Thập Niên 60: Tôi Cứu Vớt Cả Nhà Nhờ Miệng Quạ Đen - Chương 459: Từ Thừa Trở Về, Cặp Đôi Uyên Ương Tương Phùng
Cập nhật lúc: 07/01/2026 02:01
Đồng nghiệp bên ngoài gọi cô bảo có người tìm.
Cô út còn có chút nghi hoặc, tưởng cháu gái cháu trai lại đây tìm cô có việc.
Ra tới nơi thì bên ngoài không có một bóng người, cô út nếu không phải cùng các đồng nghiệp ở chung rất tốt, đều phải cho rằng đồng nghiệp đang chơi khăm.
Lại nhìn quanh bốn phía, cô út xác định không có ai tới tìm mình.
Nhún nhún vai, cô cho rằng ai đó không chờ kịp nên đi rồi.
Xoay người định trở về tiếp tục làm việc, cô út đang đưa lưng về phía cửa đột nhiên bị người gọi lại.
Cô út hoảng hốt một trận, nghe thanh âm này rất quen thuộc a, liền giống như nằm mơ vậy.
Trước mặt liền xuất hiện một gương mặt không tưởng được.
"A! Từ Thừa anh đã về rồi? Anh về khi nào? Anh cũng không nói một tiếng, để em đi nhà ga đón anh." Cô út kinh ngạc che miệng lại, trong lúc nhất thời vừa mừng vừa sợ.
Lần đi này là bốn năm, trong lúc đó hai người vẫn luôn viết thư.
Anh đi cuối năm 69, năm nay là năm 1974.
Trên mặt Từ Thừa mang theo nụ cười, thật sâu nhìn cô út, phảng phất muốn đem từng cái nhíu mày cười nụ của cô đều khắc vào trong đầu.
"Vừa mới về."
Cô út thực mau nhìn đến túi hành lý một bên, "Anh mới vừa xuống tàu hỏa?"
Từ Thừa gật gật đầu, trời biết anh có bao nhiêu muốn gặp cô, dọc theo đường đi anh kích động đến không ngủ được, mở to mắt tính toán thời gian sắp tới, trong lúc đó anh dự đoán thật nhiều cảnh tượng gặp mặt.
Cô út: "Vậy anh ở đây chờ em một chút, em đi nói với người ta một tiếng, em đưa anh đi ra ngoài ăn cơm."
Nói xong, liền bước chân nhẹ nhàng đi vào.
Lúc trở ra còn cố ý thay một bộ quần áo khác.
Cô út dẫn anh đi tiệm cơm quốc doanh ăn cơm, chờ ăn cơm xong, hỏi qua Từ Thừa hiện tại có muốn về thôn hay không, nhận được đáp án là cái lắc đầu hơi mang ủy khuất của anh.
Cô đang do dự muốn hay không bảo anh đi ký túc xá của mình ngủ một giấc.
Trong ký túc xá chỉ có mình cô ở, cái này nhưng thật ra thực tiện, nhưng trong ký túc xá không có dư thừa chăn đệm, mà để anh ngủ trên giường mình, cô út hơi xấu hổ.
Cô út đơn giản xin nghỉ, cùng Từ Thừa cùng nhau về thôn.
Trên đường trở về Từ Thừa nói cho cô út biết anh đã làm được, anh hiện tại là phó trung đội trưởng, anh nỗ lực thêm một phen, lên làm trung đội trưởng, bên kia liền có thể cho người nhà đi theo quân.
Lần này anh về là muốn định ra chuyện của hai người bọn họ.
Bốn năm qua, anh vẫn luôn lấy cái này làm mục tiêu, mỗi ngày đều tràn đầy sức mạnh.
Mặc kệ là nhiệm vụ gì đều không chê, chỉ cần là có lợi cho thăng chức, anh mày cũng không nhăn một chút.
Cô út ngượng ngùng không biết nói gì cho phải.
Nghĩ đến chuyện cháu gái nói có khả năng khôi phục thi đại học, cô không nói chuyện khác, chỉ hỏi Từ Thừa nếu là về sau cô muốn thi đại học thì làm sao? Có ngăn cản cô thi đại học hay không.
Từ Thừa: "Em làm cái gì anh đều ủng hộ em, em muốn thi đại học liền đi, em hiện tại là tốt nghiệp cấp ba, không thể học đại học thì quá tiếc nuối, nếu là có thể thi đại học vậy thật tốt quá.
Em ưu tú như vậy, anh sao nỡ ngăn cản em trở nên ưu tú hơn, chỉ có thể tự mình càng thêm nỗ lực mới có thể xứng đôi với em."
Cô út đối với thái độ này của anh là hài lòng.
Trên xe về công xã, bàn tay to của Từ Thừa hơi run rẩy nắm lấy bàn tay nhỏ bên cạnh.
Cô út cũng không hất ra.
Từ Thừa cười càng thêm càn rỡ.
Lâm Tây Tây cùng các anh trai ở cửa thôn đụng phải cô út cùng Từ Thừa cùng nhau đi bộ về, cao hứng sán lại gần, nói: "Cô út, chú Từ Thừa chú về khi nào vậy?"
Nói đơn giản vài câu, nơi này hiển nhiên không phải chỗ tốt để nói chuyện.
Cô út cùng mấy đứa Lâm Tây Tây về nhà cũ.
Từ Thừa lưu luyến tách ra với đối tượng, đây chính là cô nương anh thầm mến đã lâu.
