hồi lâu:
“Vậy ý con bên này thế nào?"
Dù là đàn ông hay phụ nữ, ở một mình lâu ngày sẽ thấy rất cô đơn, nhất là những người đã từng ly hôn.
Sự bầu bạn giữa nam và nữ là điều mà những người thân như bọn họ không thể thay thế được.
Chương 66 Biết đâu lại quen
Ý chị là sao?
Chị ba Cố im lặng, vài tháng trước lúc chị ly hôn với Lý Lai Phúc chị đã thực sự nghĩ kỹ rồi, sau này sẽ sống một mình, nhưng suy nghĩ của chị không thay đổi nhanh bằng thực tế.
Tổ trưởng mang lại cho chị ấn tượng là người thực thà, vững chãi, đáng tin cậy, bình thường ở trong tổ cũng rất chăm sóc chị, ấn tượng của chị về anh rất tốt.
Mẹ Cố nhìn bộ dạng này của chị là hiểu ngay, trường hợp này nếu không bằng lòng thì đã nói không bằng lòng rồi, im lặng chính là thích rồi, bà liếc nhìn cha Cố một cái.
Cha Cố đáp lại bằng một ánh mắt, ý bảo hai mẹ con bà cứ việc bàn bạc đi.
Mẹ Cố đằng hắng một cái rồi nói với chị ba Cố:
“Nếu con cảm thấy anh tổ trưởng đó được thì có thể thử tìm hiểu xem sao."
Chị ba Cố gật đầu.
Chị hai Cố và Tô Hà đều mỉm cười.
Mẹ Cố vẫn chưa nói hết câu, bà tiếp tục:
“Lần này phải mở to mắt ra mà nhìn nhé, đừng để giống như đứa trước."
Chị ba Cố:
“Con biết rồi mẹ."
Mẹ Cố:
“Sau này con có kết hôn với tổ trưởng này hay kết hôn với ai khác đi chăng nữa thì tiền lương của con phải nộp cho gia đình một nửa."
“Đừng vội phản đối, sau này con tái hôn thì Tuyết Nhi không cần mang theo đâu, hai thân già này sẽ nuôi."
Ở nhà cha đẻ mà còn không chăm sóc tốt cho đứa trẻ được, huống hồ là ở nhà người khác, mẹ Cố không tin tưởng lắm vào khả năng chăm sóc con cái của đứa con gái thứ ba này.
Vì thế Tuyết Nhi cứ để hai ông bà già nuôi là xong.
“Đến lúc đó cách vài ngày con lại về thăm con bé."
Chị ba Cố:
“Mẹ ơi, chuyện còn chưa đâu vào đâu mà."
Sao mẹ chị đã lên kế hoạch hết những chuyện sau này rồi.
Mẹ Cố hừ một tiếng:
“Chuyện sớm muộn thôi."
Nếu không người ta rảnh rỗi mà mời con đi xem phim chắc, xem phim xong là chẳng mấy chốc mà tính đến chuyện tái hôn về sống chung đâu.
“Con biết rồi mẹ, nếu con tái hôn con sẽ nộp một nửa tiền lương cho gia đình ạ."
Chuyện của người lớn Tuyết Nhi không chen vào được, nhưng con bé cũng nghe ra được chủ đề người lớn đang bàn luận là gì, có một bác thích mẹ con bé, mẹ con bé dường như sắp kết hôn rồi.
Buổi tối lúc đi ngủ, cô bé hỏi chị ba Cố:
“Mẹ ơi, sau này mẹ kết hôn rồi mẹ có thể thường xuyên về thăm con không?"
Câu hỏi này khiến chị ba Cố đau nhói trong lòng, chị ôm c.h.ặ.t Tuyết Nhi:
“Mẹ không kết hôn."
Tuyết Nhi sụt sịt mũi, giọng mang theo tiếng khóc:
“Bà ngoại bảo mẹ sắp kết hôn rồi, có một bác thích mẹ."
Con gái khóc làm chị ba Cố cũng khóc theo, chị nói:
“Không kết hôn đâu, bà ngoại con chỉ nói thế thôi."
Thôi vậy, nếu có muốn tìm người đàn ông khác thì đợi Tuyết Nhi lớn lên rồi hãy tìm, lúc này con bé rất cần chị, ngày mai chị sẽ đi nói rõ ràng với tổ trưởng.
Trong chuyện của chị ba Cố, Tô Hà đã ngẫm ra được rất nhiều đạo lý, đàn ông phải chọn lựa thật kỹ, tìm nhầm người thì bản thân khổ, con cái cũng khổ theo, tiếp tục chung sống thì khổ, ly hôn rồi người lớn muốn tái hôn thì đứa trẻ lại kẹt ở giữa mà buồn lòng.
Người lớn có tình cảm của người lớn, ở một mình lâu ngày sẽ thấy cô đơn, phụ nữ cần tìm một người đàn ông để nương tựa, đàn ông cũng vậy, muốn tìm một người đầu ấp tay gối.
Nhưng đứa trẻ cũng cần mẹ mà.
Ôi, thật nhức đầu!
Sau khi hai bé ngủ say, Tô Hà liền ôm chầm lấy Cố Kiến Hoa, giọng lí nhí:
“Đời này chúng mình phải thật tốt với nhau nhé, có thể cãi nhau nhưng không được cãi nhau quá lâu, anh không được làm mặt lạnh với em, cũng không được động tay động chân với em."
“Chúng mình có chuyện gì thì cứ nói ra, đừng ai giữ trong lòng cả."
Cố Kiến Hoa đại khái hiểu được tại sao vợ mình đột nhiên lại nói như vậy, anh hôn nhẹ lên trán cô:
“Làm sao mà thế được, anh còn chẳng nỡ làm em buồn nữa là."
“Thấy em buồn là trong lòng anh cũng thấy khó chịu lắm."
“Càng không nói đến chuyện đ-ánh em, nếu anh có giận thì cùng lắm là không nói chuyện với em thôi."
Tô Hà:
“Thế cũng không được, đã bảo là có chuyện gì chúng mình phải nói rõ ràng ra mà, vợ chồng không được làm mặt lạnh với nhau quá lâu, sẽ ảnh hưởng đến tình cảm đấy."
